Mèo Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mèo Đen

Tác giả : Zhihu

Chương 29: Tại sao cậu hại tôi?

“Không! Không! Tôi không hại cậu, tôi không hại cậu, tôi không cố ý, tôi không cố ý đâu!!”

Nhìn thấy dáng vẻ của Khương Ca, Lưu Tân hoàn toàn sụp đổ, cô ta liên tục đạp chăn, sau đó co ro rúc vào góc giường.

“Không hại tôi? Cậu đẩy tôi ra ngoài rồi đóng sập cửa lại, thế mà dám nói là không hại tôi à?”

Khương Ca nổi điên, vung tay tát mạnh khiến Lưu Tân ngã nhào xuống giường. Lưu Tân sợ hãi không dám nói năng gì, vội vàng bò vào gầm giường để trốn.

“Xem ra quả thật có ẩn tình.”

Ngu Thường đã hiểu ra, chuyện này không như Lưu Pháp Xuân đã nói, cũng chẳng như truyền thông đưa tin. Sự thật chính là Lưu Tân đã đẩy Khương Ca ra ngoài, và cũng vì thế mới khiến cô ấy bị bạn trai của Lưu Tân là Trần Thế Phong đâm liên tục mười nhát dao, cuối cùng dẫn đến tử vong.

“Lòng dạ thật độc ác!”

Ngu Thường bổ sung thêm một câu.

“Không phải thế, tôi không cố ý, lúc đó tôi quá sợ hãi. Hắn nói hắn sẽ đến giết tôi, tôi vừa thấy hắn là hoảng sợ, nhưng không ngờ hắn lại ra tay với cậu, tôi thực sự không ngờ tới.”

Lưu Tân dưới gầm giường vừa khóc vừa kể lể, sau đó mở mắt ra, thấy Khương Ca đang áp sát mặt vào mặt mình thì sợ hãi vội bò ra ngoài, bò về phía Vương Nhị. Sau đó, cô ta lại lao đến cửa phòng, nhưng khi định mở cửa thì phát hiện không thể mở được.

Khương Ca xõa tóc, toàn thân tỏa đầy sát khí, lao thẳng về phía Lưu Tân. Ngu Thường đứng cạnh Vương Nhị thấy vậy thì sợ hãi vội với tay túm lấy cánh tay Vương Nhị. Vương Nhị bước lên phía trước, dán bùa trấn quỷ lên người Lưu Tân. Khương Ca không kịp phòng bị, bị lá bùa đẩy lùi.

“Cậu muốn giúp nó?”

Khương Ca nhìn Vương Nhị và hỏi.

“Không phải là giúp cô ta, tôi đến đây là để giúp cậu. Ân oán giữa hai người thế nào tôi không muốn hiểu, nhưng tôi nghĩ, đã từng là bạn tốt như vậy, sao bây giờ không ngồi xuống nói chuyện cho rõ?”

Vương Nhị nói.

“Nói chuyện? Có gì để nói chứ? Cậu đã nghe thấy mẹ nó nói với mẹ tôi những lời gì chưa? Đó là lời một con người nên nói sao? Tôi vì nó mà chết, vậy mà trong mắt mẹ nó tôi là đồ đoản mệnh, đáng chết. Hôm nay tôi phải cho nó biết rốt cuộc ai mới đáng chết.”

“Tôi biết, tin tức về hai người tôi đã xem. Tôi đã tra hết tất cả thông tin liên quan đến vụ án của hai người. Mẹ cô ta quả thật không ra gì, nhưng cậu hãy nghĩ cho mẹ cậu. Lần này tôi đến, đã nhận của Lưu Pháp Xuân năm trăm ngàn, số tiền này là thay mặt mẹ cậu đòi. Sau khi xử lý xong việc, tôi sẽ nhân danh cậu đưa số tiền này cho mẹ cậu.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nghe đến đó, Khương Ca không còn sát khí như lúc nãy, sắc mặt cũng trở nên ôn hòa hơn nhiều.

“Tội nghiệp mẹ tôi, từ nay về sau bà ấy chỉ còn một mình.”

Khương Ca buồn bã nói một câu, từ từ bay đến ngồi xuống một chiếc ghế bên giường.

Vương Nhị nhìn Lưu Tân, hỏi cô ta: Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Cô không cảm thấy mình có điều gì đó nên nói rõ ràng với cô ấy sao?”

Lưu Tân liếc nhìn Vương Nhị, rồi cũng từ từ bước đến, ngồi xuống một chiếc ghế bên cửa sổ, nhìn Khương Ca. Khương Ca cũng nhìn cô ta, rồi hỏi:

“Tại sao?”
“Lúc đó tôi quá sợ hãi, đẩy cậu ra là phản ứng theo bản năng.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nhưng sau đó tại sao cậu không gọi xe cấp cứu cho tôi, mà lại đi hỏi bạn luật sư của cậu rằng làm vậy có phạm tội không? Hơn nữa cậu còn nói dối rằng chỉ khóa tôi ở ngoài cửa chứ không đẩy?”

“Tôi sợ, sau khi nghe thấy tiếng thét của cậu, tôi biết hắn đã ra tay với cậu nên càng sợ hãi hơn. Nghĩ đến việc mình đã đẩy cậu ra rồi đóng cửa, tôi... tôi... vội vàng hỏi họ rằng như vậy có phạm pháp không. Tôi không thể đi tù được, nếu tôi đi tù thì đời này coi như xong.”

Lưu Tân vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn Khương Ca, ánh mắt chạm nhau khiến cô ta đột nhiên mất hết can đảm, vội cúi đầu nhìn xuống đôi tay mình.

“Phải rồi, cậu đi tù thì đời này xong, còn tôi thì sao? Đời tôi đã kết thúc rồi.”

“Tôi xin lỗi!”
Lưu Tân đáp.

“Lời xin lỗi này cậu không phải nên nói với tôi. Cậu nên nói với người mẹ tội nghiệp của tôi. Cho đến giờ, bà ấy vẫn chưa nhận được một lời xin lỗi từ cậu. Sau cậu và mẹ cậu lại có thể dùng những lời lẽ độc ác như vậy với một người mẹ vừa mất đi đứa con rứt ruột đẻ ra?”

Khương Ca nói đến đây nước mắt như mưa, nhìn người bạn thân mà cô luôn xem là tri kỉ, là người bạn tốt nhất nơi đất khách quê người, cuối cùng lại chính tay đẩy cô vào cửa tử, cô đột nhiên không biết nên làm gì.

“Nhiều lần tôi muốn giết cậu, bắt cậu phải trả giá cho hành động của mình, nhưng làm vậy thì được gì chứ? Nếu tôi giết cậu, trên đời này sẽ chỉ có thêm hai kẻ đau lòng mà thôi.”

Lời của Khương Ca một lần nữa chạm đến trái tim Vương Nhị và Ngu Thường đang đứng bên. Cô gái này thật lương thiện, rõ ràng đã hóa thành lệ quỷ nhưng không bị khí tức ác quỷ xâm chiếm, vẫn kiên trì giữ vững nguyên tắc của mình, giữ vững cái thiện trong tim.

“Lúc đó dì đến tìm tôi, trong lòng tôi cũng rất sợ hãi. Tôi sợ dì biết được là tôi đẩy cậu ra, sợ dì truy cứu trách nhiệm của tôi, càng sợ phải nhìn thấy đôi mắt của dì, nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của dì. Tôi thực sự sợ.”

“Cô làm nhiều việc trái với lương tâm như vậy, chỉ dùng một chữ sợ là muốn cho qua chuyện sao?”

Ngu Thường ở bên cạnh nghe không nổi nữa

“Thế các người muốn tôi làm sao? Muốn tôi chết sao? Tôi chết rồi, cô ấy cũng không sống lại được.”

“Cô thật sự hết thuốc chữa, người ích kỷ như cô thật khiến người ta phát ghét.”

Ngu Thường mắng xong quay mặt đi.

“Ha ha, phải rồi, tôi thật sự khiến người ta phát ghét.”

Lưu Tân đột nhiên đứng dậy, quỳ xuống trước mặt Khương Ca:

“Xin lỗi, Khương Ca, kiếp này tôi phụ cậu, tôi có lỗi với cậu, là tôi hại cậu thành ra như thế này. Nếu có kiếp sau, tôi nguyện làm trâu làm ngựa để bù đắp cho cậu. Tôi cầu xin cậu hãy tha cho tôi, tha cho gia đình tôi.”

Dứt lời, Lưu Tân dập đầu xuống đất.

Khương Ca chỉ ngồi đó, nửa ngày không nói năng gì, không ai biết lúc đó cô ấy đang nghĩ gì. Sau đó cô ngẩng đầu nhìn Vương Nhị, nói với cậu:

“Tiểu sư phụ, cảm ơn cậu, đã cho tôi cơ hội nói chuyện nhiều với cô ấy như vậy. Oán khí trong lòng tôi coi như đã giải tỏa. Tôi hy vọng cậu đừng quên những gì vừa nói. Tôi đã không còn nữa, tôi hy vọng mẹ tôi có thể sống tốt.”

“Yên tâm đi.”
Vương Nhị gật đầu nói.

Khương Ca gật đầu, rồi lại nói với Lưu Tân:

“Tôi nghe nói, mẹ tôi đã tố cáo các cậu, đòi bồi thường tiền phải không?”

“Ngày mai tôi sẽ bảo bố tôi đến tìm mẹ cậu, chúng tôi thừa nhận, số tiền này chúng tôi sẽ bồi thường, còn bồi thường nhiều hơn, đảm bảo mẹ cậu cả đời sau không phải lo lắng.”

Lưu Tân hứa.

“Tốt, cậu tốt nhất nhớ kỹ những gì đã nói. Nếu dám thất hứa lần nữa, tôi sẽ không tha cho cậu.”

Nói rồi Khương Ca đứng dậy, vẫy tay với Vương Nhị và Ngu Thường:

“Tôi đi đây, trước khi đi tôi chỉ muốn nói một câu, hai người rất xứng đôi đấy!”

Chỉ một câu nói đó khiến cả hai người đỏ mặt.

Ra khỏi phòng, Lưu Pháp Xuân và mẹ của Lưu Tân đi tới:

“Thầy Vương Thiên, thế nào rồi?”

“Đã không sao rồi, nhưng những gì con gái ông đã hứa phải mau chóng thực hiện. Nếu không lần sau cô ấy quay lại, sẽ không chỉ đơn giản tìm con gái ông nữa đâu. Và còn nữa, thím ạ, hãy cẩn thận giữ mồm miệng của thím cho tốt đó, nói gì làm gì cũng phải nhìn lương tâm. Ăn không nói có, độc mồm độc miệng như thím là phải xuống địa ngục rút lưỡi đấy.”

Nói xong quay người dẫn Ngu Thường đi.

“Chúng ta cứ thế đi về thôi à?”

Ngu Thường có chút không hiểu.

“Không thì chị muốn gì nữa?”

Vương Nhị hỏi.

“Chúng ta đã biết là cô ta đẩy Khương Ca ra ngoài rồi khóa cửa, như vậy nên tính là mưu sát chứ? Tại sao không đi tố giác cô ta? Cô ta nên chịu sự trừng phạt của pháp luật.”

“Ừ, đến lúc đó thẩm phán hỏi chị, làm sao chị biết được những chi tiết này thì chị định nói sao?”

Vương Nhị hỏi.

“Là chính cô ta nói với chúng ta mà?”

“Thế nếu đến lúc đó cô ta không thừa nhận thì sao?”

“Không sợ, vừa nãy chị có ghi âm!”

Dứt lời, Ngu Thường bèn lấy điện thoại ra khoe với Vương Nhị:

“Thấy chị thông minh không?”

“Có, quả là thông minh sáng suốt, chị mở ra nghe thử xem nào!”

Vương Nhị lắc đầu.

Ngu Thường liếc nhìn Vương Nhị, rồi mở điện thoại:

“Không tin? Cho em nghe thử nè.”

Kết quả là không thu được chút âm thanh nào, toàn là tạp âm rẹt rẹt.

“Sao lại thế này?”

Ngu Thường không hiểu, điện thoại của cô mới mua chưa lâu, không lẽ hỏng rồi?

“Nơi có hồn ma tồn tại sẽ có từ trường cực mạnh gây nhiễu, đừng nói thiết bị điện tử, la bàn còn không dùng được. Khi la bàn bắt đầu chuyển động không theo quy tắc, tức là hồn ma đang ở gần. Vì vậy những la bàn mà đạo sĩ dùng để bắt ma đều dựa trên nguyên lý này.”

Vương Nhị giải thích.

“Chán thế, chị còn tưởng mình có thể thực thi công lý cơ đấy. Giờ chúng ta phải làm sao? Con nhỏ Lưu Tân kia cứ thế nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật sao?”

“Không phải mọi chuyện đều sẽ đạt được kết quả như chúng ta mong đợi. Dù hôm nay chuyện này không trọn vẹn, nhưng với Khương Ca và mẹ cô ấy cũng coi như một sự an ủi rồi. Chân tướng sẽ không bao giờ bị chôn vùi, nó sẽ tồn tại trong tim mỗi người có lương tri. Pháp luật không trừng phạt được cô ta, nhưng chúng ta còn có trật tự công cộng và đạo đức xã hội, còn có công lý. Em tin rằng, họ sẽ đưa ra phán quyết thích đáng nhất cho Lưu Tân.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu