Khi đó tôi đã loáng thoáng cảm thấy có lẽ việc tôi đột nhiên xúc động là lựa chọn sai lầm.
Bây giờ hiện thực nói với tôi rằng, đúng.
Việc ngoài ý muốn duy nhất không nằm trong kế hoạch của tôi.
Chính là sai lầm.
14.
Tôi và Từ Chu Dã chia tay.
Anh nói đây là tôi đơn phương chia tay, không tính.
Anh bắt đầu quấn lấy tôi, đi theo tôi.
Dùng hết tất cả mọi cách.
Chặn tôi lại trên đường về nhà.
Cầu xin tôi, dỗ dành tôi.
Ngay trước mặt toàn trường xin lỗi tôi, nhận lỗi với tôi.
“Thi Nguyện, anh không cần tôn nghiêm nữa, anh biết sai rồi!”
“Xin em, đừng không quan tâm anh như vậy!”
“Anh không nên tham gia vụ cá cược đó, anh không ngờ rằng chuyện sẽ thành như vậy, anh thật sự thích em, Thi Nguyện, em có thể cho anh thêm một cơ hội không?”
“Thi Nguyện, em nhìn đi.” Anh đưa điện thoại ra cho tôi nhìn: “Anh đã chuẩn bị cho em, anh tính thi xong đại học sẽ đưa em đi du học nước ngoài, cuộc sống em muốn trong tương lai anh vẫn nhớ, anh đã chuẩn bị xong hết rồi.”
Tôi cúi đầu nhìn nội dung trong điện thoại, nghe tiếng xì xào bàn tán của những người đang vây quanh nhìn chúng tôi.
Cảm xúc vẫn luôn nín nhịn lần đầu dâng trào: “Từ Chu Dã, mang hoàn cảnh khó khăn và sự đau xót của người khác ra làm tiền cược, biến bản thân thành chúa cứu thế, nhìn người khác thần phục mình có phải rất sung sướng không?”
“Đừng đi theo tôi nữa.”
Nói xong tôi quay người muốn rời đi.
Website TruyenLau.com
Giây phút tôi nói xong, hai mắt đỏ bừng ngập nước của Từ Chu Dã như đê vỡ.
Hai tay anh run rẩy, đưa tay ra giữ tôi lại, trong mắt là sự sợ hãi không thể ngăn cản, khóc lóc cầu xin tôi:
“Đừng như vậy Thi Nguyện, xin lỗi em, anh sai rồi!”
“Xin em, xin em cho anh thêm một cơ hội nữa, anh sẽ đền bù sai lầm của mình!”
“Xin em, Lâm Thi Nguyện…”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh khóc rất đau lòng, giống như đứa trẻ vậy, tay đè chặt lên vị trí trái tim, dường như đang phải chịu nỗi đau xé lòng.
Nhưng tôi.
Đã không tin nữa.
Tôi đẩy bàn tay đang nắm lấy tay mình ra, nói rõ từng câu từng chữ: “Từ Chu Dã, dừng trò chơi của anh ở đây đi, để lại cho nhau chút mặt mũi đi.”
Từ Chu Dã vẫn không từ bỏ như cũ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh vẫn luôn hèn mọn cầu xin tôi làm lành.
Anh là nhân vật nổi tiếng trong trường.
Mọi người đều nói anh là lãng tử quay đầu, hơn nữa còn quay đầu về phía tôi.
Mỗi ngày anh đều đứng chờ dưới nhà tôi.
Vì anh nói muốn gặp tôi một lần.
Tôi nhắm mắt làm ngơ, mỗi ngày đều tranh thủ từng giây để học tập.
Về sau, Từ Chu Dã phát hiện cách này không hiệu quả.
Người Cứu Rỗi Giả Danh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.