Tôi thản nhiên đáp: “Ai cũng chỉ được sống một lần, cớ gì con phải nhường nhịn nó, Mẹ là mẹ ruột của nó, đó là trách nhiệm của mẹ, mẹ tự lo đi.”
Mẹ tôi giận dữ, bà ta thở hồng hộc trong điện thoại, có lẽ không ngờ đứa con gái ngoan lại nói ra những lời như vậy.
Một lát sau, bà ta giọng trầm xuống: “Tiểu Khê, ba con vẫn còn ở đồn cảnh sát, con giúp mẹ mang đồ vệ sinh cá nhân tới được không?”
“Không được, hôm nay con bị Ngô Gia Kỳ dọa sợ hết hồn, không muốn gặp ai hết”
Nói xong tôi cúp máy
Họ đâu xứng làm ba mẹ, cũng không đáng để tôi tin tưởng.
Mỗi lần nhớ đến họ, tôi lại muốn chính tay g/i/ế/t c/h/ế/t bọn họ.
Nửa tháng sau, xem camera tôi phát hiện họ muốn gả tôi cho một gã ngốc để lấy 50 vạn tiền sính lễ, dùng lo vụ “tai bay vạ gió” của Ngô Gia Kỳ.
Ban đầu tôi định trốn quách cho xong nhưng nghĩ mãi vẫn không cam lòng.
Trong đầu tôi lóe lên một kế hoạch.
Hôm sau, thầy hướng dẫn đến tìm tôi ở câu lạc bộ Taekwondo: “Ba mẹ em đang ở cổng trường, trông có vẻ rất lo lắng, họ bảo gọi cho em nhưng em không nghe máy, em mau ra đó xem sao đi.”
Không ngờ bọn họ lại đến nhanh như vậy.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, tiễn thầy xong mới tiếp tục học xong tiết Taekwondo, sau đó ung dung đi ra cổng.
Hai kẻ kia xấu xa lắm, tôi đã bỏ sẵn bình xịt phòng thân và gậy sốc điện vào túi phòng bất trắc rồi.
Ở cổng trường, ba mẹ tức tối ra mặt, họ chờ hơn một tiếng, đã vô cùng thiếu kiên nhẫn rồi.
Thấy tôi ra, mặt họ lập tức gượng cười ngượng nghịu.
Tôi đứng trong cổng, hờ hững nhìn họ.
Mẹ tôi nhẹ nhàng cất giọng: “Tiểu Khê, ba mẹ đến đón con về nhà.”
Nực cười! Tôi có nhà từ khi nào vậy?
8
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi lắc đầu: “Con sắp tốt nghiệp rồi, đang phải viết luận văn nên cần lên thư viện tìm tài liệu, con không có thời gian về đâu.”
Ba tôi trừng mắt nhìn, giơ tay dọa đánh: “Ngô Tiểu Khê, mày tin tao đánh c/h/ế/t mày không?”
Tôi tin, kiếp trước chẳng phải ông ta đã đánh tôi c/h/ế/t rồi ư?
Ông ta thì chuyện gì mà chẳng dám làm.
TruyenLau.com
Mẹ giữ tay ông ta lại: “Tiểu Khê, mẹ biết con còn giận Gia Kỳ, cả hai đứa đều là con gái mẹ, đứa nào bị thương mẹ cũng xót.”
“Gia Kỳ bị bỏng nặng, nó bị hủy dung rồi, con tha thứ cho nó đi!”
Tha thứ ư, sao có thể chứ?
Tôi lạnh lùng nói: “Nó đâu có tạt trúng con, cần gì con phải tha thứ hay không, nó chỉ là người xa lạ, nó sống c/h/ế/t thế nào liên quan gì đến con?”
Mặt ba mẹ tôi lập tức biến sắc. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ba lại giơ tay, lần này mẹ không ngăn cản nữa.
Tôi nhanh chóng lùi ra sau: “Bây giờ con lớn rồi, ba mẹ không cần nuôi nữa, sau này về già con sẽ chu cấp mức cơ bản. Còn về Ngô Gia Kỳ, con không có trách nhiệm hay nghĩa vụ gì với nó”
Ba tôi suýt phát điên
Ông ta quẹt thẻ căn cước bước vào cổng trường, chạy vọt tới chỗ tôi.
Mẹ ở sau lớn tiếng gào: “Tiểu Khê, đừng chọc ba con nổi giận, ông ấy bị cao huyết áp đấy.”
Cao huyết áp hả?
Ha, nếu kích động mà ông ta lăn đùng ra c/h/ế/t thật thì đêm nào tôi cũng cười trong mơ.
Người Đáng Thương Cũng Đáng Hận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.