Anh bắt đầu đổi cách khác đến tìm tôi.
Một lần, sau khi uống say.
Anh lảo đảo đi đến, muốn đưa tay kéo tôi lại nhưng lại bị tôi tránh đi.
Tôi lạnh lùng nhìn anh nói: “Có thể đừng đến đây khiến tôi buồn nôn không?”
Anh bị lời của tôi làm cho giật mình, tay chân luống cuống thả xuống rồi lại nâng lên xoa mặt, khàn giọng nói.
“Thi Nguyện, rốt cuộc anh phải làm thế nào em mới bằng lòng tha thứ cho anh?”
“Có thể đừng chia tay không?”
Anh khóc như đứa nhỏ mắc lỗi sai, lặp đi lặp lại hai câu nói tôi.
Mà tôi, đối diện với đôi mắt ướt đẫm của anh, lạnh giọng trả lời: “Từ Chu Dã, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, đừng để tôi hận anh.”
Nhưng anh vẫn không từ bỏ như cũ.
Anh bắt đầu uy h//iếp tôi.
Lúc thì nói muốn c//ắt cổ tay, lúc thì nói muốn nh//ảy lầu.
Tôi vẫn mặc kệ như cũ.
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh chơi bời nhưng lại bị người khác vạch trần bộ mặt thật của mình nên mới cảm thấy mất mặt mà làm đến mức này.
Một tuần trước khi thi đại học.
Website TruyenLau.com
Anh đứng trước bàn tôi nói: “Lâm Thi Nguyện, anh hỏi em một lần cuối cùng, em thật sự không cần anh nữa sao?”
Tôi không ngẩng đầu lên, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Nghe nói ngày đó khi Từ Chu Dã rời đi, hai mắt đỏ bừng, tinh thần sa sút chán nản chưa từng thấy.
Ngòi bút trong tay tôi hơi dừng lại một chút rồi tiếp tục cúi đầu làm bài thi.
15. Website TruyenLau.com
Kì thi đại học trôi qua.
Trong tiệc tốt nghiệp, tất cả như đều ngầm thừa nhận mọi hiềm khích lúc trước đã tiêu tan.
Bạn học đã từng không thích tiếp xúc với tôi đột nhiên trở nên vừa khách sáo vừa xa cách.
Nói đến Từ Chu Dã.
Có người khuyên tôi: “Anh Từ thật sự rất thích cậu, cho dù xuất phát điểm của anh ấy không đúng nhưng cậu cũng không cần phải nhẫn tâm như vậy chứ.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Đúng vậy đúng vậy, đó chính là Từ Chu Dã đó, bao nhiêu cô gái hâm mộ còn không đến lượt đâu!”
“Cậu thật sự không cho anh ấy một cơ hội nữa sao?”
Tôi cười cụng chén với họ, không trả lời.
Thật ra tôi đã cho anh cơ hội.
Không phải tha thứ sau khi phạm sai lầm mới là cơ hội cho thêm.
Trước khi anh bắt đầu diễn tiết mục cứu rỗi tôi.
Anh có vô số cơ hội có thể nói cho tôi biết, nhưng anh vẫn chọn quyết định sai lầm như cũ.
Vì anh cảm thấy anh là Từ Chu Dã.
Anh có gia thế tốt, có vô số khả năng trong tương lai.
Anh có vẻ ngoài xuất sắc, anh có bạn bè, anh có cuộc đời thoải mái.
Một cạm bẫy dối trá chưa đến mức để anh phải hạ thấp sự cao quý của mình xuống.
Anh thích tôi, tôi không phủ nhận điều này.
Trong khoảnh khắc yêu thương, ai rung động cũng đều là thật.
Nhưng qua những khoảnh khắc đó thì khó có sự tôn trọng và sự kiên trì.
Chân tình của lãng tử cũng chỉ là một khoảnh khắc mà thôi.
Người Cứu Rỗi Giả Danh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.