Mèo Đen

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mèo Đen

Tác giả : Zhihu

Chương 33: Công tử chưa chết, Nhị Thế chưa mất

"Các người điều tra tôi, là để làm gì?"

Vương Nhị nén lửa giận trong lòng, tiếp tục hỏi.

"Tạm thời, chúng tôi chưa muốn nói với cậu. Nhưng tôi có thể nói cho cậu biết, mấy ngày trước luôn có người theo dõi cậu. Cổ pháp Mao Sơn quả thật tinh diệu, khiến một tiểu tử non nớt mới tiếp xúc vài tháng như cậu lại có thể đạt đến trình độ này, thực sự khiến người ta kinh hãi."

Đối phương thậm chí còn biết cả cổ pháp Mao Sơn mà Vương Nhị đang dùng, xem ra đã bỏ rất nhiều công sức điều tra cậu:

"Các người đã tìm đến tôi, chắc chắn là có việc, sao không nói thẳng ra, giấu giếm như vậy chẳng có ý nghĩa gì."

Vương Nhị muốn khích tướng một phen, khiến đối phương nói ra mục đích.

"Đại công tử chưa chết, vậy Nhị Thế, cũng chưa chắc đã chết."

Nói xong câu này, người kia trực tiếp cúp máy.

Ý gì vậy? Đại công tử chưa chết, Nhị Thế chưa chắc đã chết? Ý hắn ta là sao? Vương Nhị tự hỏi bản thân nhiều lần, rồi chợt hiểu ra, trong đầu hiện lên một cái tên:

"Tần Nhị Thế — Hồ Hợi!"

"Chẳng lẽ năm đó Hồ Hợi cũng không chết? Chuyện này thật quá vô lý, không phải hắn đã bị Triệu Cao treo cổ sao?"

Vương Nhị giờ đây đã bắt đầu nghi ngờ lịch sử mình học được có bao nhiêu phần là đáng tin. Lịch sử này xem ra giống cái cày nằm giữa đường, ai muốn đẽo thế nào thì đẽo. TruyenLau.com

Lần này Vương Nhị không yên ổn được nữa. Vừa yên ổn được hai ngày, bị cuộc điện thoại này chọc cho không thể ngồi yên được..

"Sao thế? Nhìn cậu nghe điện thoại xong, vào đây cứ như thế, nhảy nhót như khỉ vậy."

Nhạc Viễn thấy Vương Nhị đứng ngồi không yên, hỏi cậu một câu.
TruyenLau.com
"Không có gì, vừa gọi điện thoại, người đó biết nguồn gốc làng mình, còn biết thuật pháp mình dùng, còn nói với mình, mấy ngày trước luôn có người theo dõi mình. Nghĩa là họ nhìn thấy mình trừ oan hồn, cũng nhìn thấy mình giải oan hồn cho Khương Ca. Cái cảm giác bị người khác theo dõi này, thật là khó chịu."

Vương Nhị nói ra sự thật, Nhạc Viễn và những người khác lập tức bật dậy ngồi hết cả, nhìn Vương Nhị:

"Làng cậu có nguồn gốc gì?"

Vương Nhị lắc đầu:
TruyenLau.com
"Chuyện này, nếu không có sự cho phép của trưởng làng, mình không thể nói ra ngoài."

"Đều thế kỷ 21 rồi, làng cậu còn phong kiến thế, không được cho phép còn không được nói ra ngoài."

Nhạc Viễn chê trách một câu.

"Ừ, vậy thế kỷ 21 rồi, cậu tin có ma không?"

Vương Nhị hỏi ngược lại.

"Được, cậu thắng!"

Nhạc Viễn cũng muốn không tin, nhưng không tin không được, sự thật ngay trước mắt.

Lòng rối bời, Vương Nhị bước ra khỏi ký túc xá định đi dạo. Vừa ra cửa ký túc xá, đã gặp Ngu Thường.

"Bạn học Vương Thiên, em đi đâu đấy?"

Giờ Ngu Thường đã hình thành phản xạ có điều kiện, gặp Vương Nhị câu hỏi đầu tiên là hỏi cậu đi đâu, có phải đi bắt ma không, sau đó đòi đi theo.

"Em đi dạo lung tung quanh trường thôi."

Tâm trạng Vương Nhị có phần sa sút.

"Em sao thế, đều qua nhiều ngày vậy rồi, vẫn chưa nghĩ thoáng được sao?"

Ngu Thường tưởng Vương Nhị vẫn đang phiền lòng vì chuyện bị kỷ luật.

"Không, không phải chuyện đó đâu chị, nói chung khá phức tạp, khiến em rất bất an."

Vương Nhị trả lời.

"Ôi, em đừng có ra ngoài làm mấy trò đó nữa đấy. Dù em thực sự có bản lĩnh, tạm thời cũng đừng đụng vào. Không thì lại xảy ra chuyện gì, không ai bảo vệ được em nữa đâu. Em hãy yên ổn học xong học kỳ này đi."

Ngu Thường nghe cậu trả lời, dường như định ra ngoài làm gì thì ội ngăn lại.

"Em biết rồi, em đâu có ngốc. Chuyện kiểu này, trong lòng em hiểu rõ mà.”

Câu này dạo gần đây Vương Nhị nghe đến mức tai sắp nổi vết chai rồi. Nhạc Viễn, Lão Cảnh, Quách Vũ ba người thay phiên nhau nói bên tai cậu, cậu đã sắp thuộc lòng rồi.

"Ê, đây chẳng phải là đại minh tinh Vương Thiên của chúng ta sao? Thế nào, hình thức kỷ luật lớn nhất từ khi thành lập trường ta, rất có mặt mũi nhỉ."

Ma Vĩ thấy Vương Nhị, bắt đầu châm chọc.

"Thằng kia, hôm nay tâm trạng tao không tốt, đừng chọc tao."

Vương Nhị không muốn nhịn cậu ta, trực tiếp đáp trả.

"Ô kìa, đại minh tinh có khác, tính khí cũng lớn ghê. Cũng khó trách, giờ này danh tiếng vang xa, người đẹp ở bên cạnh, thật thoải mái. Nhưng tao nghe nói, là hoa khôi của khoa của chúng ta đã xin xỏ cho mày, chỉ không biết dùng cách nào để xin thôi!"

"Còn có cách nào nữa, mày nghĩ xem! Ha ha ha…"

Một người bên cạnh Ma Vĩ phụ họa.

"Các người nói bậy! ! ! Xạo… quần…"

Từ trước đến nay Ngu Thường vẫn luôn hòa nhã, lịch sự, đột nhiên không tìm được từ để chửi, nhưng có thể thấy, giờ cô sắp tức điên rồi.

Giờ trong trường những lời đồn đại kiểu này rất nhiều. Dù Ngu Thường không để ý, nhưng chuyện này là do cậu mà ra, Vương Nhị tự nhiên không thể không quan tâm. Trước đây chỉ là tin đồn, giờ nghe thấy có người nói những lời như vậy trước mặt, sao có thể nhịn được.

Vương Nhị hai mắt lạnh lùng không chớp nhìn Ma Vĩ, mặt lạnh như băng, khiến nụ cười của Ma Vĩ cứng đờ trên mặt.

"Cười đi, sao không tiếp tục cười nữa? Đêm hôm đó sợ đến mức đái ra quần sao không cười? Sau đó bị dọa chui xuống gầm giường không dám ra sao không cười? Tao cứu mày, mày còn lấy oán trả ơn, lúc đó tao nên để mày thối rữa dưới gầm giường, như một con chó chết!"

Đây là lời độc ác nhất mà Vương Nhị có thể nghĩ ra. Cậu và Ngu Thường khác nhau, Ngu Thường là vì tu dưỡng cá nhân không cho phép chửi bậy, còn Vương Nhị, là thực sự không biết chửi. Làng cậu trước đây tuy không mấy hòa thuận, nhưng hàng xóm láng giềng cũng ít khi đấu khẩu, sau sinh nhật 8 tuổi của cậu thì càng hòa thuận không thể tả, nên cậu lớn lên trong cuộc sống yên bình như vậy, làm sao biết những lời chửi độc ác đó.

Giờ cậu hối hận không sớm học theo Thím Mù. Miệng Thím Mù độc khỏi nói, nếu bà ấy ở đây, đảm bảo khiến thằng nhãi này sau này không dám huyên thuyên nữa.

"Mày..."

Ma Vĩ tắt đài một lúc, sau đó lập tức ổn định cảm xúc cười lạnh:

"Mày còn tuyên truyền mê tín dị đoan trong trường, chắc chắn sẽ bị đuổi học, ngon thì cứ thử xem."

Dứt lời, cậu ta gọi đám người bên cạnh rời đi. Trước khi đi còn làm một động tác rất tục tĩu với Ngu Thường, khiến Ngu Thường vừa tức giận vừa bực mình.

"Đừng giận, nó sẽ bị trừng phạt thôi."

Vương Nhị nhìn Ngu Thường, lạnh lùng nói.

"Đừng, em đừng có gây chuyện gì nữa đấy. Chị vừa nói với em, em quên rồi à?"

Ngu Thường quả là cô gái lương thiện, vừa bị chọc giận như vậy, giờ vẫn có thể bình tĩnh khuyên Vương Nhị.

"Em biết rồi, chị yên tâm đi. Đi, em mời chị ăn cơm! !"

Dứt lời, Vương Nhị kéo Ngu Thường chạy thẳng đến nhà ăn.

Hai người gọi không ít món, ngồi trong một góc..

"Em lấy đâu ra tiền thế? Không phải đang viêm màng túi sao? Đừng nói là em..."

Ngu Thường nói xong thì căng thẳng nhìn xung quanh.

"Không có mà, chị còn nhớ Thân Đồ trước đây không? Không phải cậu ta chịu ủy thác của người khác tìm em, sau đó đưa thứ được ủy thác cho em sao? Hôm sau em đi trả lại, cậu ta nhất định không chịu lấy, cuối cùng em với cậu ta chia 50:50. Những ngày em chưa xảy ra chuyện, cậu ta ngày nào cũng chạy đến tìm mình, đòi làm người quản lý tài sản cho em đây này.”

Vương Nhị nói đến đây đột nhiên muốn cười, không ngờ người như Thân Đồ, lại có đầu óc như vậy.

"Thật không nhìn ra, hai người trước đây như nước với lửa, cuối cùng lại có thể trở thành bạn?"

Ngu Thường cảm thấy tò mò.

"Trước đây bọn em như nước với lửa, không phải đều vì chị sao? Thằng nhóc đó thích chị, rồi em lại thân với chị, cậu ta tưởng em với chị là một đôi, nên mới ghen ăn tức ở tới chỗ em kiếm chuyện đấy chứ."

Vương Nhị cũng cạn lời, tình hình này là vị cô nương đây vẫn chưa biết tại sao bọn họ như nước với lửa.

"Làm gì có! ! Vậy theo em nói, tại sao bây giờ cậu ta lại có thể hòa thuận với em?"

Ngu Thường không tin.

"Bây giờ cậu ta phục em rồi, nên, theo ý cậu ta thì… đã nhường chị lại cho em.”

"Không phải, cậu ta coi chị là cái gì, mà bảo nhường? Cậu ta nghĩ mình là ai?”

Vừa nghe thấy từ này, phản ứng thống nhất của tất cả phụ nữ lập tức xuất hiện.

"Đúng vậy, thật không biết xấu hổ!"

Vương Nhị phụ họa.

"Em đừng có phụ họa, trong chuyện này chắc chắn cũng có phần của em!”

Ngu Thường mắng một câu.

"Em? Em lại không ghen ăn tức ở, sao lại tính cả phần em ở đây."

Vương Nhị lập tức giải thích.

Hai người ăn xong, buổi chiều Ngu Thường có tiết học, nên tạm biệt nhau. Vương Nhị về đến ký túc xá, trực tiếp đóng cửa kéo rèm.

"Cậu làm gì thế? Lại giở trò gì nữa?"

Ba người kia vội ngồi dậy hỏi cậu.

"Vừa ra ngoài, gặp chị Ngu Thường, rồi ở cửa nhà ăn gặp Ma Vĩ. Nó nói mình thì thôi, lại còn ăn nói bậy bạ tổn hại danh dự chị Ngu Thường. Dù sao chuyện này cũng do mình gây ra, chị ấy cũng vì giúp mình mới bị họ nói như vậy, nên quả này mình phải trả đũa mới được.”

Vương Nhị giải thích.

"Trả đũa thế nào?"

Vương Nhị vừa nói, ba cậu bạn lập tức nổi hứng thú. Dù họ khuyên Vương Nhị đừng làm mấy chuyện đó nữa, nhưng chuyện dạy cho tiểu tử Ma Vĩ một bài học, vẫn có thể làm được.

"Lần trước lúc cứu nó, mình sợ sau này nó còn tìm chuyện với mình, nên đã lén lấy tóc của nó!"

Nói rồi Vương Nhị lộ ra nụ cười gian xảo.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu