Nghe đồn Khương gia có nữ nhi tên Phù, dung mạo rạng rỡ như hoa xuân.
Ta vốn tưởng đó chỉ là lời đùa cợt của đám đồng liêu, cho đến khi Khương gia đưa người vào Hầu phủ, ta mới hiểu mọi lời ca tụng đều là nhạt nhẽo.
Cha ta phụng chỉ tuần tra Bắc cảnh, vì thế việc Khương Phù vào phủ là do ta gật đầu đồng ý.
Một là sợ Khương gia phiền phức, nếu không đồng ý họ sẽ làm ầm lên, dễ để lộ tin tức cha ta rời kinh.
Hai là ta đã dò hỏi về thân thế của nàng, đúng là một kẻ đáng thương, lòng ta nhất thời mềm yếu nên đã nới lỏng cửa miệng.
Nào ngờ sau khi vào phủ, nàng lại đem tâm tư đặt lên người ta.
Ta tuy có danh hiệu "trích tiên", nhưng cũng chẳng phải bậc thánh nhân thanh tâm quả dục.
Sự tiếp cận vô ý hay hữu ý của nàng luôn khiến tâm trí ta xáo động.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Nghe nàng nói cùng nha hoàn nhịn đói hai ngày để tiết kiệm tiền, ta liền dặn nhà bếp đưa thức ăn ngon tới.
TruyenLau
Thấy nàng ngã, ta lo lắng đến mất ngủ cả đêm, thừa lúc đêm khuya trèo tường vào viện đưa t.h.u.ố.c cho nàng, làm một kẻ tiểu nhân vượt rào.
Sau đó nghe người của Bá tước phủ đ.â.m chọc sau lưng, lại còn xúi giục hạ nhân làm khó nàng, ta càng thêm tức giận.
Ma xui quỷ khiến thế nào, ta định viết thư cho Bình Nam Bá khuyên ông ta quản lý hậu viện cho tốt.
May mà thư chưa gửi đi ta đã đốt rồi. Ta tự kiểm điểm bản thân:
TruyenLau.com
Mình bị làm sao vậy? Sao lại đi so đo với đám nữ nhân đó?
Sau đó, ta mời Triệu ma ma — người từng đi theo mẫu thân ta về để chăm sóc Khương Phù, tránh để nàng bị người khác bắt nạt.
Hơn nữa, Khương Phù dường như rất muốn học chữ. Ngày đó nàng theo ta đến cửa thư phòng, khao khát trong mắt nàng là thứ ta không thể phớt lờ.
Càng khiến ta đau lòng hơn là nỗi bi thương to lớn luôn bao trùm quanh nàng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Triệu ma ma vốn xuất thân thư hương môn đệ, Khương Phù đi theo bà là hợp lý nhất.
Ngày yến Quỳnh Lâm, ta biết nàng phải lên múa, cũng biết đó là ý của Khương gia.
Với tính cách của nàng, chắc chắn là không muốn. Ta thừa lúc không ai chú ý rời tiệc, định tìm cớ đuổi nàng đi chỗ khác.
Không ngờ lại thấy Ngô Vương đang đứng nói chuyện với nàng bên hồ.
Ngô Vương vốn tính phong lưu, mà nàng hôm nay lại quá đẹp, lòng ta tức khắc dâng lên cơn ghen.
Nhưng chưa kịp bước tới, ta đã thấy nàng ngã xuống hồ. Ngô Vương thấy vậy liền quay đầu chạy, còn ta không suy nghĩ gì mà nhảy xuống theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
May là nàng bình an vô sự, nhưng nha hoàn của nàng lại khóc lóc t.h.ả.m thiết như bị kinh động, khiến người xung quanh kéo đến.
Lúc đó ta đã nghĩ, nếu có người nhìn thấy, ta sẽ thừa nhận quan hệ với nàng rồi cưới nàng về nhà.
Ai ngờ nàng lại không chịu, còn sắt đá bắt ta phải rời đi ngay. Ta có chút thất bại, cũng có chút đau lòng.
Về sau vào một đêm nọ, Xuân Đào chạy đến tìm ta, nói hôm nay là sinh thần của cô nương nhà mình, hỏi ta có thể đến đón sinh thần cùng nàng không.
Ta nén lại khóe môi đang định nhếch lên, vờ như miễn cưỡng đồng ý. Trang điểm chau chuốt một phen, ta đến tìm nàng.
Ai dè nàng lại bị người ta hạ dược! Nàng vừa động chân động tay với ta, vừa nhẫn tâm đuổi ta đi, nói cái gì mà không thể liên lụy ta.
Nàng sao lại nghĩ thế chứ? Ta không hề thấy nàng liên lụy, ngược lại ta còn có chút tâm tư không đứng đắn với nàng.
Nhưng ta cũng hiểu nàng, nàng chắc chắn là thích ta nên mới lo lắng như vậy.
Ta chợt thấy đêm nay như thế này lại rất tốt, nếu không với tính tình của nàng, e rằng sau này sẽ chẳng bao giờ chịu lại gần ta nữa.
Thế thì không được, ta còn muốn sống cả đời với nàng mà. Vậy là ta tương kế tựu kế, dỗ dành nàng cùng ta trải qua một đêm tuyệt diệu.
Để cưới nàng, ta đã thực hiện một cuộc giao dịch với Tứ hoàng tử.
Ta giúp hắn mưu kế trừ khử An Vương, đưa hắn lên ngôi Thái tử, hắn giúp ta bắt cầu để Tĩnh Nhàn Quý phi nhận nàng làm nghĩa nữ.
Mọi việc tiến triển thuận lợi, nhưng mẫu thân nàng lại xảy ra chuyện.
Khi ta đến Khương gia, nàng đang định bóp c.h.ế.t đích mẫu, may mà ta ngăn lại.
Những kẻ đó đáng c.h.ế.t, nhưng không nên để tay nàng nhuốm máu.
Thế là ta đưa cả Khương gia vào bàn cờ t.ử cục.
Về sau, khi ta tưởng mọi chuyện đã êm xuôi, Khương Phù lại nói muốn rời kinh cầu học.
Ta hiểu nàng. Trước kia ở Khương gia nàng không có quyền lựa chọn, chỉ có thể vứt bỏ lòng tự trọng để người ta xâu xé.
Nhưng nàng vốn là người tự trọng tự ái, nay có quyền chọn rồi, tự nhiên không muốn mãi núp dưới sự che chở của ta.
Nàng muốn dựa vào chính mình để đi đến bên cạnh ta.
Ta tôn trọng lựa chọn của nàng. Ta có thể đợi nàng, đợi nàng mạnh mẽ hơn, đợi nàng nở hoa.
Có điều nàng không biết rằng, thực ra nàng chẳng cần leo lên đài cao, vì chỉ cần nàng ngoắc ngoắc ngón tay, ta sẽ lạch bạch chạy đến bên cạnh nàng ngay thôi.
Phù Dung Theo Gió Nhiễm Bụi Trần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.