Người Đáng Thương Cũng Đáng Hận

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Người Đáng Thương Cũng Đáng Hận

Chương 6

Phải thừa nhận, lời bà ta nói thật sự khiến mấy bạn học xung quanh do dự.

Xã hội bây giờ ai cũng sợ bị người già vu vạ, nhà giàu mấy cũng không đền nổi.

Tôi cười lạnh: “Họ là người xấu, chúng tôi đang hành động nghĩa hiệp, bao nhiêu nhân chứng ở đây họ muốn càn quấy thế nào được chứ? Nếu họ có thật xảy ra chuyện thì tôi sẽ chịu trách nhiệm.”

Tinh thần chính nghĩa của các bạn sinh viên lại bùng lên.

Mấy bạn nữ giữ chặt cả mẹ tôi.

Ba mẹ tôi chửi rủa không sót câu nào.

Các bạn lại bắt đầu giảng đạo lý cho họ, lôi cả chủ nghĩa Mác Lê-nin, tư tưởng Mao Trạch Đông ra phân tích.

Ba mẹ hết đường cãi, chỉ lâu lâu lườm tôi một cái

Ra tới cổng, hai cảnh sát tiến lại gần.

Ba tôi hoảng hốt, liếc mắt cầu cứu tôi.

Tôi cười khẩy, thuốc mê và dao gọt trái cây cũng chuẩn bị sẵn mà còn mong tôi nói đỡ ư?

Ông ta đúng là đang nằm mơ giữa ban ngày rồi.

Sau khi nghe sơ qua tình hình, cảnh sát lạnh lùng liếc nhìn ba mẹ tôi.

Họ ra sức chối đây đẩy.

Mẹ tôi kêu oan: “Thưa anh cảnh sát, nó là con gái ruột của chúng tôi, chúng tôi làm sao có thể hại nó được chứ?”

Ba tôi thì trừng mắt bất mãn: “Đây là chuyện gia đình tôi, đừng ai xen vào”

Tôi nghẹn ngào nói: “Chú cảnh sát ơi, họ định bán cháu sang Campuchia đấy, cháu sợ lắm. Cháu nghi họ không phải ba mẹ ruột cháu đâu, chú giúp cháu kiểm tra được không ạ?”

12 TruyenLau

Ba mẹ tôi sững lại, ánh mắt hoảng loạn.

Quả nhiên có bí ẩn.

Hèn chi lại đối xử tàn nhẫn với tôi đến vậy.

Mẹ tôi chỉ vào mặt tôi mắng: “Ngô Tiểu Khê, mày có còn lương tâm không? Chúng tao nuôi mày hai mươi mấy năm, mày báo đáp thế đấy hả? Đồ vong ân bội nghĩa, mày nhất định sẽ xuống địa ngục.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Bị đánh c/h/ế/t ngay tại chỗ thì gọi là có lương tâm sao?

Người xuống địa ngục phải là bọn họ mới đúng.

Mặc kệ họ cãi thế nào, dao gọt trái cây và thuốc mê đã bày ra đó, cuối cùng tất cả chúng tôi đều bị mời về đồn.

Ba mẹ còn muốn chối bay, nhưng một nhóm sinh viên trong trường đồng loạt làm chứng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Họ bị đưa vào phòng thẩm vấn riêng.

Vì sự việc lần này ảnh hưởng khá lớn, nhiều sinh viên đứng xem và quay clip tung lên mạng nên đồn cảnh sát phải xử lý nghiêm.

Tôi vừa lau nước mắt, vừa từ tốn phân tích vì sao tôi nghi ngờ họ không phải ba mẹ ruột, cuối cùng lấy video Ngô Gia Kỳ hắt nồi lẩu ra cho cảnh sát xem.

Khi đó, ba người họ chửi bới hết sức khó nghe, chẳng thấy chút tình thân nào.

Dĩ nhiên chỉ cần xét nghiệm quan hệ huyết thống là rõ nhưng tôi muốn biết cặn kẽ hơn.

Sau hơn hai tiếng, ba tôi bị tạm giữ, vì ông ta nhận hết trách nhiệm trong vụ hôm nay.

Còn về thân thế của tôi, họ dường như đã thống nhất lời khai — nhặt được tôi ở bãi rác.

Chỉ thế thôi ư? Tôi không tin.

Vừa bước ra khỏi đồn, “mẹ nuôi” Cao Thục Phân níu tôi lại.

Bà ta nở nụ cười nịnh nọt: “Tiểu Khê, mẹ xin con viết thư bày tỏ tha thứ được không?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu