Nửa tháng nay, ngày nào tôi cũng chạy hơn hai chục vòng sân, hôm nay tôi sẽ chạy cho ông ta đuối sức.
Chạy được vài phút, ba tôi ở phía sau hét to lên: “Mấy bạn đằng trước ơi, cô ta là kẻ trộm, chặn lại giúp tôi với!”
Tên này đúng là trơ trẽn.
Tôi cao giọng đáp: “Mình là sinh viên năm tư khoa Quản trị Kinh doanh, tên Ngô Tiểu Khê. Người đằng sau là kẻ buôn người, mọi người báo cảnh sát giúp mình với!”
Có hai bạn sinh viên nhận ra tôi: “Đó là chị Ngô, sinh viên khóa trên đấy, mọi người mau chặn kẻ buôn người lại đi.”
Lập tức, lòng chính nghĩa bùng lên, mấy sinh viên lao tới khống chế ông ta.
Mặt ba tôi đỏ bừng giận dữ: “Tôi là ba nó, là ba ruột.”
Xung quanh xì xào bất mãn: “Có người ba nào gọi con gái là kẻ trộm không? Ông ta chắc nói dối”
“Nhìn ánh mắt hung hãn của ông ta kìa, chẳng ra gì”
“Trời ơi, trong túi ông ta có một con dao gọt trái cây, mọi người cẩn thận đấy.”
…
Không ngờ ông ta lúc nào cũng mang dao theo, chắc dùng để xử tôi rồi.
Đúng là ác độc!
Tôi thật chẳng tin nổi, liệu đây có phải ba ruột mình hay không.
Ba tôi lườm tôi chằm chằm: “Nó là con gái tôi, hôm nay tôi nhất định phải lôi nó về nhà.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi chẳng buồn đáp, quay sang mấy bạn đứng cạnh: “Các bạn ơi, xem thử trên người ông ta còn đồ nguy hiểm nào khác không. Đây là trường học, mình lo cho sự an toàn của mọi người lắm.”
10
Các bạn học rất nhiệt tình, tìm ngay được một chiếc khăn tay và lọ dung dịch trong suốt trong túi ông ta.
Ba tôi giãy giụa, mặt đầy vẻ phẫn nộ: “Chúng mày đang phạm pháp, tao sẽ kiện chúng mày, kiện luôn trường này, bắt trường đuổi hết chúng mày.” Website TruyenLau.com
Ông ta đe dọa tất cả mọi người.
Tôi cười khẩy: “Đây là trường học, ông mang theo vật nguy hiểm vào đây, ông mới là kẻ phạm pháp đấy. Chúng tôi làm việc tốt vì xã hội thôi.”
Lúc này, một bạn sinh viên tò mò ngửi thử chiếc khăn tay.
Chẳng mấy chốc, cậu ấy choáng váng rồi ngã khuỵu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
May có người bên cạnh đỡ kịp, nếu không chắc đập mặt xuống đất rồi.
Bạn học vừa ngất, ba tôi liền hoảng sợ.
Ông ta nhân lúc mọi người còn chưa hết sốc đã thoát khỏi vòng kìm kẹp.
Tôi lập tức la to: “Các bạn ơi, ông ta định chạy kìa, mau bắt lấy ông ta.”
Ông ta chạy được vài bước thì lại bị tóm.
Lần này, ông ta bị đè nghiến không nhúc nhích nổi.
Tôi đang định kéo ông ta ra cổng thì mẹ tôi tới.
Bà ta trừng đôi mắt độc ác nhìn tôi: “Ngô Tiểu Khê, mày có còn là người không? Ông ấy là ba mày, vậy mà con mày làm thế với ông ấy sao.”
Bà ta quay sang nhóm bạn đang giữ ba tôi, gào lớn: “Mau thả chồng tôi ra, nếu không các người sẽ gặp rắc rối đấy. Tôi cảnh cáo các người, chúng tôi già rồi, không chịu nổi đâu.”
Người Đáng Thương Cũng Đáng Hận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.