Kết cục cuối cùng không phải là một kết cục viên mãn đối với những người đã theo sát vụ án của Khương Ca và Lưu Tân. Họ mong Lưu Tân phải nhận lấy báo ứng xứng đáng, nhưng đôi khi pháp luật chính là bất đắc dĩ như thế.
Nhưng Vương Nhị nói không sai, dù không có chứng cứ nên Lưu Tân đã thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật, nhưng trong lòng mọi người vẫn còn công lý và chính nghĩa. Họ sẽ tự phán xét Lưu Tân, khiến cô ta phải chịu hình phạt thích đáng trong tương lai.
Mẹ của Khương Ca nhận được hai triệu tiền bồi thường, dù số tiền này với bà giờ đây đã vô nghĩa. Vương Nhị nhìn năm mươi vạn trong tay, rồi lại một lần nữa nhờ vả Ngu Thường.
"Lại là chị à?"
Ngu Thường nhìn cậu mang theo một túi xách đi tới là biết ngay cậu tìm cô để làm gì.
"Vâng, chuyện này vẫn để con gái xử lý tốt hơn. Chị thay em mang tới cho mẹ của Khương Ca nhé, nhân danh Khương Ca đưa cho bà ấy. Em nghĩ bà ấy nhất định sẽ rất vui."
Vương Nhị trả lời.
"Được thôi, chuyện này đành để chị đứng ra vậy. Mà nói cho cùng, tính cả lần này, em nợ chị hai bữa cơm rồi đấy."
Ngu Thường chỉ tay vào Vương Nhị nói.
"Lần trước, không phải em đã mời chị rồi sao?"
Vương Nhị định giả vờ.
"Đừng có ăn gian. Lần trước là Nhạc Viễn mời, với lại bữa đấy chị ăn không vui chút nào. Chị chưa bắt em bồi thường là may rồi, đừng có được đằng chân lân đằng đầu."
Dứt lời, cô ra hiệu cho Vương Nhị đi theo.
Vương Nhị mang tiền tới nhà Khương Ca, lần này cậu không vào trong, cậu hơi sợ, sợ sẽ nhìn thấy đôi mắt của mẹ Khương Ca. Bởi kết cục này, thành thật mà nói, không phải là điều cậu mong muốn, nhưng cậu lại bất lực. Đạo thuật, huyền môn, trong xã hội hiện đại chính là bất đắc dĩ như thế.
Không lâu sau, Ngu Thường quay lại.
"Bà ấy nhận rồi ạ?"
Vương Nhị hỏi.
"Chắc chắn rồi, chị đã ra tay thì sao có thể xảy ra vấn đề chứ."
Ngu Thường rất đắc ý.
Website TruyenLau.com
"Chị đã nói thế nào?"
"Chị nói chị là bạn học của Khương Ca, cùng cô ấy mở một cửa hàng ở Nhật, việc kinh doanh cũng khá tốt. Sau khi cô ấy xảy ra chuyện, chị không có tâm trạng kinh doanh nữa nên đã bán cửa hàng, đây là phần của cô ấy."
Ngu Thường nói xong liền nhìn Vương Nhị, như thể đang chờ cậu khen mình.
Website TruyenLau.com
"Con gái đều biết nói dối giỏi như chị à? Wow, đáng sợ thật."
Vương Nhị lắc đầu.
"Này, chị đang giúp em đấy, em nói gì thế hả?!" TruyenLau.com
Hai người vừa đi vừa trêu chọc nhau và trở về trường.
Chuyện của Khương Ca đã giải quyết xong, nhưng vấn đề tiếp theo của Vương Nhị còn lớn hơn.
Tiền, đúng vậy, cậu cần tiền, giờ cậu đã không xu dính túi rồi. Cậu thực sự không ngờ, mấy người này có thể khiến cậu phá sản. Nhớ lại số tiền từng qua tay mình, cậu thực sự không hiểu mình đang làm gì.
Bất đắc dĩ, cậu chỉ có thể bắt đầu chọn một số việc có vẻ ổn trong sổ tay, cậu phải kiếm chút tiền trước đã. Sau đó cậu nhìn thấy bốn chữ ở dòng cuối cùng: Công Tử Phù Tô.
Vương Nhị có thể khẳng định, người để lại bốn chữ này nhất định biết thân phận của cậu, không những biết thân phận của cậu, mà còn biết cả lịch sử làng cậu. Vương Nhị cầm điện thoại lên, bấm số đó, nhưng mãi không nhấn nút gọi.
"Thôi, kiếm tiền trước đã."
Vương Nhị lẩm bẩm một tiếng rồi xóa số điện thoại đó đi. Không phải cậu sợ, chỉ là cảm thấy vấn đề tiền bạc lúc này quan trọng hơn bốn chữ kia. Giờ đến cả chuyện một ngày ba bữa với cậu cũng là vấn đề.
Ba ngày tiếp theo, cậu dựa theo ghi chép trong sổ tay bắt đầu giúp xử lý một số việc, như bố trí một ban thờ cho nhà mới hoặc trừ tà diệt quỷ gì đó. Có nhiều việc thực ra chẳng có gì, cũng không có ma quỷ, chỉ có hiệu quả trấn an tâm lý của họ thôi. Vương Nhị cũng không nói rõ, sau khi làm xong, thu ít tiền là được. Dù sao việc làm pháp sự cũng là công việc nặng nhọc mà, kiếm chút tiền mồ hôi nước mắt cũng không sai.
Ba ngày sau, từ một kẻ phá sản, cậu đã trở thành "đại gia chân đất" có mấy chục nghìn trong túi. Nhưng vấn đề tiếp theo lại tới, danh tiếng của cậu ngày càng lớn, người tới trường ngày càng đông, và không phải từng người một tới tìm, mà kéo đến từng đoàn. Điều này cuối cùng cũng khiến nhà trường phải để mắt tới.
"Em nói em đấy, một sinh viên đại học không chịu học hành tử tế, lại làm mấy thứ linh tinh bên ngoài, còn trừ tà bắt quỷ, sao không đi trừ ma luôn đi? Lại còn thuật Mao Sơn, em biểu diễn mấy chiêu cho tôi xem thử nào?"
Trong văn phòng hiệu trưởng, hiệu trưởng đang ngồi trong phòng mắng Vương Nhị.
"Không phải đâu, thầy hiệu trưởng, không phải em bảo họ tới, là họ tự tới, với lại em đã nói em không biết, nhưng bọn họ không tin, em cũng bất lực."
Vương Nhị thật đáng thương, từ sau khi kiếm được chút tiền lần trước, cậu đã không nhận "đơn" nữa, nhưng người tới tìm vẫn không ngừng, khiến việc cậu muốn tìm người để lại bốn chữ Công Tử Phù Tô cũng bị trì hoãn, vì giờ cậu không thể ra ngoài.
Trước đây họ không biết cậu trông thế nào, nên còn có thể lập lờ đánh lận con đen được, sau này không biết thằng chó nào moi ra được ảnh chụp của cậu, giờ đến cửa ký túc xá cũng không ra nổi, trong trường toàn là tai mắt của nhóm người đó, một khi ra ngoài là có người tìm tới. Ngay cả ký túc xá này cũng là nhờ cô quản lý ký túc xá cứng rắn, nhất quyết không cho họ vào, khiến Vương Nhị lần đầu biết thế nào là “một kẻ làm quan cả họ được nhờ”.
"Tôi không quan tâm, tôi không quan tâm em dùng cách gì, bây giờ việc này ảnh hưởng quá lớn đến trường ta. Trường chúng ta là đại học danh tiếng, chúng ta tôn sùng khoa học, thế mà bây giờ lại có một đám người bên ngoài đến tìm một thầy tướng số, ai không biết còn tưởng chúng ta là học viện thần học đấy. Tôi nói cho em biết Vương Thiên, việc này em mà không giải quyết, tôi sẽ xử lý em."
Hiệu trưởng nói xong, vẫy tay ra hiệu cho cậu ra ngoài..
Vương Nhị lủi thủi bước ra, lời thầy hiệu trưởng đã quá rõ ràng, nếu không giải quyết ổn thỏa việc này, cậu có thể bị đuổi học. Cậu cũng hiểu, việc này không thể trách nhà trường, trường đại học nào cũng không mong chuyện này xảy ra. Trường học là nơi dạy học và giáo dục con người, tuyên truyền khoa học, chứ không phải thần học.
Vương Nhị vừa bước ra khỏi văn phòng hiệu trưởng, lập tức có ba bốn người tiến tới, từng người đưa danh thiếp:
"Thầy Vương Thiên, cậu xem, lúc nào rảnh đến cửa hàng tôi ngồi chơi một lát, giúp tôi xem thử nhé?"
"Không không, thầy Vương Thiên, đến chỗ tôi trước, chỗ tôi gần, giúp tôi xem, xem có chỗ nào cần điều chỉnh. Gần đây, tinh thần tôi không tốt, việc kinh doanh trong cửa hàng cũng kém, chắc chắn là có thứ gì không sạch sẽ quấy rối."
Vương Thiên nhìn họ với vẻ mặt bất lực, rồi thong thả nói:
"Nếu vì các người mà tôi bị trường đuổi học, tôi nhất định sẽ kéo các người chết chung!"
Dứt lời, cậu xoay người bỏ đi.
Mấy người vừa xô tới nghe xong, đứng sững ra đó, rồi đột nhiên có người chửi:
"Mẹ kiếp, hiệu trưởng chó má gì vậy, dám đuổi thầy Vương Thiên, đi, tìm hắn!"
Nhóm người kia nghe thấy vậy, ai nấy đều kích động hẳn, hùng hổ xông vào văn phòng hiệu trưởng.
Trời ạ, không biết não mấy người này phát triển thế nào, mạch não tư duy thế này, không đi viết tiểu thuyết thật đáng tiếc, mở cửa hàng làm gì chứ? Cứ đà này, tình cảnh của Vương Thiên sẽ càng nguy hiểm hơn.
Lẩn tránh sự bao vậy và chặn đường của đám đông, Vương Nhị cuối cùng cũng về tới ký túc xá, rồi gặp dì quản lý ký túc xá đang cố gắng "chiến đấu" dưới lầu.
"Mấy người không phải sinh viên trường này, cứ chạy vào ký túc xá của chúng tôi là có ý gì? Hả? Nếu các người còn tới, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!"
"Ơ ơ, đây không phải thầy Vương Thiên sao, thầy Vương Thiên!"
Đúng lúc này, có người phát hiện Vương Nhị đang đi về, hắn vừa kêu lên, tất cả mọi người lập tức đổ xô tới chỗ cậu.
Vương Nhị nhìn đám người xông tới chỗ mình mà lắc đầu lia lịa. Cậu thực sự không hiểu những người cố cắm đầu bon chen vào giới giải trí làm minh tinh đang nghĩ gì. Minh tinh thì sướng à? Muốn tự do ra đường cũng không được? Kiếm tiền nhanh lắm à? Có nhanh hơn cậu không? (Tất nhiên, Vương Nhị chắc chắn chưa nghe đến tên Trịnh Sảng, nếu không sẽ không có suy nghĩ này.)
"Thầy Vương Thiên, cậu xem lúc nào rảnh giúp tôi xử lý."
"Thầy Vương Thiên, danh thiếp của tôi, danh thiếp của tôi, cậu xem, lúc nào đến nhà tôi xem."
"Thầy Vương Thiên..."
"Này!!!"
Vương Nhị hét lớn:
"Các người nhầm người rồi!! Tôi không phải Vương Thiên, cậu ta mới là!"
Dứt lời, Vương Nhị chỉ Trương Ninh vừa bước vào cửa. Trương Ninh sững sờ một chút, lập tức bị mọi người vây quanh, Vương Nhị thừa cơ chạy vào.
Vừa vào ký túc xá, anh đã thấy Ngu Thường đang ngồi ở vị trí của mình.
"Ồ, người nổi tiếng cuối cùng cũng về rồi, thế nào, cảm giác làm minh tinh sướng chứ?"
Ngu Thường vừa thấy Vương Nhị về liền trêu đùa.
"Hiệu trưởng có thể đuổi học em!"
"Ha, tớ tưởng chuyện gì, a, gì cơ? Đuổi... gì, đuổi học cậu à?"
Lão Cảnh lúc đó chưa nghe rõ, giờ nghe rõ rồi, mắt trợn to nhìn Vương Nhị.
"Tình hình bên ngoài lúc này, tớ khả năng không khống chế nổi nữa, tớ không nghĩ ra cách giải quyết, các cậu có ý tưởng gì không?"
"Thực ra chuyện này cũng dễ giải quyết!"
Quách Vũ đứng ra.
"Dễ giải quyết? Như thế nào mà dễ giải quyết?"
Vương Nhị nghe thấy liền phấn chấn.
"Trên giang hồ, mấy thầy bói đạo sĩ kia thế nào mà dần dần hết việc?"
"Còn phải nói, tất nhiên là bị sẩy chân thôi."
Nhạc Viễn nói.
"Đúng vậy, nên chúng ta chỉ cần giúp Vương Nhị diễn một vở kịch, để họ tưởng cậu ta là kẻ lừa đảo, thế là xong."
Mèo Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.