Nếu Lâm Quốc Khánh biết thân thế của Từ Chu Dã, nhất định ông ta sẽ nghĩ hết tất cả các cách để l//ừa tiền Từ Chu Dã.
Tôi không biết dùng từ ngữ nào để miêu tả tâm trạng và suy nghĩ hiện tại của mình.
Có lẽ là cố chấp, có lẽ là cực đoan, như vậy càng đúng hơn.
Tôi đã ch//ết lặng, đã không còn sợ Lâm Quốc Khánh đánh chết mình, tôi càng không muốn để ông ta nhận được một đồng tiền không thuộc về ông ta hơn!
Lúc đó Từ Chu Dã chỉ hạ tầm mắt xuống không nói gì, tôi cho rằng anh đã đồng ý.
Không ngờ, chỉ khoảng hai tuần sau.
Trong một buổi tối Lâm Quốc Khánh lại nổi điên, Từ Chu Dã đã đ//ạp nát cửa nhà tôi, cũng phá vỡ lớp ngụy trang nhếch nhác cuối cùng của tôi.
Ngay khi tôi nghĩ anh muốn ra tay thì anh lại cúi người ôm tôi vào lòng, dùng lưng thay tôi nhận tất cả tổn thương.
Giống như cơn gió xuân nhẹ nhàng hôn lên mảnh đất hoang vu, như nhà thơ say mê bình minh, giờ phút này, tôi cho rằng mình đã tìm được chân ái của đời mình.
10.
Lúc ngồi cạnh bồn hoa bôi thuốc cho Từ Chu Dã, tôi cố ý nhấn mạnh, anh đau đến mức trợn mắt nhe răng.
Tôi trừng mắt hỏi: “Bây giờ thì biết đau rồi à, ban nãy cậu làm cái gì vậy?”
Anh cười lắc đầu, khuôn mặt ngày thường được nữ sinh khen đẹp trai lúc này lại bầm tím, dưới ánh trăng trông có chút ngốc nghếch.
“Ông đây có tiền nhưng không phải người ngốc, vì sao tôi lại phải đưa tiền cho bố cậu chứ!” TruyenLau
Tôi lườm anh một cái, trong đêm dài đằng đẵng nhìn sườn mặt sắc bén của anh.
Lông mày thiếu niên nhướng cao, khuôn mặt anh tuấn không bị điều gì trói buộc.
Anh nhàn nhã dựa lưng vào tường, ánh trăng từ ngoài cửa sổ hành lang vào chiếu lên người anh, rất giống ngày hôm đó trong phòng học, anh bước về phía tôi trong ánh sáng của chính bản thân mình. TruyenLau
Đột nhiên tôi có chút xúc động.
Xúc động muốn đi kiểm chứng xem con đường mà tôi cho rằng không có lối thoát này có ngã rẽ nào khác không.
Tất cả chúng ta đều là biến số ngẫu nhiên, chắc chắn sẽ không đi theo một đường thẳng, nếu như có thể bước qua sóng gió thì có phải cũng có thể đi đến cuối cùng không?
Nghĩ như vậy, tôi xoay người.
Trong ánh mắt khó hiểu của Từ Chu Dã, tôi nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nghiêm túc hỏi: TruyenLau
“Từ Chu Dã, nếu như tôi nói, tôi muốn mạo hiểm.”
“Cậu thì sao?”
“Cậu có muốn mạo hiểm với tôi không?”
Trên mặt anh có vết thương, dáng vẻ mắt đột nhiên co lại của anh thật sự có hơi buồn cười.
Nhưng điều khiến tôi không nhịn được là lúc anh đột ngột đứng dậy ôm lấy tôi rồi xoay vòng, vừa xoay vừa kích động nói.
“Lâm Thi Nguyện, Lâm Thi Nguyện!”
“Anh nhất định sẽ đối xử với em thật tốt!”
“Có anh ở đây, không ai có thể bắt nạt em nữa!”
Người Cứu Rỗi Giả Danh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.