Người Cứu Rỗi Giả Danh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Người Cứu Rỗi Giả Danh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1

Vì thính giác có vấn đề, tôi trở thành cái gai trong mắt bố, là trò cười của bạn học.

Bạo lực gia đình, bắt nạt học đường, mỗi ngày trôi qua đều là một cực hình.

Là Tử Chu Dã kéo tôi ra khỏi địa ngục đó.

Anh cho tôi một bàn tay, một ánh sáng.

Anh nói: “Có anh ở đây, không ai được phép làm tổn thương em.”

Tôi tin. Tin đến ngây ngốc.

Tôi xem anh là cứu tinh, là toàn bộ thế giới của mình.

Mọi người nhìn tôi với ánh mắt hâm mộ: “Cô ấy thật may mắn, gặp được Tử Chu Dã.”

Tôi cũng từng nghĩ vậy. Cho đến một ngày…

Phía sau cánh cửa khép hờ, tôi vô tình nghe được tiếng cười vang vọng:

“Vẫn là anh Từ diễn đỉnh thật đấy. Nhìn con nhỏ điếc đó cảm động muốn khóc luôn! Chắc tưởng mình là nữ chính trong phim thanh xuân chữa lành ha!” Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Suỵt, nhỏ tiếng thôi!”

Giọng anh vang lên, lạnh lùng đến rợn người: “Không sao đâu. Dù gì cô ta cũng chẳng nghe thấy.”

Họ không biết, thính giác của tôi… đã hồi phục từ hai tuần trước.

Tôi đứng đó, cứng đờ như đá, tim co thắt lại như thể bị ai bóp nghẹt. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thì ra, tôi chẳng phải nữ chính. Chỉ là một trò đùa tàn nhẫn được dựng nên bởi lòng thương hại… và sự khinh rẻ.

1.

Tôi lại bị ác ý nhốt vào trong phòng học vắng tanh.

Trước mặt là mấy nữ sinh đang đứng vui vẻ cười nói. TruyenLau.com

Tôi sờ lên máy trợ thính trên tai, hình như do vừa rồi xô đẩy nên bị va vào, âm thanh bốn phía bắt đầu chập chờn.

Nữ sinh dẫn đầu vỗ mặt tôi, châm chọc nói: “Lâm Tri Nguyệt, biết mình sai ở đâu chưa?”

“Triệu Hằng mà mày cũng dám trêu vào, anh ấy là bạn trai của Vương Tuyết Tinh tao!”

“Tai đã đ//iếc mà vẫn không quên quyến rũ đàn ông, mày cũng được đấy!”

Tôi bị vỗ cho lảo đảo, cho đến khi va vào giá đỡ sau lưng mới có thể đứng vững được.

Đối mặt với ánh mắt của nữ sinh kia, tôi đưa tay vén phần tóc đang cản trở tầm mắt ra rồi cụp mắt xuống.

Đồng phục ướt nhẹp dính vào người, tiết trời chớm thu lành lạnh khiến tôi không khỏi run rẩy.

Cũng không phải tôi không muốn trả lời cô ta, mà tất cả những gì tôi nói đều không phải đáp án mà cô ta muốn.

Một tuần trước, Triệu Hằng lớp ba đột nhiên đứng ở trước cửa lớp tôi.

Cậu ta muốn hẹn tôi đi ăn cơm, tôi từ chối cậu ta.

Mọi người vây quanh đều ồ lên rồi cười ta. Cậu ta cảm thấy xấu hổ, không ngừng mắng tôi.

Hai ngày sau, Vương Tuyết Tinh đến tìm tôi.

Cô ta viết đầy chữ “đồ kh//ốn” ở trên mặt bàn tôi.

Trong giờ nghỉ trưa lại nhốt tôi trong phòng học cũ không người.

Trên đường tôi về nhà còn tìm một đám lưu manh chặn đường tôi lại.

Tôi từng chống cự, từng phản kháng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu