Người Đáng Thương Cũng Đáng Hận

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Người Đáng Thương Cũng Đáng Hận

Chương 3

Ngô Gia Kỳ sợ hãi lùi lại mấy bước.

Ba mẹ tôi lập tức chắn trước nó, cả hai đều lườm tôi đầy ác ý.

Ngô Gia Kỳ bất mãn hét lên: “Ngô Tiểu Khê, tại sao mày phải né? Rõ ràng tao hắt nước lẩu vào mày mà, tất cả là do mày, nếu mày không trốn thì bà ta đâu có bị thương chứ?”

Nó quay qua bốn người đàn ông kia: “Bắt nó bồi thường đi, nó xinh đẹp, bán được nhiều tiền lắm đấy.”

Tôi chẳng hề ngạc nhiên với việc nó nói mấy lời như thế, nó vốn là loại người đó mà.

Tôi nhàn nhạt đáp: “Tôi không quen người đàn bà mặt mũi biến dạng này đâu, các anh mau báo cảnh sát đi. Đúng rồi, ở đây có camera đấy, có rất nhiều người quay video, ai là người hắt thì xem chút là rõ rành rành thôi.”

Nó muốn phủi sạch cũng không xong.

Bố tôi hừ lạnh, mẹ thì khóc lóc nói: “Tiểu Khê, Gia Kỳ đã rất đáng thương rồi. Con tha thứ cho nó một lần được không?”

Tha thứ cái gì chứ, tôi nở nụ cười: “Không đời nào. Chính nó không có ý tốt, gieo gió gặt bão, đáng đời!”

Vừa dứt lời, xe cứu thương bên ngoài đã tới nơi.

Bọn họ vội vàng theo xe đến bệnh viện, tôi không đi theo

Ba mẹ chỉ tay vào mặt tôi mà mắng, tôi cũng mặc kệ.

Trong đầu tôi toàn hiện ra cảnh họ trói tôi, đánh tôi, từng thước phim họ phát trực tiếp khi cho tôi uống thuốc ngủ.

Họ phơi hết những vết bỏng trên người tôi cho cư dân mạng xem, để lấy sự thương hại của thiên hạ, lại còn lập vô số nhóm, ngày nào cũng đăng những bức ảnh thảm hại của tôi.

Gặp họ mà không mang theo thiết bị bảo hộ thì tuyệt đối không thể tới gần.

Tôi lần lượt hỏi xin video từ những người quay lại được cảnh vừa rồi, bảo họ gửi cho tôi đoạn hay nhất khi Ngô Gia Kỳ hắt nước lẩu.

Lần này tôi muốn xem bọn họ còn giả bộ đáng thương thế nào.

6 TruyenLau

Tôi mua ba chiếc camera, gắn ở những góc kín trong nhà.

Sau đó tôi thu dọn hành lý trở lại trường.

Còn nửa năm nữa tôi tốt nghiệp, đơn vị thực tập của tôi ba mẹ cũng biết nhưng tôi quyết định bỏ việc đó. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nhân lúc ở ký túc xá an toàn và ít tốn kém, tôi phải cố gắng trang bị cho mình.

Tôi đặt mua trên mạng một đống dụng cụ tự vệ, hơn nữa còn đăng ký khóa học kèm riêng Taekwondo và Tán thủ của câu lạc bộ trường.

Tôi vừa chạy bộ xong thì mẹ gọi điện tới: “Tiểu Khê, em gái con ở Bệnh viện Nhân Dân, con mau qua giúp mẹ trông nó đi.”
TruyenLau.com
Bà ta ra lệnh cho tôi bằng giọng điệu vô cùng hiển nhiên.

Tôi ngước đầu nhìn bầu trời, vẻ mặt không cảm xúc.

Tôi bất giác nhớ lại kiếp trước, khi tôi nằm viện một mình, bọn họ bận rộn đi đòi tiền bồi thường, đến thuê hộ lý cũng không nỡ bỏ tiền thuê.

Đến lượt Ngô Gia Kỳ, tất cả mọi người đều phải xoay quanh nó.

Tôi không lên tiếng, mẹ liền quát: “Ngô Tiểu Khê, mày còn có phải là người không? Mau bắt xe qua đây ngay”

Tôi bật cười khẽ: “Mẹ có quên nó vừa giơ cả nồi lẩu hất vào con không? Con đâu phải Bồ Tát, sao có thể chăm sóc kẻ muốn g/i/ế/t mình được chứ?”

Ngô Gia Kỳ, nó đáng đời.

Mẹ tôi nổi đoá lên, tôi còn nghe thấy tiếng ly vỡ bên kia điện thoại.

“Tiểu Khê, mày làm chị thì phải rộng lượng một chút chứ ? Gia Kỳ không cố ý đâu, chỉ là tâm trạng nó không tốt thôi.”

Chính câu này, từ nhỏ đến lớn, tôi đã nghe vô số lần.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu