Người Cứu Rỗi Giả Danh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Người Cứu Rỗi Giả Danh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

Không có Từ Chu Dã đi theo, cuộc sống tôi lại quay về với trước kia.

Mỗi ngày chỉ có ba điểm dừng cố định.

Điểm khác biệt duy nhất là mối quan hệ của tôi và Từ Chu Dã, không cần hỏi cũng tự vỡ.

Chu Oánh bắt đầu kì kì quái quái cười nhạo tôi cho hả giận.

Những người từng ức h//iếp và mỉa mai tôi lại lần nữa trở lại.

Tôi trầm mặc tiếp nhận mọi thứ.

Tôi đã sớm quen thuộc với những chuyện này, dù sao cũng đều là học sinh chưa bước ra xã hội, ra tay vẫn nhẹ nhàng hơn người trong nhà nhiều.

Tôi học tập, làm bài, thi như cũ.

Cho đến khi tôi bị ai đó đẩy từ phía sau dẫn đến ngã cầu thang, chân cũng bị thương.

Từ Chu Dã đứng ngoài phòng y tế, lạnh mặt nhìn tôi.

Ngày hôm sau, tôi nghe được tin có nam sinh nào đó trên đường về nhà bị bọn côn đồ say r//ượu đ//ánh g//ãy ba x//ương sườn phải nhập viện.

Tôi ôm chăn trong phòng y tế ngẩn người.

Sau đó vùi bản thân vào trong chăn.

9. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Từ Chu Dã lại bắt đầu đi theo sau tôi.

Nhưng lần này cách mấy ngày anh mới đi theo tôi từ xa, dường như sau khi xác nhận không còn nguy hiểm nữa rồi lại biến mất.

Chỉ là anh không nghĩ rằng tôi bình yên vô sự ở trường nhưng lại suýt ch//ết trong chính căn nhà của mình.

Khi anh thấy tôi được xe cứu thương đưa đi, anh giống như một con thú dữ bị nhốt, hai mắt đỏ bừng, tay nắm chặt đến mức nổi cả gân xanh.

Khi tôi tỉnh lại chỉ thấy anh yên lặng ngồi bên giường bệnh, vẻ mặt hối hận. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Anh đè thấp giọng hỏi tôi: “Tôi chỉ không đến mấy ngày thôi, là ai đ//ánh cậu thành thế này?”

Trong giọng nói của anh là sự tức giận không áp chế được, lúc chạm vào vết thương của tôi, tay anh không ngừng run rẩy.

Tôi không nói gì.

Vì tôi không biết nên nói với anh như thế nào, rằng đây là bố ruột tôi đánh.

Website TruyenLau.com

Thật ra bố tôi không có gì để giới thiệu.

Cuộc đời ông ta rất không rõ ràng.

Ví dụ điển hình của một người đàn ông trung niên tầm thường, không có chí tiến thủ, tiền lương thấp.

Ra ngoài thì thích ra vẻ giàu có, khoác lác đủ điều, về nhà uống rư//ợu say mèm, không hài lòng gì là đánh vợ.

Sau khi mẹ tôi qua đời vì bệnh, đương nhiên những thứ đấy chuyển lên người tôi.

Những phương diện khác cũng không có gì đáng nói.

Có rất nhiều người hỏi tôi, vì sao tôi không báo cảnh sát, vì sao tôi không chạy trốn.

Tôi chỉ có thể không ngừng nói lại câu trả lời mình đã nói vô số lần: “Cảm ơn cô chú, cảm ơn mọi người đã quan tâm, nhưng những điều đó cháu đã từng làm rồi.”

Tôi không muốn thứ mình nhận lại là những trận đ//ánh đ//ập nặng nề hơn.

Nghĩ đến tính cách của Từ Chu Dã, tôi nghiêm túc dặn anh: “Cậu đừng nghĩ đến chuyện ra tay với ông ta.”

Kẻ đ//iên khác người bình thường ở chỗ dù có nói đạo lí bao lần thì vẫn không chịu hiểu

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu