Phù Dung Theo Gió Nhiễm Bụi Trần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phù Dung Theo Gió Nhiễm Bụi Trần

Tác giả : Trà Trà

Chương 8

Vài ngày sau, khi từ phật đường trở về, đích mẫu đang đùng đùng nổi giận đi đi lại lại trong sân tiểu viện. 

Vừa thấy ta, bà ta đã vung tay định tát vào mặt ta. Sau đó có lẽ lý trí đã chiến thắng cảm xúc, thấy không thể hủy hoại gương mặt ta, bà ta đổi sang cấu mạnh một cái vào cánh tay ta, rồi gào lên:

"Con nhóc c.h.ế.t tiệt này, ngươi có biết ta đã tốn bao nhiêu bạc cho yến Quỳnh Lâm lần này không, thế mà ngươi dám không lên sân khấu! Hừ, ngươi giờ ở ngoài lâu rồi nên cánh cứng rồi chứ gì, đừng quên mẫu thân ngươi còn phải dựa vào Khương gia để giữ mạng đấy!"

Ánh mắt ta tối sầm lại, rồi giả vờ uất ức kể lại sự tình đêm đó. 

Tất nhiên khi khóc lóc, ta đã giấu đi phần Lục Yến Thanh cứu mình, chỉ nói nếu không có Xuân Đào kịp thời cứu lên, ta đã mất mạng tại chỗ rồi.

 Đích mẫu đảo mắt hỏi ta có biết đối phương là ai không. Ta tự nhiên đáp không rõ, Xuân Đào đứng sau cũng nói khi con bé đến chỉ thấy người kia vội vàng rời đi, không nhìn rõ mặt mũi.

Thấy ta biểu hiện chân thành không giống giả vờ, đích mẫu mới đổi giọng an ủi đôi câu, sau đó mới nói đến mục đích thứ hai của chuyến đi này:

"Hiện giờ đang là lúc phân bổ chức vị cho các tân khoa tiến sĩ. Đại ca ngươi tuy lần này không có tên bảng vàng, nhưng nó cũng là người có học vấn. 

Nghe Xuân Đào nói, Hầu gia thấy ngươi thì vui lòng, vậy ngươi phải khẩn trương lên, đợi quan hệ này định tính rồi, việc của đại ca ngươi sẽ không phải lo nữa..."

Ta tê dại nhìn cái miệng đích mẫu cứ đóng mở liên tục, trong đầu lại hiện lên lời mẫu thân từng nói:

 "Mau rời đi! Nhất định phải rời đi!"

Trước khi đi, đích mẫu lén nói vài câu với Xuân Đào. Ta đoán vô phi cũng là dặn dò con bé canh chừng ta cho kỹ nên cũng không quá để tâm. 

Những ngày tiếp theo, ta dồn tâm trí cùng Triệu ma ma tụng kinh chép sách. 

Ngoài kinh văn, sau này bà cũng dạy ta thêm những thứ khác, ta vui mừng khôn xiết, càng thêm chăm chỉ học tập.

Xuân Đào thấy ta như vậy, thường xuyên nhắc nhở bên tai về mục đích Khương gia đưa ta vào Hầu phủ. 

Ta luôn "ừ" hai tiếng cho qua chuyện, nghĩ rằng ngày tháng còn dài, nhất định sẽ có cách giải tỏa khốn cảnh hiện tại. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Cho đến ngày sinh thần mười sáu tuổi, Xuân Đào vẫn như mọi năm, làm cho ta một bát mì trường thọ.

Mới dùng được vài miếng mì, ta đã nhận ra có điều bất ổn. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta kinh ngạc nhìn về phía Xuân Đào, con bé mắt đầy vẻ áy náy, miệng lí nhí nói "Xin lỗi cô nương", rồi xoay người chạy ra ngoài, để mặc ta một mình trong phòng với ngọn lửa d.ụ.c vọng bùng phát.

Nha đầu này, vậy mà dám hạ d.ư.ợ.c ta! TruyenLau.com

Cơ thể ta ngày một nóng rực, đầu óc bắt đầu mụ mẫm. Ta điên cuồng giật tung lớp y phục trên người, cố gắng tìm chút hơi lạnh.

 Ngay khi lớp áo ngoài vừa rơi xuống, cửa phòng bị đẩy ra, một người bước vào. 

Ta cố định thần để nhìn rõ diện mạo kẻ đó, không ngờ lại chính là Lục Yến Thanh!

Hắn sải bước tiến lại gần, trầm giọng gọi tên ta: 

"Khương Phù! Khương Phù! Nàng sao rồi?" Nguồn copy từ TruyenLau.com

Thật là lấy mạng ta mà, giọng nói của hắn lúc này đối với ta có sức quyến rũ c.h.ế.t người.

 Ta ra sức c.ắ.n chặt môi dưới, vừa đẩy hắn ra vừa nói: 

"Thế tử, ngài mau... mau đi đi. Ta bị... bị hạ d.ư.ợ.c rồi, ta không thể... không thể liên lụy đến ngài."

Lục Yến Thanh nắm chặt lấy hai cổ tay ta, cúi người ghé tai thầm thì:

 "Tại sao lúc nào nàng cũng muốn ta rời đi?"

Cả người ta run b.ắ.n lên, lúc này mà chàng còn hỏi chuyện đó sao? 

Nhưng ta chưa kịp trả lời thì thân mình đã hẫng một nhịp, chàng bế bổng ta lên hướng về phía giường lớn.

"Thế tử, ngài không cần phải làm vậy, tự ta... tự ta cũng có thể vượt qua được."

Lục Yến Thanh khựng lại một chút, rồi nghiêm nghị đáp: 

"Ta không sợ bị nàng liên lụy. Ta cam tâm tình nguyện."

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Một lát sau, màn giường chậm chậm buông xuống.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu