Nếu đã có tóc của Ma Vĩ, vậy việc đối phó với cậu ta sau này đơn giản hơn nhiều. Thuật Mao Sơn có rất nhiều biện pháp như thế, chuyên dùng để đối phó với kẻ ác. Đương nhiên, thuật Mao Sơn truyền hơn hai nghìn năm, trong đó không thiếu những kẻ xấu xa dùng những phép này hại người. Về sau, các tiền bối thuật Mao Sơn truyền đạo dạy nghề, sẽ căn cứ vào tính cách con người mà quyết định. Điều này khiến thuật Mao Sơn có thêm nhiều chi nhánh và môn phái khác nhau.
Còn thuật pháp mà Vương Nhị học, chính là cổ pháp Mao Sơn thời Tiên Tần, là chính tông cổ xưa nhất và cũng là thuật pháp toàn diện nhất. Tất cả thuật pháp trong cuốn sách kia của cậu đều là bản lĩnh trước khi thuật Mao Sơn phân nhánh, nên giờ cậu có thể coi là truyền nhân chính tông của tất cả thuật Mao Sơn. Đương nhiên, đạo hạnh hiện tại của cậu vẫn kém một chút! !
Vương Nhị không nói năng gì nữa, trực tiếp chuẩn bị đồ vật bắt đầu thi triển thuật pháp.
"Cậu định đối phó nó thế nào? Đừng để xảy ra chuyện dính đến mạng người đấy."
Dạo gần đây tâm trạng Vương Nhị không tốt, trong lòng có một nỗi uất ức, Nhạc Viễn sợ cậu nhất thời nóng giận, làm hại đến tính mạng người ta.
"Yên tâm đi, cậu ấy không phải loại người đó."
Vẫn là Lão Cảnh tin tưởng Vương Nhị.
Bên này Vương Nhị không trả lời bọn họ, thắp nến đốt hương, rồi lấy chu sa huyết gà, chấm đẫm bút lông vẽ một lá bùa. Lá bùa này trông cực kỳ phức tạp, cậu vẽ rất lâu. Vẽ xong, liền nghe miệng Vương Nhị lẩm bẩm:
"Thỉnh quỷ thần lai lâm nhật thanh dạ minh, thỉnh quỷ quỷ lai, thỉnh quái quái đáo, thủ vấn âm dương đinh, quỷ thần tự lai đinh, đinh cước cước thũng đinh thối nhật dạ thống đẳng bất đình, nhật dạ bất thụy, thần binh hỏa cấp như luật lệnh, cấp cấp như luật lệnh!"
* Đại ý: Kính thỉnh quỷ thần hiện diện, ngày tạnh đêm trong. Thỉnh quỷ quỷ đến, thỉnh quái quái tới. Tay kết ấn đinh Âm Dương. Quỷ thần tự đóng đinh (vào kẻ địch). Đóng vào bàn chân thì chân sưng, đóng vào đùi thì ngày đêm đau đớn không dứt, ngày đêm không thể chợp mắt. Lệnh này khẩn cấp như lửa, phải được thi hành ngay lập tức theo đúng như sắc lệnh! Khẩn cấp như sắc lệnh!"
Nói xong, ngón trỏ và ngón giữa tay phải kẹp lấy lá bùa giơ lên, đặt tóc của Ma Vĩ vào gói lại, vận công một cái, tức thì lá bùa tự cháy.
Xong việc, lại quay về phía cửa sổ vái lạy, sau đó quay lại thu dọn đồ vật. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Thành công!”
Vương Nhị nói một câu.
"Cậu đã làm gì?" TruyenLau
Bọn lão Cảnh đều rất tò mò.
"Hê hê, trong thuật Mao Sơn có một phép gọi là Đinh Cước Phù, dùng xong có thể khiến chân tay người ta đau đớn khó chịu không thể bước đi. Và không phải đau bình thường, mà là đau liên tục, đến ngủ cũng không nổi. Thằng Ma Vĩ miệng lưỡi thối tha như vậy, phải cho nó biết tay, xem nó sau này còn dám nói bậy nữa không."
Không thể không nói phép này của Vương Nhị cực kỳ hiệu quả. Bên này thuật pháp vừa xong, bên kia Ma Vĩ đang chơi bóng rổ với mọi người trên sân, vừa úp rổ thì đột nhiên ngã sõng xoài, ôm chân kêu thảm thiết, khiến người bên cạnh nhìn chẳng hiểu mô tê gì.
"Cậu sao thế? Bị thương chỗ nào à?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Một đám người chạy đến xem. Ma Vĩ cũng không biết làm sao, chỉ miệng luôn kêu đau chân, đau dữ dội. Không còn cách nào, mấy người khỏe mạnh bèn chạy đến, khiêng cậu ta đến phòng y tế.
Bác sĩ xem mãi, không phát hiện bất kỳ vết thương ngoài da nào, cũng không có hiện tượng gãy xương.
"Cậu thế này cũng không nhìn ra vấn đề gì. Đau chỗ nào? Ở đây à? Hay là đây?"
Bác sĩ ấn từng chút một vào chân cậu ta và hỏi
"A, đau đau đau!"
Bất kể bác sĩ ấn vào đâu, Ma Vĩ đều kêu đau.
"Được rồi, cậu đừng kêu ở đây nữa. Tôi không bắt được bệnh này. Cậu mau đến bệnh viện lớn đi."
Bác sĩ hơi tức giận, rõ ràng không có vấn đề gì, ấn đâu cậu ta cũng kêu đau, càng giống như trêu đùa bác sĩ. Vì vậy bác sĩ vội bảo người đưa cậu ta đến bệnh viện lớn chụp X-quang.
Ma Vĩ to con, xấu tính, bình thường lại hay hống hách, mấy người trong ký túc xá đều sợ cậu ta. Lần này cậu ta như vậy, càng không ai chịu đưa đi. Hai người khiêng cậu ta đến đây lúc nãy đã chạy mất từ lâu, đâu thèm để ý cậu ta làm gì.
Không còn cách, cậu ta chỉ có thể gọi điện thoại cầu xin giảng viên đưa cậu ta đến bệnh viện. Trùng hợp làm sao, hôm nay là ngày giảng viên của cậu ta dẫn bạn gái về gặp phụ huynh. Cuối cùng bị Ma Vĩ nói đủ cách cầu xin mới đến, lúc đến còn lộ vẻ không vui.
"Em lại làm sao thế?"
Bình thường Ma Vĩ có bia miệng không tốt lắm, hơn nữa chuyện ở ký túc xá lần trước, cậu ta đột nhiên khỏi khiến giảng viên này tưởng là trò đùa ác ý của Ma Vĩ. Nên lần này, ông cũng có suy nghĩ đó, cho rằng thằng nhóc này lại bắt đầu giở trò.
"Đau! Đau lắm, không đi được!"
Ma Vĩ ở đó kêu khổ thấu trời.
"Còn bước đi được không?"
Giảng viên hỏi.
"Không được, không chạm chân xuống đất được!!"
Giảng viên trợn tròn mắt. Thằng Ma Vĩ này còn to con hơn cả ông, ông chưa chắc đã cõng được. Vì vậy vội gọi hai sinh viên đến giúp khiêng cậu ta ra ngoài.
Lúc ra cửa, bọn Vương Nhị và Nhạc Viễn đã đứng đợi ở cửa. Thấy cậu ta đi qua thì nháy mắt ra hiệu. Ma Vĩ lập tức hiểu ra.
"Em biết rồi, thầy ơi chính là nó, chính là thằng Vương Nhị đó. Hôm nay em xảy ra xung đột với nó chửi nó vài câu nên nó ôm hận trong lòng. Chắc chắn là nó dùng thủ đoạn gì đó với chân của em.”
"Bạn Ma Vĩ này, cơm có thể ăn bừa, lời không thể nói bậy. Tôi chạm vào cậu khi nào? Tự cậu chơi bóng bị thương, lúc đó tôi còn trong ký túc xá. Bác quản lý ký túc xá biết tôi ra ngoài lúc nào. Cậu giả vờ bị thương thì thôi, có thể tìm ai gần hơn không, xa thế này tôi với không tới."
Lời Vương Nhị khiến đám người xem nhiệt tình bên cạnh bật cười.
"Mẹ kiếp, chắc chắn là mày!!"
Lúc lên xe, Ma Vĩ vẫn chỉ tay vào Vương Nhị mắng.
"Có phải em làm không?"
Ngu Thường chẳng biết lúc nào đã đứng bên cạnh Vương Nhị, thì thầm hỏi bên tai cậu.
"Nó chửi em, em có thể nhịn, chửi chị thì không được. Không cho nó một bài học, nó sẽ không biết trời cao đất dày là gì."
Vương Nhị thẳng thắn thừa nhận. Chuyện kiểu này không cần giấu, huống chi là Ngu Thường. Mấy người họ đều biết thân phận và thủ đoạn của Vương Nhị, giấu cũng không được.
"Trừng phạt một chút là được, đừng quá đáng."
Ngu Thường dặn dò.
"Yên tâm đi, không chết đâu chị, chỉ là bài học nhỏ nhưng giá đắt một chút. Đều là người lớn rồi, phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình."
Vương Nhị gật đầu.
Sau khi đến bệnh viện, cũng không kiểm tra ra bất kỳ vấn đề gì. Chụp X-quang, đều ổn cả. Bác sĩ cũng không nhìn ra nguyên nhân. Sau đó còn làm kiểm tra toàn thân, vừa xét nghiệm máu vừa xét nghiệm nước tiểu, chi phí xét nghiệm tốn gần nghìn đồng, nhưng không có bệnh tật gì.
Lần này, giảng viên càng nghi ngờ thằng nhóc này đang trêu đùa mình.
"Ma Vĩ, có một số chuyện, làm một lần là đủ. Em làm chuyện này hết lần này đến lần khác là có ý gì? Em tưởng thầy cô trường này rảnh lắm sao?"
Câu hỏi này của giảng viên làm Ma Vĩ ấp úng.
"Không phải, thầy ơi, em thực sự không giả vờ, thực sự đau lắm. Giờ chân em còn không chạm đất được."
Ma Vĩ đau đến mức mồ hôi đầm đìa, vẫn cố gắng giải thích với giáo viên.
"Được, thầy tin em, tin chân em đau dữ dội. Nhưng giờ bệnh viện không kiểm tra ra. Bệnh viện chúng ta đang ở là bệnh viện tốt nhất thành phố H. Ở đây còn không kiểm tra ra, thầy thực sự không còn cách nào. Hay em gọi điện về nhà, để gia đình đưa đi bệnh viện khác xem?"
Giáo viên cũng phát ngán. Chuyện kiểu này một lần là đủ, giờ lại đến lần nữa. Và lần trước cậu ta vô cớ khỏi, thực sự cảm thấy cậu ta đang lừa gạt người.
Bệnh viện thực sự không kiểm tra ra, đều mời chuyên gia đến hội chẩn, vẫn không phát hiện bất kỳ vấn đề gì. Biện pháp có thể dùng đều dùng rồi, không còn cách nào.
"Hay là, để cậu ấy nhập viện trước? Để chúng tôi kiểm tra thêm?"
Bác sĩ đề nghị với giáo viên.
"Bác sĩ, anh nghĩ có khả năng nào là cậu ta giả vờ không? Trước đây cậu ta đã làm vậy một lần, tự chui xuống gầm giường không ra, còn giả vờ bị hù dọa, không muốn đi học. Sau đó tôi đến thăm cậu ta, cậu ta khỏi luôn. Tôi cảm thấy cậu thanh niên này rất giống giả vờ."
"Giả vờ thì không giống. Nhìn mồ hôi trên đầu bệnh nhân, chắc là thực sự đau. Nhưng chúng tôi đã xét nghiệm tất cả các loại rồi, ngay cả huyết học cũng làm rồi mà không thấy vấn đề gì. Có khi là ổ bệnh chúng tôi chưa phát hiện cũng nên."
Bác sĩ đã nói vậy, giảng viên cũng không còn cách nào. Nếu bỏ qua lời khuyên của bác sĩ mà đưa người về, lúc đó thực sự xảy ra chuyện, ông cũng không gánh nổi trách nhiệm. Vì vậy, giảng viên quyết định làm thủ tục nhập viện cho cậu ta. Chỉ là cuối tháng rồi, trong túi Ma Vĩ không còn nhiều tiền, giáo viên còn ứng trước cho cậu ta. Xong rồi gọi điện về nhà, bảo bố mẹ cậu ta mau đến.
Cứ như vậy, Ma Vĩ ở lại bệnh viện. Nhưng dù ở lại, cơn đau chân vẫn còn. Cậu ta van nài bác sĩ tiêm thuốc giảm đau. Nhưng cơn đau không phải đau bình thường, thuốc giảm đau sao có hiệu quả? Thế là, ban đêm nghe hắn rên rỉ trên giường.
Cùng phòng bệnh với Ma Vĩ có một anh chàng luyện tán đả, hôm nay anh ta thi đấu, tay bị nứt xương, trên người còn vài vết thương, vốn đã bực tức khó chịu. Ban đêm ngủ Ma Vĩ lại rên rỉ, anh ta bèn tức giận đi đến giường cậu ta, khoe cơ bắp cuồn cuộn của mình:
"Thằng nhóc kia, tao đi ngủ đây, nếu mày còn dám rên thêm một tiếng, tao đảm bảo mày sẽ hối hận vì ở cùng phòng với tao! !"
Trên đời điều đau khổ nhất là gì? Là yêu mà không có được? Hay là có được rồi lại mất đi? Trong lòng Ma Vĩ lúc này, những thứ đó không là gì cả. Điều đau khổ nhất trên đời là rõ ràng đau muốn chết, nhưng không thể rên rỉ.
Mèo Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.