Thật nhanh, ba ngày đã trôi qua. Ba ngày này với Vương Nhị và Ngu Thường mà nói, là ba ngày vô cùng khó khăn, không dám ra ngoài, cũng không dám nhắn tin cho đối phương, chỉ vì vụ đồn đại kia quá nghiêm trọng.
Ba ngày này, với Ma Vĩ cũng là ba ngày cực kì gian khổ, chân thật sự gãy rồi, còn bị giảng viên cho rằng trước đó là giả vờ. Vấn đề quan trọng nhất là bên phía bệnh viện vẫn không tìm ra vấn đề ở đâu, cậu ta không biết tìm ai để nói lý. Thế nên bây giờ giảng viên rất khẳng định, Ma Vĩ lại đang chơi mình.
Sau khi nằm viện ba ngày, bố mẹ Ma Vĩ lại đưa cậu ta về trường, vốn đã có bia miệng không tốt, giờ thêm lý do giả bệnh, càng tệ hơn. Bên ngoài còn có người đồn rằng, chân cậu ta bị đánh gãy là báo ứng, là cái giá của việc giả bệnh. Quả này hay rồi, cậu ta càng hận Vương Nhị hơn.
Cuối cùng, hôm nay Vương Nhị cũng dũng cảm ra ngoài. Trước khi ra ngoài, cậu còn bạo gan nhắn tin cho Ngu Thường, chủ yếu là cậu không biết phản ứng của Ngu Thường bây giờ thế nào, nên trước đó cậu thực sự không dám nói gì với cô cả. Nhưng Lão Cảnh nói một câu rất đúng, dù gì cậu cũng là con trai, trong chuyện này thì nên chủ động một chút.
Tin nhắn đã gửi đi, đầu bên kia không trả lời, việc Ngu Thường không trả lời lại khiến Vương Nhị thả lỏng hơn một chút, thế là theo bọn Nhạc Viễn họ ra ngoài.
Vừa ra ngoài, vốn tưởng ba ngày tin sốt dẻo đến mấy cũng đã nguội, nào biết bài đăng đó vẫn được cập nhật theo thời gian thực:
"Mọi người mau đến cổng trường mà xem, cái cậu Vương Thiên kia ra ngoài rồi!!"
Ngay sau đó, trong chớp mắt, một đám con trai đã tụ lại đợi cậu ở cổng, dành cho cậu những ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ. Học kỳ đầu năm nhất đại học, vừa mới học giáo dục quốc phòng xong, người khác còn đang thích ứng với cuộc sống đại học, cậu vừa được trường tặng cho án kỷ luật cảnh cáo chờ xem xét, vừa tán được hoa khôi của khoa. Chuyện như vậy, trong mắt bất kỳ thanh niên trai tráng nào cũng là độc nhất vô nhị.
"Tớ cảm thấy tớ nên về thôi!"
Vương Nhị nào đã thấy trận thế này bao giờ, lập tức quay đầu định đi, kết quả bị Nhạc Viễn kéo lại:
"Em trai à, có một số chuyện sớm muộn gì cũng phải đối mặt, mà đây cũng có phải chuyện gì mờ ám đâu? Sinh viên đại học rồi, vốn dĩ có thể yêu đương, chúng ta yêu thì cứ yêu, tại sao người khác có thể nắm tay hôn nhau đường hoàng, còn cậu lại phải trốn tránh!!"
"Không phải, vấn đề then chốt không phải những thứ đó, quan trọng là chúng tớ thực sự không..."
"Thôi đi, yêu thì cứ yêu, phóng khoáng tí xem nào!"
Website TruyenLau.com
Nhạc Viễn lập tức chặn họng Vương Nhị, rồi một tay vòng qua vai cậu, vẫy tay với đám con trai đang vây xem bên kia. Lần này, bên kia càng hò reo dữ dội hơn. Đương nhiên, một cô gái học giỏi, tốt tính lại xinh đẹp như Ngu Thường thì người theo đuổi đương nhiên không ít, vì thế trong đám đông cũng có một số ánh mắt không mấy thân thiện.
Hay rồi, Vương Nhị vốn định giải thích rõ ràng, giờ càng không nói rõ được. Thằng Nhạc Viễn này thật là biết kiếm chuyện cho cậu.
"Tít tít!"
Điện thoại Vương Nhị kêu, cậu lấy điện thoại mở ra xem, là Ngu Thường gửi tới, trong tin nhắn chỉ có một chuỗi biểu tượng cảm xúc tức giận, không có nội dung gì khác. Cậu lập tức trả lời một chuỗi biểu tượng cảm xúc khóc mếu.
TruyenLau.com
Bên này bọn Nhạc Viễn và Lão Cảnh cùng kéo Vương Nhị ra khỏi cổng trường.
Thực ra Vương Nhị thật sự không cần quá để ý, đại học mà, yêu đương rất bình thường. Lý do biến thành như bây giờ, một là vì Ngu Thường trong mắt người khác là một cô gái ngoan học giỏi tốt tính, nhưng trong ảnh chụp được hôm ấy lại trông rất phóng khoáng. Mặt khác, Vương Nhị chỉ là một học sinh hư vừa bị kỷ luật cảnh cáo, sự khác biệt về thân phận của hai người tạo ra xung đột kịch tính cực mạnh, cộng thêm bài đăng kia lại phân tích như vậy, kích thích sự tò mò cực lớn của đám đông hóng hớt.
"Đều là do cái bài đăng đó gây ra!! Nếu để tôi biết ai đăng, tôi nhất định cũng cho nó một lá Đinh Cước Phù!!"
Vương Nhị chửi thầm.
Website TruyenLau.com
Mấy ngày nay, ngoài chuyện này ra còn có một vài chuyện khiến Vương Nhị rất đau đầu, chính là câu "Công tử chưa chết, Nhị Thế chưa mất" kia.
Chuyện này Vương Nhị nghĩ rất rõ, trước tiên đối phương nhất định biết thân phận của cậu, thứ hai hắn còn biết lịch sử làng của cậu, quan trọng hơn là, bọn họ khả năng có quan hệ với Hồ Hợi, không thì không thể nhắc đến câu "Nhị Thế chưa mất".
Tương truyền năm đó Hồ Hợi giết công tử Phù Tô để trở thành Tần Nhị Thế. Bọn họ có quan hệ với Hồ Hợi, vậy ít nhất trên danh nghĩa mà nói, hai bên là kẻ thù. Dù hai người họ là anh em ruột, nhưng mối hận huynh đệ tương tàn này, chắc hẳn cũng không dễ dàng hóa giải như vậy.
Hồ Hợi năm đó không chết, nhánh đó bây giờ vẫn truyền lại, giống như làng bọn cậu, Phù Tô cũng không chết, nhánh Phù Tô cũng truyền lại. Vậy thì đời sau của Hồ Hợi này tìm đến đời sau của công tử Phù Tô bọn cậu để làm gì? Để hoàn thành nhiệm vụ tru sát năm xưa chưa hoàn thành ư? Điều này cũng không thực tế chút nào. Theo lý mà nói, chẳng phải nên là đời sau của Phù Tô như bọn họ đi tìm đời sau Hồ Hợi báo thù sao?
Mấy ngày nay cậu càng nghĩ càng đau đầu, thêm chuyện của Ngu Thường khiến tâm trí cậu hơi rối, nên nghĩ mãi vẫn chưa ra.
Bốn người ra khỏi cổng trường, bắt đầu tính toán đi đâu ăn gì.
"Ăn lẩu đi, mùa hè ăn lẩu là tuyệt cú mèo, đằng kia có một quán lẩu Trùng Khánh chính tông!"
Lão Cảnh đề xuất.
"Đừng nhắc đến lẩu với tớ!”
Vương Nhị giờ hễ nghe thấy chữ "lẩu" là sợ.
"Ha ha ha, được rồi được rồi, chúng ta đi ăn gà om nồi đất*!!"
*Một món gà om kiểu Trùng Khánh
Nhạc Viễn nghe cậu nói vậy thì cười phá lên, vui vẻ kéo mấy người đi về phía một quán gà om nồi đất gần đó. Vừa đi không lâu, thấy phía trước có một cô gái, đội mũ lưỡi trai và một cặp kính râm che kín gần nửa khuôn mặt.
"Em chào chị!"
Vương Nhị chủ động đi tới, cúi đầu chào.
"Chị đã cải trang như vậy rồi, em còn nhận ra à?"
Ngu Thường sửng sốt.
"Nói thật, với thân hình và cách ăn mặc của chị, rất khó không khiến người ta nhận ra!"
Lão Cảnh đi tới bổ thêm một câu.
"Chị Ngu Thường, hai người hôm đó rốt cuộc có hôn không thế?"
Nhạc Viễn thật đúng là hết chuyện để nói, đi lên trực tiếp hỏi luôn.
"Chị..."
Ngu Thường tức đến mức lắp bắp:
Chị… cậu ta.... Vương Thiên, hôm đó… em… em… đã làm gì chị!!"
Được, nếu không thể giải thích, vậy trực tiếp hỏi tội trước. Về chuyện hôm đó, Ngu Thường làm cách nào cũng không nhớ lại được, nhưng cứ ở trong ký túc xá mãi cũng không phải biện pháp giải quyết. Hôm nay cô mặc như vậy ra ngoài đi dạo, không ngờ chưa đi bao xa đã gặp bọn họ, đã gặp thì thôi, lại bị nhận ra ngay, ôi chao, nếu đã đụng mặt rồi thì hỏi cho rõ chuyện đi.
"Chị muốn nghe sự thật không?"
Vương Nhị hỏi Ngu Thường.
"Nói nhảm gì vậy, đương nhiên rồi!!"
“ Thực ra em cũng không biết, sáng hôm sau tỉnh dậy, đầu em đau gần chết, thực sự không nhớ được chuyện gì đã xảy ra!"
Vương Nhị thành thật trả lời.
"Chị Ngu Thường, chị cũng không nhớ gì à?"
Nhạc Viễn đã nghe ra, kiểu này là cả hai đều quên hết rồi.
"Ừ!"
Ngu Thường bất đắc dĩ gật đầu.
"Hay quá, hai người thật đúng là một cặp trời sinh, không yêu nhau thì đến ông trời cũng không đồng ý!"
Nhạc Viễn phục rồi.
"Các em định đi đâu?"
Ngu Thường hỏi.
"Bọn em đang định đi ăn gà om nồi đất! Chị đi cùng không?"
Lão Cảnh hỏi thêm một câu.
"… Không đi!!"
Ngu Thường hơi khựng lại, rõ ràng là muốn đi, nhưng lại quay sang nhìn Vương Nhị thì lập tức đổi ý.
"Ê, hai người thật sự gặp được nhau này!”
Lúc này phía sau đi tới một cô gái, hẳn là bạn cùng phòng của Ngu Thường. Cô ấy cao bằng Ngu Thường, mặt tròn sống mũi cao, để một mái tóc ngắn gọn gàng, áo sơ mi trắng, quần jean, chân đi giày Adidas màu trắng, vừa nói vừa đi tới, đưa cho Ngu Thường một cây kem.
"Không biết mấy cậu đến, không có phần của mấy cậu rồi."
Cô ấy cười chào bọn Nhạc Viễn.
"Chị Ngu Thường, vị này là..."
Lão Cảnh lên tiếng hỏi trước.
"Tôi tên Dư Tuyết Hủy**, các cậu có thể gọi tôi là Tuyết Hủy, đừng gọi tôi là chị khóa trên, tôi không muốn làm chị khóa trên của người già dặn như cậu!"
**chữ 卉 HỦY này có nghĩa là cây cỏ
Trời ạ, cô nàng này có cái miệng còn lợi hại hơn Ngu Thường, vừa mở miệng đã cà khịa Lão Cảnh.
"Em..."
Lão Cảnh vừa gặp mặt đã phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
"Cậu là Vương Thiên?"
Dư Tuyết Hủy liếc nhìn Vương Nhị, hỏi một câu.
"Dạ!!"
Vương Nhị gật đầu.
"Được đấy, mượn hơi men cưỡng hôn cơ à, tuổi không lớn, mưu mô không nhỏ."
"Em... không phải đâu chị…!"
"Đừng gọi tôi là chị, lòng dạ của cậu, tôi tự thấy kém xa."
"Được rồi, em xin tạ lỗi với chị."
"Đừng xin lỗi tôi, xin lỗi Ngu Thường đi. Một cô gái xinh đẹp như vậy, giờ ra khỏi ký túc xá cứ như đi ăn trộm đây này."
Dư Tuyết Hủy mắng xơi xơi một trận không chịu buông tha, khiến Vương Nhị chỉ thiếu nước quỳ xuống lạy cô ba cái.
"Được rồi, người đẹp, cậu ấy cũng không muốn thế, rượu uống nhiều rồi, khó tránh khỏi có một số hành động không hay lắm. Vậy đi, hôm nay để cậu ấy chiêu đãi, mời chúng ta ăn một bữa ngon coi như tạ tội, được không?"
Nhạc Viễn đứng ra làm người hòa giải.
Dư Tuyết Hủy nghe Nhạc Viễn nói thế bèn quay sang Vương Nhị:
"Nghe thấy không, học theo người ta đi, nếu cậu có đầu óc như cậu ấy, cũng không đến nỗi bị động như bây giờ. Chúng tôi đâu có nói không cho hai người yêu đương, vấn đề là, cậu phải hào phóng một chút."
"Không phải, cậu nói cái gì vậy chứ!!"
Ngu Thường nghe thấy thế thì kêu lên. Toi rồi, lần này câu chuyện hoàn toàn lệch hướng rồi.
"Vương Thiên, thằng chó kia, mày dám hại tao!!"
Ngay lúc này, Ma Vĩ chống nạng tiến đến.
Mèo Đen
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.