Bảy ngày sau, trời còn chưa sáng ta đã bị gọi dậy.
Ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Lục Yến Thanh trong bộ y phục đen tuyền xuất hiện trước mặt.
Chưa bao giờ ta thấy chàng trong dáng vẻ này, tim ta đập như trống trận.
Chàng ngồi xuống bên giường, nắm tay ta dịu dàng nói:
"Hôm nay hoàng thành có việc khiến ta không thể phân thân, nhưng ta đã hẹn một cố nhân gặp mặt ở chùa Bảo Thiền ngoài thành, hay là Phù nhi đi thay ta một chuyến nhé?"
Quanh chàng có bao nhiêu người tài, tại sao lại chọn đúng ta? Ta tuy không hiểu, nhưng chàng làm việc xưa nay luôn có lý lẽ riêng, ta không hỏi nhiều mà đồng ý ngay.
Trước lúc lên xe ngựa, chàng kéo ta vào lòng thầm thì:
"Nếu có biến cố, Phù nhi cũng đừng sợ, ta đã sắp xếp tất cả, nàng chỉ cần ở bên cạnh vị cố nhân kia, tấc bước không rời."
Ta "ừ" một tiếng rồi lên xe rời đi. Vén rèm nhìn lại, Lục Yến Thanh chắp tay đứng đó, quanh thân phảng phất khí thế sát phạt.
Ta nhíu mày, chàng tự biến mình thành bộ dạng này, có phải là vì ta không?
Ta không quản ngại đường xa đến chùa Bảo Thiền, gặp được vị "cố nhân" mà Lục Yến Thanh nói.
Đó là một giai nhân thanh lệ tuấn tú, nhìn tuổi tác chắc cũng trạc tuổi mẫu thân ta.
Bà đang lần chuỗi hạt quỳ trước Phật đài, biết ý định của ta chỉ khẽ gật đầu, sau đó không nói thêm lời nào nữa.
Mãi đến giờ Ngọ, bên ngoài chùa vang lên tiếng xôn xao hỗn loạn, một tiểu sa di hớt hải chạy vào:
"Quý phi nương nương, không xong rồi! An Vương mưu phản đang đ.á.n.h chiếm hoàng thành, hiện giờ có không ít quân phản loạn xông vào chùa, hô hào đòi bắt nương nương tế cờ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta kinh hãi. Nay trong cung vị trí Hậu còn trống, người mang danh hiệu Quý phi chỉ có một mình Tĩnh Nhàn Quý phi — sinh mẫu của Tứ hoàng tử.
Còn An Vương là đệ đệ cùng cha khác mẹ của bệ hạ, dân gian thường nói huynh đệ họ hòa thuận, không ngờ cuối cùng lại phản mục thành thù.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé! Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trong lúc hoảng loạn, ta nhớ tới lời Lục Yến Thanh. Chàng đã nói có sắp xếp, ta không còn sợ hãi nữa. Nhìn quanh một lượt, ta vớ lấy cây chổi ở góc tường, gấp gáp nói:
"Tiểu sư phụ, mau đi tập hợp tăng nhân trong chùa đến đây hộ vệ nương nương!"
Tiểu sa di chạy đi tìm người, ta nhìn Quý phi phía sau, bà vẫn bình thản lạ thường.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiếng quân phản loạn đến gần, khi chúng xông vào phật đường, chỉ thấy ta run rẩy đứng chắn trước mặt Quý phi.
Chúng cười nhạo vài tiếng rồi vung đao c.h.é.m tới.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, có người phía sau túm lấy đai lưng ta kéo mạnh vào trong, lưỡi đao sượt qua trước mắt ta rồi rơi rầm xuống đất, phát ra âm thanh chói tai. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Cô bé, dũng khí đáng khen đấy." Quý phi mỉm cười nói.
Sau đó, chỉ thấy bà thân hình như điện, động tác nhanh thoăn thoắt, chỉ trong chớp mắt đã đ.á.n.h gục đám phản quân xuống đất.
Bà phủi phủi tay, thản nhiên nói:
"Tuổi tác lớn rồi, tốc độ không còn được như xưa."
Ta đứng đằng xa, kinh ngạc há hốc mồm. Đây chính là sắp xếp của Lục Yến Thanh?
Khi tăng nhân chạy đến, Quý phi vẫn đoan tọa trước Phật đài, cảnh tượng ấy trông như thể một mình ta đã anh dũng đẩy lùi kẻ địch vậy.
Một lát sau, trời sắp tối, người trong cung đã đến.
Phù Dung Theo Gió Nhiễm Bụi Trần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.