“Mình cảm thấy Lâm Thi Nguyện đang lạt mềm buộc chặt!”
“Nhìn dáng vẻ l//ẳng l//ơ của cô ta đi, nói không chừng đã ng//ủ với Từ Chu Dã rồi cũng nên, còn giả bộ thanh cao không để ý đến người ta nữa!”
Thật ra có những lời càng quá đáng hơn tôi cũng đều nghe qua, tôi đã sớm xem những lời này như nước đổ đầu vịt.
Nhưng tôi không ngờ Từ Chu Dã lại tức giận như vậy.
Ngày thường trước mặt tôi, lúc nào dáng vẻ của anh cũng là lười nhác.
Đến khi anh cười lạnh nắm lấy cổ áo người kia, dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người mà kéo người đó đến trước tôi, dùng chân đá cho cậu ta một cái khiến cậu ta quỳ xuống trước mặt tôi, tôi bị sự hung ác trong ánh mắt anh làm cho giật mình.
Từ Chu Dã nắm lấy cổ áo sau của cậu ta: “Biết nói hai chữ xin lỗi không?”
“Mẹ mày không nói cho mày biết mày sinh ra từ đâu à?”
Người kia mặt đầy m//áu nói xin lỗi tôi, cậu ta bị dọa đến mức thiếu chút nữa ti//ểu luôn trong quần.
Ngày hôm sau, Từ Chu Dã bị yêu cầu làm kiểm điểm trước toàn trường.
Không biết anh cầm bản kiểm điểm do ai viết, đứng trước toàn trường lười biếng đọc.
Trước khi kết thúc rồi lớn giọng tổng kết: “Việc này em đâu có sai, sao em lại phải kiểm điểm?”
Thầy chủ nhiệm tức đến tái mặt, nhưng người ta lại là thiếu gia lớn, không giải quyết được, ai bảo tòa nhà mới xây của trường là do nhà người ta quyên tiền chứ?
Buổi tối, Từ Chu Dã chặn tôi lại trong ngõ nhỏ.
Ngữ điệu có hơi u ám hỏi tôi: “Lâm Thi Nguyện, khi nào cậu mới cho tôi một danh phận?”
“Hôm nay hiệu trưởng hỏi quan hệ của tôi và cậu là gì, tại sao lại ra mặt thay cậu, tôi không trả lời được ông ta!”
“Ông đây chưa từng chịu thiệt như vậy đâu!”
Đôi mắt đen nhánh của anh chứa đầy nước, giống như chỉ cần tôi nặng lời một câu thôi là anh sẽ như chú chó con chịu uất ức mà cụp tai xuống.
Nhưng tôi vẫn từ chối anh.
Tôi không nhìn thẳng vào anh, chỉ bình tĩnh nói với anh: “Tôi không có dự định yêu sớm.”
TruyenLau.com
“Hơn nữa… cũng không muốn trở thành trò chơi của mấy người.”
Từ khi khai giảng Từ Chu Dã đã liên tục thay bạn gái.
Tôi không tin lãng tử quay đầu, càng không tin lãng tử sẽ quay đầu vì mình.
TruyenLau.com
“Cho nên tôi không có ý định sẽ đi vào con đường phiêu lưu liều lĩnh này, cậu vẫn nên trêu đùa người khác đi, Từ Chu Dã.”
8.
Đương nhiên hai chúng tôi tạm biệt nhau trong không vui.
Tôi có lo lắng và bất an của mình. TruyenLau
Từ Chu Dã có tự tôn và sự kiêu ngạo của mình.
Cho nên anh không còn đi theo tôi nữa, cũng rất ít khi đến trường học.
Ngày hôm đó anh tức đến đỏ mắt, nghiến răng nói với tôi:
“Lâm Thi Nguyện, cậu nghĩ về tôi như vậy đúng không?”
“Được, tôi hiểu ý của cậu rồi.”
“Tôi sẽ không quấy rầy cậu nữa.”
Anh xoay người rời đi, ngay cả đầu cũng không quay lại.
Tôi nhẹ nhàng thở ra một hơi, cảm thấy như vậy rất tốt.
Anh hào phóng kiêu ngạo, sống một cuộc sống không phải lo lắng về điều gì, trong nhà cung cấp cho anh đầy đủ mọi thứ.
Tôi tự ti lại mẫn cảm, tôi muốn thay đổi cuộc sống của mình, cũng chỉ có thể cố gắng đi về phía trước.
Hai chúng tôi, căn bản không phải người cùng một thế giới.
Người Cứu Rỗi Giả Danh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.