Ma Vĩ cứ thế nằm trên giường bệnh, cậu ta nghiến răng chịu đựng cơn đau, hai tay nắm chặt lấy chăn, đến mức sắp xé rách chăn ra rồi. Trong lòng vẫn không ngừng nghĩ về Vương Nhị, cậu ta chắc chắn rằng chuyện này chắc chắn là do Vương Nhị gây ra, trong lòng thầm thề rằng khi nào khỏi bệnh, nhất định sẽ dạy cho Vương Nhị một bài học, để trả thù cho cái chân đau đớn này.
"Hắt xì!"
Vương Nhị trong ký túc xá hắt hơi một cái.
"Bỏ ít ớt thôi, bỏ ít ớt thôi, nhìn Vương Thiên hắt xì kìa!!"
Lão Cảnh vội nói.
Hay lắm, Ma Vĩ bị bọn họ làm cho sống không bằng chết ở bệnh viện, còn bọn họ lại đang ngồi trong phòng ăn lẩu.
"Chị nói này, chúng ta như vậy không sao chứ? Có bị bắt không?"
Ngu Thường có chút sợ hãi.
"Không có chuyện gì đâu, chị không phải sợ, yên tâm đi, dì quản lý cứ để em lo."
Nhạc Viễn vừa nói vừa thả một miếng sách bò vào nồi.
"Có cậu thật tốt, chuyện của dì quản lý hoàn toàn không cần phải lo lắng."
Quách Vũ vừa ăn nhồm nhoàm vừa nói.
"Đương nhiên!! Nào, cạn ly."
"Chị Ngu Thường, đêm khuya thế này mà chị chưa về không sao chứ?"
Vương Nhị vươn cổ nhìn vào nồi chờ bánh gạo nếp chín.
"Chị đâu có giống mấy đứa, lúc chị về, dù cửa đóng rồi cũng có thể vào, vì chị có chìa khóa!!"
Ngu Thường đắc ý nói.
"Ghê thật, chìa khóa cổng ký túc xá mà chị cũng có?"
Nhạc Viễn nghe xong sửng sốt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Đúng vậy, đành chịu thôi, người ưu tú mà, trong xã hội này luôn có không ít đặc quyền, mấy đứa sẽ không hiểu đâu."
Đây mới chính là vãi xoài thực sự, khiến Vương Nhị và mấy đứa kia đột nhiên cảm thấy thịt trong bát mình không còn ngon nữa.
"Ê, thằng Ma Vĩ đó cậu định xử lý thế nào? Nghe nói nó đã nhập viện rồi, bệnh viện không tìm ra vấn đề, nên bắt nó nằm viện vài hôm để kiểm tra thêm đấy."
Nhạc Viễn nói xong lấy một lon bia, chạm cốc với mọi người.
"Xử lý thế nào nữa? Đợi khi bệnh viện bó tay, tớ sẽ giải phép cho nó, khiến các bác sĩ ngơ ngác ngã ngửa." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vương Nhị vẫn đang ăn lại nói vậy khiến mấy đứa kia suýt phun bia trong miệng ra.
"Quào, ý tưởng của cậu thật độc ác, lúc đó bác sĩ khả năng đều sẽ cho rằng thằng đó giả vờ mất."
"Này, em đừng quá đáng, điểm đến là dừng được rồi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngu Thường vẫn muốn khuyên.
"Yên tâm đi, em có chừng mực."
Năm người ăn không ít đồ, hôm nay Nhạc Viễn mua nguyên liệu hết gần ba trăm tệ, bị bọn họ giải quyết gần hết. Điều khiến Vương Nhị hơi bất ngờ là, Ngu Thường trông nhỏ nhắn yếu ớt, không có cơ bắp gì lại có thể ăn nhiều như vậy.
Ăn xong dọn dẹp xong, Vương Nhị tiễn Ngu Thường về ký túc xá.
"Thật không ngờ, chị lại ăn khỏe như vậy, chị không sợ béo sao?"
"Đúng vậy đó, đàn chị của em dáng đẹp trời sinh, ăn không sợ béo."
Ngu Thường nói xong nhanh chóng bước lên phía trước, xoay một vòng khoe với Vương Nhị thân hình mảnh mai của mình, nhìn là biết say rồi.
"Chị ăn nhiều như vậy, đều đổ hết vào đâu rồi, hoàn toàn không thấy thịt.”
Vương Nhị hỏi.
Ngu Thường không trả lời, chỉ vào đầu mình, trời ạ, đây là khen mình thông minh đây mà.
Hai người đều uống rượu, tửu lượng đều không tốt lắm, ra ngoài bị gió lạnh thổi một cái, lập tức say, hơi chóng mặt.
"Em cảm thấy hơi khó chịu."
Vương Nhị cảm nhận trước.
"Chị cũng hơi mệt, tửu lượng hai đứa mình quá kém, sau này đừng uống nữa."
Ngu Thường đáp lời.
"Có lý."
Vương Nhị gật đầu.
Ký túc xá nam và ký túc xá nữ thực ra khá xa, hai người đi rất lâu, không biết lúc nào, Ngu Thường đã khoác tay Vương Nhị, nhưng thằng nhóc này không hề phát hiện, giờ cả người cậu hoàn toàn không còn tỉnh táo, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
"Chị Ngu Thường, em đau đầu quá."
Cậu cố gắng lắc lắc đầu.
"Mao Sơn của các em không… không có phép gì khiến người ta tỉnh táo à?"
Ngu Thường còn chút lý trí, nhưng cũng say rồi, bắt đầu nói chuyện linh tinh.
"Không có, nhưng em biết Phật giáo có, không phải có cái gì gọi là Thanh Tâm Phổ Thiện Chú sao."
Vương Nhị trả lời.
Hai người cứ thế nắm tay lảo đảo đi trong trường, thỉnh thoảng lại cười khúc khích. Lần này, quan hệ của hai người hoàn toàn bị người khác khẳng định.
Ngày hôm sau, khi Vương Nhị và Ngu Thường vẫn còn nằm trên giường, diễn đàn của trường đã nổ tung, có một bài đăng hoàn toàn gây bão, tiêu đề là:
“Yêu hận tình thù giữa hoa khôi của khoa nào đó và sinh viên bị kỷ luật, phải chăng trai không hư thì gái không yêu?”
Rồi phía dưới là rất nhiều bức ảnh chụp cảnh tối qua hai người họ say rượu nắm tay nhau, trong bài viết kể lại chuyện bọn họ chứng kiến tối qua một cách thêm mắm thêm muối, cuối cùng còn nói hai người đã hôn nhau say đắm rồi tạm biệt ngay trước cửa ký túc xá, vì sợ ảnh hưởng không tốt nên không đăng ảnh lên. Nhân chuyện lần này, Vương Nhị lại một lần nữa trở thành nhân vật nổi danh trong trường.
Em khóa dưới tán chị khóa trên, việc này vốn dĩ đã rất rùm beng trong trường học, mấy ký túc xá bên cạnh đều muốn đến xem “nhân vật nổi tiếng" này có gì đặc biệt. Đáng tiếc là “nhân vật nổi tiếng” ấy còn chưa tỉnh ngủ.
"Dậy đi, dậy đi, cậu còn ngủ nữa!!"
Bọn Nhạc Viễn vội gọi Vương Nhị dậy.
Vương Nhị mơ màng ngồi dậy, rõ ràng vẫn chưa tỉnh, quay đầu lấy điện thoại xem:
"Gọi cái gì, hôm nay không phải chủ nhật sao."
Dứt lời lại nằm xuống.
"Đừng ngủ nữa, cậu lại nổi tiếng rồi!!"
Lão Cảnh sốt ruột, hét lên, câu này quả nhiên hiệu quả, Vương Nhị lập tức bật dậy:
"Không phải chứ? Chuyện tớ làm Ma Vĩ ăn hành bị phát hiện rồi à?"
"... "
Ba người dưới giường im lặng một lúc, rồi nhìn cậu với vẻ mặt thất vọng.
"Sao thế?"
Vương Nhị hỏi bọn họ.
Nhạc Viễn đưa laptop lên:
"Cậu tự xem đi."
Vương Nhị nhận lấy laptop, lật xem bài đăng đó:
"Chết tiệt, tối qua bọn tớ…"
Rồi Vương Nhị nhìn đến phần cuối cùng:
"Chết tiệt, bọn tớ hôn nhau say đắm?"
"Cậu đang hỏi bọn tớ đấy à? Cậu có hôn người ta hay không bọn tớ làm sao biết?"
"Không phải, tớ...."
Vương Nhị cố gắng nhớ lại, nhưng làm sao cũng không nhớ ra, vỗ vỗ đầu:
"Tớ không nhớ có chuyện đó."
"Toi rồi, thằng này say quá không nhớ gì rồi."
Lão Cảnh lắc đầu.
"Vốn định hỏi Vương Thiên cảm giác thế nào, tình hình này thì chắc giờ cậu ta cũng đang muốn tự hỏi chính mình đấy."
Quách Vũ gật đầu đồng ý.
"A!!!!"
Lúc này, bên kia, trong ký túc xá nữ, Ngu Thường đã bị bạn cùng phòng cho xem bài đăng đó.
"Cái gì vậy? Cái gì vậy? Cái gì vậy? Thanh danh một đời của tớ!!"
Ngu Thường muốn khóc.
"Cậu kéo xuống xem tiếp đi."
Bạn cùng phòng còn chưa thỏa mãn, bảo cô tiếp tục xem.
"Cái gì??? Bọn tớ hôn nhau say đắm lúc nào?"
Ngu Thường có phản ứng giống Vương Nhị.
"Bọn tớ làm sao biết!!"
Trời ạ, hai bên giống nhau như ảnh phản chiếu.
Ngu Thường bắt đầu nhớ lại chuyện tối qua, nhưng làm sao cũng không nhớ ra. Thế là hay rồi, hai người trong cuộc say không nhớ gì, một bài đăng không biết thật giả đã khiến hai người họ hoàn toàn dính chặt vào nhau.
"Toi rồi, toi rồi, giờ tôi không dám ra ngoài nữa, à, không còn là vấn đề ra ngoài nữa, tôi còn mặt mũi nào gặp chị Ngu Thường nữa."
Vương Nhị trong ký túc xá kêu khổ, còn Ngu Thường bên kia đã xin nghỉ ba ngày, định tạm xử lý lạnh vài hôm, xem phản ứng của mọi người thế nào.
Bên này hai người rơi vào tin đồn như vậy, nhưng bên kia, Ma Vĩ còn thảm hại hơn. Cậu ta một đêm không ngủ được, cuối cùng không chịu nổi, nằm một chỗ rên rỉ, sau đó bị người giường bên cạnh cảnh cáo thêm lần nữa.
Nhưng chuyện đau đớn này làm sao mà nhịn được, không lâu sau, cậu ta lại rên hừ hừ.
Và rồi, Ma Vĩ lập tức sẽ thấm thía ác ý của thế giới này. Vương Nhị ở trong ký túc xá, cho rằng đây là báo ứng của cậu vì đã đối phó Ma Vĩ, nên lại lập đàn:
"Thiên thanh địa linh, cẩn thỉnh đinh cước thần quỷ cấp đáo thử, vị ngã lai cải thu cải thối, cải thu đinh thối phù, cấp thối bản vị khứ, bất khả tại thử. Hóa tiêu thũng, thống thối hoàng, cấp giáng hạ, bất thũng vô thống hảo hoàn toàn, thần binh hỏa cấp như luật lệnh, cấp cấp như luật lệnh, sắc lệnh thối hạ!!"
Tạm dịch: "Trời trong Đất thiêng! Ta kính cẩn thỉnh các Thần Quỷ Đinh Cước khẩn cấp đến đây. Vì ta mà sửa đổi, thu hồi phép thuật và rút lui! Hãy thu hồi Đinh Cước Phù, khẩn cấp rút về vị trí cũ, không được phép lưu lại chỗ này! Hãy hóa giải chỗ sưng, làm cơn đau tiêu tan, khẩn cấp ban xuống sự chữa lành, để mục tiêu không sưng không đau, bình phục hoàn toàn! Lệnh này khẩn cấp như lửa cháy, phải được thi hành ngay lập tức theo đúng sắc lệnh! Khẩn cấp theo như sắc lệnh! Sắc lệnh rút về!!"
Ngay sau đó, bên phía bệnh viện, anh chàng luyện tán đả kia thực sự phát cáu, xông thẳng đến chỗ Ma Vĩ định thượng cẳng chân hạ cẳng tay với cậu ta. Kết quả Ma Vĩ theo phản xạ nhảy dựng lên, trực tiếp xuống giường, chạy đến góc phòng. Lần này, anh chàng võ sĩ kia càng tức giận, chân cẳng thằng này rõ ràng tốt thế lại rên rỉ cả đêm, rõ ràng là cố tình quấy rối anh ta.
Không nói hai lời, anh ta xông lên đánh cho Ma Vĩ một trận, đánh Ma Vĩ tóe máu mũi, cuối cùng còn gãy cả chân. Hay rồi, Đinh Cước Phù đã giải, nhưng chân Ma Vĩ thì gãy thật.
Cuối cùng, bố mẹ Ma Vĩ đến, cảnh sát cũng đến, bố mẹ cậu ta nói chuyện với anh chàng võ sĩ kia rất lâu, cũng biết mình đuối lý nên đồng ý hòa giải, anh chàng võ sĩ bồi thường một ít tiền và chuyện cũng kết thúc. Nhưng dù sao thì chân Ma Vĩ gãy là sự thật. Lần này, cậu ta càng thêm tin tưởng chắc nịch là Vương Nhị giở trò.
Mèo Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.