Người Đáng Thương Cũng Đáng Hận

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Người Đáng Thương Cũng Đáng Hận

Chương 8

Tôi nghe bên kia “chát chát…” hai tiếng tát, cũng chẳng rõ thật hay giả

Cao Thục Phân nghẹn ngào: “Tiểu Khê, con tốt bụng thế, chắc chắn sẽ bỏ qua cho bọn mẹ đúng không? Con về đây, chúng ta cùng nhau làm người nổi tiếng trên mạng nhé.”

Ngay lúc họ cắt lưỡi tôi ở kiếp trước, tôi đã không muốn làm người tốt nữa.

Tôi đã làm đủ vai công cụ để họ mặc sức đánh chửi rồi.

“Tôi không về đâu, bà cứ để Ngô Gia Kỳ làm đại hot girl đi. Nó chẳng phải đã bị hủy dung rồi sao? Phải thảm mới dễ nổi được.”

Chẳng may lại chọc trúng chỗ đau của Cao Thục Phân, bà ta phẫn nộ quát: “Ngô Tiểu Khê, đồ khốn! Mày c/h/ế/t không được tử tế đâu!”

Tôi cúp máy, mở camera giấu kín.

Cao Thục Phân đang ngồi trên sofa tức tối, bà ta hằn học nói: “Mai tao lại đến trường, nhất định gạt nó về rồi hủy hoại mặt nó, cho nó làm đại hot girl!”

Ngô Gia Kỳ đội mũ và đeo khẩu trang kín, chỉ lộ đôi mắt đầy vẻ u ám: “Nó dựa vào đâu mà yên ổn đi học chứ? Dựa vào đâu mà sống tốt hơn con? Nó nhất định phải thảm hơn con. Mẹ, con không cam lòng, con muốn g/i/ế/t nó!”

Cao Thục Phân ôm lấy nó, vỗ nhè nhẹ vào lưng: “Gia Kỳ yên tâm, chỉ cần chúng ta dìm nó thật thê thảm, bắt nó kiếm tiền cho con phẫu thuật, mua biệt thự cho con.”

Ngô Gia Kỳ lạnh lùng nói: “Con không muốn nghe tiếng của nó, ngày mai mẹ lừa nó về, cắt lưỡi nó trước đi!”

Thì ra kiếp trước tôi bị cắt lưỡi cũng bởi lý do này.

Tôi sớm biết họ rất độc ác nhưng sống lưng vẫn toát mồ hôi lạnh

16 TruyenLau

Tôi muốn mang đoạn camera này báo cảnh sát nhưng nhiều nhất cũng chỉ bị cảnh cáo.

Hôm nay Ngô Kiến Quốc bị tạm giữ chủ yếu do dính dáng đến thuốc mê, cảnh sát phải lần theo nguồn gốc thuốc.

Còn lại, vì chưa gây hậu quả nghiêm trọng, công an cũng không làm gì thêm được.

Tôi kiểm tra hết thảy thẻ ngân hàng, cộng lại có 5526 tệ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Sau khi suy nghĩ kỹ, tôi vẫn quyết định trốn đi.

Thật ra có tiền thì ngay khoảnh khắc được sống lại tôi đã đi rồi.

Haiz, vì nghèo mới rầy rà thế đấy.
Website TruyenLau.com
Taekwondo và Tán thủ đều được bạn học dạy với giá hữu nghị, nếu không chắc tôi cũng không kham nổi.

Tôi tìm giáo viên phụ trách, trình bày đại khái mọi chuyện trong nhà, cũng tiết lộ một phần sự thật.

Cô ấy thở dài: “Em yên tâm rời khỏi đây đi, đây là trường học, họ đừng hòng bắt nạt sinh viên của tôi.”

Kiếp trước, khi tôi bị hủy dung, cô giáo này cùng các bạn đến thăm, động viên tôi bước ra khỏi bóng tối nhưng tôi chẳng dám đặt chân ra khỏi cửa phòng.

Mắt tôi đỏ hoe rồi nói: “Cô Lý, em không muốn dính dáng đến họ nữa. Dù sao họ cũng nuôi em hơn hai mươi năm, dù gì em cũng là bậc con cháu, khó mà làm ầm đến cùng.”

Người ngoài chắc sẽ lại nói họ cũng khổ, kêu tôi bao dung chút.

Đứng ngoài nói thì dễ, chứ ai đâu phải chịu cảnh đau đớn như tôi.

Chỉ cần họ tỏ vẻ đáng thương một chút, dư luận sẽ đứng về phía họ, đời trước tôi đã nhìn quá rõ rồi.

Cô phụ trách khuyên tôi an tâm rời đi, mọi chuyện ở trường để cô ấy lo.

Cô ôm tôi một cái thật chặt, rồi tôi thu dọn hành lý, rời đi ngay trong đêm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu