"Cô nương!"
Xuân Đào hớt hải chạy đến trước mặt ta, mặt mày rạng rỡ hân hoan, "Cô nương thật sự có bản sự nha, Hầu gia sai người mang đồ đến tặng người kìa."
Ta bước vào phòng xem xét, vẫn chưa tới giờ dùng bữa, sao lại có trù nương đến bày biện thức ăn thế này?
Nhìn kỹ mâm cơm, nào gà, nào vịt, cá thịt đủ cả. Gạt bỏ việc ta vốn không thích đồ dầu mỡ sang một bên, thì nhà bếp của Hầu phủ từ khi nào lại khách sáo với ta như vậy?
Chẳng phải lần nào cũng chỉ vài món rau dưa qua loa đại khái sao.
Đợi người đi khuất, Xuân Đào nhanh hơn ta một bước ngồi vào bàn, vừa đ.á.n.h chén ngon lành vừa lầm bầm:
"Cô nương, Hầu gia thật tốt quá, không chỉ mang đồ ăn ngon mà còn tặng mấy xấp vải thượng hạng nữa. Em nghĩ ngài ấy chắc chắn đã chấm người rồi, ngày sau của chúng ta coi như có chỗ dựa."
Ta không đáp lời, chỉ gẩy vài miếng hợp khẩu vị, còn lại đều trút hết vào bụng Xuân Đào.
Đêm đến, ta nằm trên giường trằn trọc khôn nguôi.
Để giấu nhẹm chuyện ban ngày, mấy vết trầy xước trộn lẫn với vết bỏng trên người ta cũng không nói với Xuân Đào, một mình c.ắ.n răng chịu đựng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không ngờ tới tối, căn phòng tĩnh lặng khiến ngũ quan càng thêm nhạy bén, những chỗ bị thương bắt đầu âm ỉ đau, khiến ta không sao chợp mắt được.
Đúng lúc đó, bên cửa sổ vang lên ba tiếng gõ nhẹ, kèm theo vài tiếng mèo kêu.
Ta liếc nhìn Xuân Đào đang ngủ say sưa, tứ chi dang rộng trên sập gỗ. TruyenLau.com
Ta khẽ nhíu mày, tung chăn gấm, khoác thêm chiếc áo ngoài treo bên giường, rón rén tiến về phía cửa sổ.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ánh trăng xuyên qua khe cửa trải xuống một vệt bạc. Ta đứng giữa vệt sáng ấy, trầm giọng hỏi:
Website TruyenLau.com
"Ai ở ngoài đó?"
Hồi lâu không thấy ai trả lời. Ta nghĩ Hầu phủ canh phòng nghiêm ngặt, chắc chắn không có tặc nhân nào dám đột nhập, bèn cẩn thận hé mở cánh cửa sổ.
Ngay lập tức, đập vào mắt ta là một bình sứ trắng nhỏ cô độc đặt trên bậu cửa, bên dưới đè một tờ giấy nhỏ, viết ba chữ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Kim Sang Dược".
Ta cầm lấy bình ngọc, cảm giác lạnh lẽo tan ra trong lòng bàn tay, chẳng mấy chốc đã nhuốm chút hơi ấm từ nhiệt độ cơ thể ta.
Ta ghé sát bệ cửa, thò đầu ra ngoài nhìn quanh. Bốn bề vắng lặng, chỉ có gió đêm se lạnh mang theo hương hoa trong tiểu viện, thổi tung mái tóc dài xõa trên vai ta.
Cùng rung động theo làn gió ấy là nhịp tim đang đ.á.n.h lô tô trong lồng n.g.ự.c ta.
Lục Yến Thanh, một vị đoan phương quân tử, khí chất thanh cao như lan như trúc.
Hôm nay gặp lại, ta mới thấy chàng không chỉ tài hoa xuất chúng mà còn có một trái tim từ bi lân mẫn.
Còn ta, một tiểu thứ nữ đang vùng vẫy giữa vũng bùn để cầu một mảnh đất sạch, nếu thực sự kéo chàng xuống khỏi thần đàn, chẳng phải là tội lỗi lắm sao?
Đêm khuya tĩnh mịch, vầng trăng sáng trôi theo làn mây, lúc mờ lúc tỏ.
Sáng hôm sau, Xuân Đào đã gọi ta dậy từ sớm, giục ta mau chóng trang điểm.
Nghe nói là thứ muội của tiên phu nhân Hầu phủ — tức là chính thê của Nhị đệ Bình Nam Bá đến chơi.
Biết trong phủ đang có ta ở lại, bà ta liền sai người gọi ta đến thỉnh an.
Nghe vậy, ta khoác lên mình bộ la quần nhã nhặn, trang điểm đơn giản rồi vội vã chạy đến thiên sảnh.
Vừa đi đến hành lang bên sảnh, còn chưa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng nói vọng ra từ bên trong.
Nội dung vẫn là những lời lẽ ta đã nghe đến phát chán: nào là "tâm thuật bất chính", "mượn danh cầu phúc để câu dẫn", "bại hoại môn phong"...
Nghe nhiều quá thành ra chẳng thấy buồn nữa.
Ta chỉ khẽ vuốt lại tóc mai, rồi hiên ngang bước vào.
Với sự thù địch của họ dành cho ta, hôm nay chắc chắn không dễ dàng mà qua chuyện được.
Phù Dung Theo Gió Nhiễm Bụi Trần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.