Người Cứu Rỗi Giả Danh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Người Cứu Rỗi Giả Danh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Nhưng hai tay khó chống lại địch bốn tay.

Các cô ấy nói thích nhìn dáng vẻ sợ hãi bất lực của tôi.

Cho nên tôi càng giãy dụa bọn họ càng hưng phấn.

…Một xô nước bẩn lại đổ từ trên đầu tôi xuống.

Vương Tuyết Tinh cười đến mức run người.

Cô ta thỏa mãn nhìn dáng vẻ nhếch nhác của tôi, vừa xấu xa cười vừa lấy một con d//ao trang trí từ trong túi ra.

“Mày dựa vào khuôn mặt vô tội yếu đuối này đúng không?”

“Mày nói xem, nếu khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp này bị phá hỏng thì mày còn lấy cái gì ra để d//ụ d//ỗ đàn ông được?”

Cô ta mỉm cười đi về phía tôi, ra hiệu cho nữ sinh khác giữ chặt tôi lại, không cho tôi giãy dụa.

Tôi hoảng sợ nhìn mũi d//ao ngày càng gần mình.

Ngay khi tôi đang nhắm mắt chờ đợi cơn đau xuất hiện.

Cửa phòng học bị ai đó đá mạnh ra.

Từ Chu Dã đã xuất hiện vào lúc đó.

2.

Thật ra tôi không nhớ rõ từng chi tiết một.

Tôi chỉ nhớ bản thân bị đẩy xuống mặt đất, bốn phía là những bàn tay giơ ra.

Nắm lấy tóc, bạt tai.

Tầm nhìn của tôi như mờ đi, một tia sáng chiếu xuyên qua cánh cửa ngăn cách bọn họ với đạo đức của xã hội, cuối cùng xuyên qua bóng cây rồi chiếu xuống mặt đất. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Từ Chu Dã đứng trong tia sáng ấy, dáng vẻ vừa lười biếng vừa kiêu ngạo.

Anh đá văng cửa đi vào, đầu tiên là nhìn thoáng qua tôi đang co quắp trên mặt đất, sau đó nhìn về phía Vương Tuyết Tinh.

Đôi mắt xinh đẹp hơi cong lên nhưng trong mắt lại có chút ý cười nào.
Website TruyenLau.com
Tôi không biết anh đã nói gì với Vương Tuyết Tinh.

Tôi chỉ thấy miệng anh hết đóng lại mở, sắc mặt Vương Tuyết Tinh cũng lập tức tái mét lại.

Cô ta run rẩy vừa cúi vừa gật đầu với Từ Chu Dã, giống như đang xin lỗi, lại giống như đang cầu xin tha thứ. TruyenLau

Từ Chu Dã chỉ mới liếc mắt nhìn cô ta một cái thôi, cô ta như cạn kiệt sức lực, gánh nặng trên vai được gỡ xuống, mang theo đám chị em của mình chạy như bay.

Để lại một mình tôi nằm rạp trên mặt đất, trong lòng thấp thỏm lo âu, cứ như vậy mắt đối mắt với anh.

Dáng người Từ Chu Dã cao lớn, rất có cảm giác đè ép.

Trong phòng học trống rỗng, vô cùng yên tĩnh.

Dường như anh nói gì đó với tôi.

Nhưng do ban nãy xô đẩy nên máy trợ thính của tôi đã rơi mất.

Tôi không thể làm gì khác là nhìn khẩu hình mà đoán.

Nhưng tôi không thể đoán ra được anh đang nói gì nên có hơi sốt ruột.

Cho đến khi Từ Chu Dã đi đến trước mặt tôi rồi cúi người ngồi xuống, sau đó anh vươn tay về phía tôi.

Lúc đó tôi mới lấy lại tinh thần, theo phản xạ mà co người lại.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu