Ngô Gia Kỳ khóc lóc với livestream: “Các người không thể tin tôi một chút sao? Chẳng lẽ tôi phải c/h/ế/t thì các người mới chịu tin à?”
Bình luận nửa là chửi, không ít người bảo nó nhảy luôn đi, đa số giờ chẳng ai tin nó nữa.
Ngô Gia Kỳ khóc lóc thảm thương hơn: “Nếu tôi c/h/ế/t, có thể làm các người hài lòng, vậy tôi nhảy xuống cho xong nhé?”
Cao Thục Phân đâu đời nào để nó c/h/ế/t.
Bà ta vừa sụt sùi vừa bảo: “Nếu phải c/h/ế/t thì để mẹ c/h/ế/t thay con. Mẹ 48 tuổi rồi, sống đủ rồi. Con mới 18, còn chưa được yêu đương, chưa làm mẹ, cuộc đời con mới bắt đầu mà.”
Ngô Gia Kỳ lắc đầu, nước mắt dàn dụa, khuôn mặt bị hủy dung càng thêm kinh hãi.
Phải thừa nhận, nó diễn rất “sâu”, ít nhất lại có nhóm người bắt đầu thương hại nó.
Còn đưa ra vô số lý do bênh vực, chẳng hạn tính cách nó thẳng thắn, không hề có ý xấu; hoặc khách hàng là thượng đế, chửi nhân viên phục vụ thì sao đâu; hoặc nó còn trẻ, hủy dung cũng là bài học, hãy cho nó cơ hội làm lại…
Ngô Gia Kỳ nhìn đống bình luận ấy, khóc càng dữ dội hơn.
Nó mếu máo: “Đúng, tôi mắng nhân viên thật, nhưng cô ta suốt nửa tiếng chẳng thêm nước lẩu, tôi nói đôi câu thì có làm sao? Chẳng lẽ khách hàng bị nhân viên tạt nước sôi là phải chịu sao? Tôi sai chỗ nào? Sai vì không tự thân vào bếp đun nước à?”
Cư dân mạng nghe xong, thấy có vẻ cũng đúng, chỉ là tính khí nó nóng nảy chút thôi. Website TruyenLau.com
Thoắt cái, hầu hết bình luận đều quay sang ủng hộ nó.
Quả thực lần này nó diễn quá đạt.
22
TruyenLau
Chẳng bao lâu, cảnh sát tới, còn đưa cả Ngô Kiến Quốc đi cùng.
Vài ngày không gặp, ông ta gầy hẳn, xem ra sống trong trại tạm giam thật không dễ chịu.
Ngô Kiến Quốc suýt khóc, giọng run run: “Gia Kỳ, con mau xuống đi, ba không thể mất con được. Cư dân mạng là đám gió chiều nào theo chiều đó, họ đâu biết gì, cứ mở miệng nói bừa thôi.”
Bị ám chỉ là đám “gió chiều nào theo chiều đó”, đám cư dân mạng lặng thinh, vì họ đúng là như thế.
Nhìn loạt bình luận, Ngô Gia Kỳ càng tỏ ra đáng thương, nước mắt như lũ. Website TruyenLau.com
Khi gần cạn nước mắt, nó lấy tay lau, rồi lại tức thì khóc òa thêm.
Tôi quá hiểu nó, chắc trong tay đang cầm thứ gì đó, bảo sao đóng kịch giỏi thế.
Cảnh sát đứng một bên giải thích: “Ngô Kiến Quốc bị giam giữ để hợp tác bắt kẻ sản xuất thuốc mê. Nhờ ông ấy phối hợp, chúng tôi đã phá được xưởng sản xuất. Xem như công tội bù trừ, ông ấy được về nhà. Nhân đây nhắc mọi người, biết rõ phạm pháp mà còn mua thuốc, tức là tiếp tay cho tội phạm. Theo Điều 312 Bộ luật Hình sự, nếu biết rõ là tài sản do phạm tội mà có, vẫn che giấu, chuyển nhượng, tiêu thụ, thay mặt bán hoặc dùng cách khác để che giấu sẽ bị phạt tù đến 3 năm, cải tạo không giam giữ hoặc quản chế, đồng thời phạt tiền hoặc phạt tiền riêng. Tình tiết nghiêm trọng thì phạt 3 – 7 năm tù và phạt tiền”
23
Việc này tôi được cảnh sát báo hôm qua.
Coi như Ngô Kiến Quốc gặp may.
Ra ngoài cũng tốt, vào tù ít lâu cũng không đủ khiến ông ta thay đổi.
Ngô Kiến Quốc tỏ vẻ hối lỗi, cúi chào cộng đồng mạng: “Tôi không xứng làm ba của Gia Kỳ, chưa dạy dỗ nó đàng hoàng. Nếu phải c/h/ế/t thì tôi mới là kẻ nên c/h/ế/t. Chỉ mong mọi người bao dung cho con bé, nó mới 18 tuổi, còn là trẻ con.”
Cao Thục Phân bên cạnh cũng khóc lóc đòi c/h/ế/t.
Cả ba người như đang diễn một vở tuồng, chỉ nói mồm, chứ thân thể thì khá… “thật thà”.
Cư dân mạng không hiểu liền đổ xô bênh vực họ, tặng quà cho họ để an ủi.
Ba kẻ ấy diễn xuất hoàn hảo, lượt theo dõi của Ngô Gia Kỳ vượt mốc 10 triệu, đoạn giới thiệu lại thêm số tài khoản Alipay.
Tắt livestream xong, tôi mở camera.
Quả nhiên, chẳng mấy chốc họ trở về.
Cao Thục Phân đắc ý: “Ý tưởng này không tồi chứ! Là tôi nghĩ ra đấy! Vừa rồi livestream nhận hơn cả triệu tệ quà, tài khoản Alipay cũng có lũ ngốc liên tục chuyển tiền.”
Ngô Gia Kỳ vội đi rửa tay, nở nụ cười “rợn người”: “May mà có củ hành, nếu không con chẳng khóc nổi. Nếu không có tài diễn của con thì liệu người ta có đứng về phía mình không?”
Ngô Kiến Quốc cười to: “Tốt, tốt lắm, con đúng là con gái của ba. Nhưng con ranh Ngô Tiểu Khê ấy, ba muốn nó phải c/h/ế/t. Con khốn đó dám đối xử với ba thế này ư. Nếu chẳng phải thầy bói bảo nuôi nó sẽ “kéo con về”, làm gì có chuyện ba nuôi nó suốt mấy chục năm chứ? Nuôi nó hai mươi mấy năm, bắt nó lấy thằng ngốc thì đã sao?”
Cao Thục Phân gật đầu liên tục: “Đúng, đúng. Chúng ta kiếm thêm vài chục triệu nữa rồi bán Ngô Tiểu Khê sang Campuchia, sau đó xuất ngoại hưởng thụ. Phải, phải, phải! Người Trung Quốc dễ bị lừa, chỉ cần giả đáng thương chút là có vài trăm vạn ngay. Haha, lừa đến vài trăm triệu tệ chắc cũng chẳng khó!”
Người Đáng Thương Cũng Đáng Hận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.