Người Đáng Thương Cũng Đáng Hận

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Người Đáng Thương Cũng Đáng Hận

Chương 2

Tôi mỉm cười nhìn em gái, cầm điện thoại bên cạnh lên rồi nói: “Con đi vệ sinh một lát.”

Ngô Gia Kỳ bĩu môi, bịt mũi tỏ vẻ ghê tởm, như thể nó là tiên nữ, chưa bao giờ đi vệ sinh vậy.

Tôi mở ứng dụng ghi âm, nhanh chóng bước về phía nhà vệ sinh.

Vừa đến cửa phòng nhà vệ sinh, tôi đã nghe tiếng thét thảm thiết của Ngô Gia Kỳ.

Thảm thật đấy!

Còn to hơn cả tiếng gào của tôi kiếp trước nữa.

Tôi không quay lại ngay, bình tĩnh đi vào trong.

“Ngô Tiểu Khê, mau quay lại đây!” Đó là tiếng mẹ tôi đang gọi.

Quay lại làm gì chứ, tôi còn phải đi vệ sinh nữa.

“Cứu với… cứu tôi với… g/i/ế/t người rồi!” Ngô Gia Kỳ gào thét đến khản giọng.



Bên ngoài hỗn loạn hết cả lên, tôi bình tĩnh xả nước lạnh lên mặt.

Không vội, cứ từ từ.

Những đau đớn đời trước tôi phải gánh, bây giờ tôi sẽ trả lại cho họ từng chút một.

Tôi ngẩng đầu nhìn gương, thiếu nữ trong gương rất xinh đẹp, khóe môi hơi nhếch lên, ánh mắt lại vô cùng tàn nhẫn.

4

Đợi tôi bước ra, Ngô Gia Kỳ đang khóc lóc thảm thiết, mẹ tôi thì ngồi đè lên người nhân viên phục vụ ra sức đánh, quản lý thì không ngừng xin lỗi ba tôi.

Kiếp trước, họ không kích động đến thế, ít nhất người nhân viên phục vụ kia không bị đánh, họ chỉ lớn tiếng đòi bồi thường mà thôi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thấy tôi đi tới, Ngô Gia Kỳ liền cầm nồi lẩu hất vào người tôi.

Nó gào lên: “Ngô Tiểu Khê, sao mày dám bỏ đi chứ? Tại sao chỉ có tao bị bỏng, tao không chịu!

Tôi lập tức chạy né qua một bên: “Cô là ai? Một con quỷ xấu xí từ đâu chui ra mà dám làm loạn, chắc hẳn đầu óc có vấn đề rồi. Để tôi gọi điện bảo bệnh viện tâm thần đến bắt cô ngay.”

Cuối cùng tôi cũng có thể chửi nó là đồ xấu xí. TruyenLau

Trước kia nó vừa đánh vừa chửi tôi.

Biết chắc nó sẽ không cam lòng, tôi né rất gọn.

Nhưng người đứng sau lưng tôi lại gặp xui xẻo.

Nước lẩu đỏ rực, nóng sôi sùng sục đổ hết lên một bà cụ. TruyenLau

“Á… đau quá! Cứu tôi với…” Vừa kêu xong, bà ấy liền ngất lịm.

Đi sau bà ấy là hai người phụ nữ trung niên, họ gào lớn: “Mẹ ơi!”

Sau đó, một người ở lại chăm bà cụ, một người chạy đi gọi người thân.

Chẳng mấy chốc, bốn người đàn ông khỏe mạnh bước đến đứng trước mặt Ngô Gia Kỳ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu