Ma Vĩ chống nạng xông tới. Không đùa đâu, thể chất của thằng này tốt thật sự, dù gãy một chân, dùng nạng vẫn có thể chạy nhanh như vậy, thoắt cái đã vọt đến trước mặt Vương Nhị mắng nhiếc:
"Vương Thiên, thằng chó chết kia, chuyện mấy hôm trước có phải mày giở trò không?”
Cậu ta mắng cũng không sao, vấn đề những người khác đều nhìn về phía này, và kết quả là Ngu Thường với Vương Nhị đều bị bọn họ chặn ở đây. Đám đông hóng hớt này như là bắt gian tại trận, xông tới chỉ trỏ chụp ảnh. Chỉ một lúc sau, ảnh chụp dưới bài đăng kia đã lên tới hơn mười trang.
Mấy người qua đường không rõ tình hình còn tưởng ngôi sao nào xuất hiện, cũng thò đầu nhìn vào trong. Thế là, người vây xem càng lúc càng đông.
Vương Nhị thật sự chưa từng thấy cảnh tượng này, cậu sắp khóc rồi, sự tình vốn đã không thể thanh minh, giờ còn thành đinh đóng cột. Ít nhất trong mắt những người vây xem là như vậy. Cậu hối hận quá, hối hận lúc ra ngoài hôm nay không xem lịch, giờ thì hay rồi, đúng là rối tinh rối mù.
Về phần Ngu Thường, lúc này cô đã choáng váng, cả người đứng sững ở đó, nhìn người bên cạnh cầm điện thoại không ngừng chụp ảnh hai người, cô thực sự tức đến ứa gan, trong chốc lát mất hết lý trí, rảo bước đi đến trước mặt Vương Nhị, một tay kéo cậu lại gần, nhắm mắt hôn luôn.
Vương Nhị lần đầu tiên hôn con gái, mà còn là trong tình huống bị động như vậy, cũng là lần đầu tiên cậu cảm nhận được đôi môi ấm áp mềm mại của con gái.
Ngu Thường hôn xong, ngẩng đầu lên, nhìn đám người bên cạnh:
"Sao, chụp đủ chưa? Đủ rồi thì tránh ra cho chúng tôi đi ăn cơm!!"
Dứt lời, cô trực tiếp kéo tay Vương Nhị chạy ra khỏi vòng vây dưới ánh mắt sửng sốt của mọi người.
Hai người chạy rất lâu, chạy đến một góc phố, Ngu Thường dựa lưng vào tường ngẩng đầu nhìn trời, mắt ứa lệ.
"Chị!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vương Nhị quay đầu nhìn cô, nhất thời không biết nói gì.
"Đấy là nụ hôn đầu tiên của chị!”
Ngu Thường nói một câu, cúi đầu xuống.
"Em cũng vậy! Em còn là bị động!"
TruyenLau
Vốn dĩ Ngu Thường nghe xong câu đầu đã dễ chịu hơn một chút, không ngờ thằng nhóc này còn bổ thêm câu sau, cô lập tức nổi giận:
"Sao, em còn thấy thiệt thòi à?"
"Không phải không phải, ý em là, chị cũng không thiệt, em cũng là lần đầu! Như vậy chị không phải…sẽ… sẽ… dễ chịu hơn sao?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vương Nhị vội lắp bắp giải thích.
"Chị nói cho em biết, giờ chuyện của hai chúng ta đã không nói rõ được rồi, nếu em đối xử không tốt với chị, chị sẽ lập tức tìm hiệu trưởng đuổi học em!"
Ngu Thường nói với Vương Nhị.
"Em thề!!"
Vương Nhị lập tức nghiêm trang thề…
"Thôi đi, thề làm cái gì, đâu phải chị không biết bản lĩnh của em, thề có tác dụng gì chứ?"
Ngu Thường sẵng giọng.
"Hai người chạy nhanh thật, làm bọn này đuổi theo gần chết."
Bọn Nhạc Viễn cuối cùng cũng đuổi kịp.
"Trước đó hai người có hôn nhau không bọn tôi không biết, nhưng giờ bọn tôi có thể xác nhận rồi đấy."
Dư Tuyết Hủy cũng đuổi theo, nhìn hai người lắc đầu tấm tắc.
"Sao, ghen tị à? Cậu cũng tìm một người mà hôn đi!"
Ngu Thường thản nhiên đáp sau đó khoác tay Vương Nhị đi về phía trước.
"Wow, tiến triển nhanh vậy ư!?"
Bọn Nhạc Viễn hâm mộ muốn chết.
"Ầy, chị Tuyết Hủy, chị có bạn trai chưa?"
Lão Cảnh lập tức xông lên hỏi.
"Chưa, nhưng gu của tôi không phải là chú!"
Dứt lời liền đuổi theo hai người đằng trước.
"Ha ha ha, chú à, cố lên!!"
Nhạc Viễn và Quách Vũ đều trêu chọc lão Cảnh.
Khi Ngu Thường khoác tay Vương Nhị chạy về phía trước, Vương Nhị còn ngoái lại nhìn con hẻm nhỏ bọn họ vừa đứng. Lúc nói chuyện ở đó, cậu để ý thấy trong góc có một người phụ nữ ngồi xổm, trông khoảng bốn mươi tuổi, cô ta không phải người, mà là quỷ. Cô ta ngồi trong góc nhìn ra đầu đường, rồi thò tay vào trong miệng cống, đôi tay đó không có ngón tay, mười ngón tay đều cụt hết.
Vương Nhị hiểu ngay, người phụ nữ này chắc chắn có oan khuất, nhìn dáng vẻ của cô ta có lẽ đã chết khá thảm. Cậu không nhìn thấy mặt của nữ quỷ, nhưng có thể nhìn rõ đôi tay không ngón của cô ta, cùng tai phải bị mất, và da đầu cũng lột mất một nửa. Về phần vì sao cô ta luôn ngồi xổm ở cửa cống đó, cũng chỉ có đi hỏi cô ta mới có thể hiểu.
Vì nhìn thấy tình cảnh thảm thương của nữ quỷ đó, sau khi vào quán, Vương Nhị chỉ thấy mất hết hứng ăn uống. Dù sao cậu cũng là người, tuy từng thấy không ít ma quỷ nhưng phản ứng của người bình thường vẫn sẽ có. Cái chết thảm của người phụ nữ khiến tâm trạng cậu hơi nặng nề, đột nhiên sa sút hẳn.
"Em sao thế? Ở bên chị khiến em khó xử à? Chẳng lẽ nhà em đã đính hôn từ bé cho em?"
Ngu Thường cảm nhận được sự khác thường của Vương Nhị.
"Hả? Không có, em chỉ đột nhiên nhớ ra một số chuyện."
Vương Nhị giải thích.
"Chuyện gì còn lớn hơn chuyện hôm nay của cậu? Nói tôi nghe xem."
Dư Tuyết Hủy quả là bạn thân tốt nhất trần đời, vừa thấy tình hình này, lập tức ra mặt bênh vực Ngu Thường.
Vương Nhị nghĩ một chút, ghé sát vào tai Ngu Thường, nói nhỏ với cô những gì vừa thấy, khiến Ngu Thường giật mình:
"Chính là con hẻm nhỏ lúc nãy?"
Vương Nhị gật đầu.
"Sao thế? Hai người còn thì thà thì thầm nữa?"
Dư Tuyết Hủy không vui.
"Tuyết Hủy, có một chuyện, nếu tụi mình nói với cậu, cậu có thể đảm bảo không nói với bất kỳ ai khác ngoài chúng mình không?"
Dư Tuyết Hủy là bạn thân nhất của cô, Ngu Thường không muốn giấu cô, hơn nữa chuyện kiểu này cũng không giấu được lâu.
"Chuyện gì mà thần bí vậy?"
Dư Tuyết Hủy nhìn Ngu Thường từ trên xuống dưới.
"Cậu cứ nói xem có giữ lời hứa được không."
Ngu Thường lại hỏi.
"Được, mình đồng ý!"
Dư Tuyết Hủy gật đầu.
"Vậy chị… nói với cậu ấy nhé?"
Ngu Thường đang xin ý kiến Vương Nhị.
"Úi chà, còn chưa cưới về đã như vậy rồi."
Nhạc Viễn thấy thế thì xuýt xoa bằng giọng chua lòm.
Vương Nhị gật đầu, thế là Ngu Thường liền kể lại chuyện từ đầu tới đuôi về Vương Nhị cho Dư Tuyết Hủy.
"Cái gì? Cậu nói cậu ta..."
Phản ứng của Dư Tuyết Hủy giống hệt phản ứng của bọn Nhạc Viễn lúc nói chuyện trong nhà tắm, nhưng lần này Vương Nhị đã tỉnh táo hơn, đặt sẵn một phòng riêng.
"Vậy chuyện lần trước nhà trường nói cậu ta tuyên truyền mê tín dị đoan là thật à?"
Dư Tuyết Hủy lại hỏi chuyện này.
"Cậu ấy không tuyên truyền, cậu ấy có bản lĩnh thật."
Ngu Thường chưa gì đã đã bắt đầu bênh vực Vương Nhị.
"Bản lĩnh thật gì chứ, Ngu Thường cậu bị cậu ấy cho uống bùa mê thuốc lú gì vậy, sao lại tin cái này?"
Dư Tuyết Hủy đương nhiên không chịu tin ngay.
"Em khai nhãn cho Tuyết Hủy đi, cho cậu ấy mở mang kiến thức một phen."
Hiện tại, Ngu Thường cũng xem như người từng trải nếu so với Dư Tuyết Hủy, vừa thấy Dư Tuyết Hủy không tin thì lập tức bảo Vương Nhị “khai nhãn” cho cô ấy.
"Thật sự muốn khai nhãn à? Con quỷ trong con hẻm nhỏ đó, bộ dạng lúc chết…khá là... khó coi đấy!"
"Khó coi" đã là từ nhẹ nhàng nhất Vương Nhị có thể tìm được.
"Cho cậu ấy xem đi, vậy mới nhớ lâu. Với cả cho cả bọn chị xem với!"
Ngu Thường hiện tại xem như một nửa phụ huynh, vung tay một cái, bắt đầu phân công công việc.
"Được rồi."
Vương Nhị khẽ gật đầu.
"Nếu cần khai nhãn thì có phải về trường lấy cái túi kia của cậu không?"
Bọn lão Cảnh cũng là người có kinh nghiệm nên không lạ lẫm nữa, nhưng vì thấy trước đây dù làm gì Vương Nhị cũng cầm túi, nên họ tưởng khai nhãn cũng cần lập đàn.
"Phương pháp khai nhãn có rất nhiều, lần trước cách tớ dùng cho bố mẹ Nhạc Viễn là Quan Quỷ Phù (bùa xem quỷ) của Mao Sơn, thực ra người bình thường cũng có thể dùng thứ này để mở mắt."
Vương Nhị nói đoạn lấy từ túi quần ra một lọ nhỏ, bên trong đựng một ít chất lỏng trong suốt.
"Đây là gì?"
Ngu Thường lần đầu thấy thứ này, liền hỏi.
"Đây là nước mắt trâu."
Vương Nhị trả lời.
"Nước mắt trâu?"
Mọi người nghe xong đều sửng sốt:
"Trâu cũng biết khóc à?"
"Đương nhiên, nước mắt trâu là một trong những điều bi thương nhất trên đời, bôi nó lên mí mắt trên của mình, có thể tạm thời nhìn thấy ma quỷ."
Vương Nhị trả lời.
"Điều bi thương nhất? Tại sao nước mắt trâu lại bi thương?"
"Trâu là một trong những nô bộc trung thành nhất của con người, chúng thông minh, chịu thương chịu khó, nhưng kết cục thường không tốt. Cả đời chúng chỉ rơi nước mắt một lần, chính là lúc trước khi bị giết, vì chúng thông minh, nên biết mình sắp bị giết. Chính vì vậy, lúc chúng rơi giọt nước mắt đầu tiên và cũng là cuối cùng của đời mình, tâm trạng có thể nói là vô cùng bi thương."
Vương Nhị nói vậy, mắt Dư Tuyết Hủy đã đỏ hoe:
"Tôi thề không ăn thịt trâu bò nữa!!"
Câu này khiến Vương Nhị sửng sốt, vội vã sửa miệng:
"Nên ăn thì vẫn phải ăn, có một số trâu bò sinh ra là để làm đồ ăn, giống như gà heo vậy!"
Không nói nhiều nữa, Vương Nhị mở lọ, nhỏ cho mỗi người một giọt, sau đó sáu người đi đến con hẻm nhỏ đó. Nữ quỷ vẫn còn đó, vẫn ngồi xổm ở đó như thể đang mò cái gì trong cống. Kết quả sáu người họ đến nơi, Dư Tuyết Hủy vừa nhìn thấy đột nhiên hét lên một tiếng, rồi chạy đến một bên nôn ọe. Còn nữ quỷ kia, nghe thấy động tĩnh thì quay đầu lại, nghiêm mặt quát:
"Các người nhìn thấy tôi?"
Mèo Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Mèo Đen
Chương 37: Ôm mỹ nhân về
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn