Phù Dung Theo Gió Nhiễm Bụi Trần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Phù Dung Theo Gió Nhiễm Bụi Trần

Tác giả : Trà Trà

Chương 12

Nhật nguyệt giao thoa, tinh tú luân chuyển. Thời gian thấm thoát đã ba năm trôi qua.

"Các người nghe tin gì chưa? Đại tài nữ của thư viện Đông Dương sắp về kinh rồi. Nghe nói thời gian trước nàng ấy vừa giành vị trí quán quân tại Hội văn bốn nước, Bệ hạ long nhan đại duyệt, đang định ban thưởng cho nàng ấy đấy."

"Đúng là một kỳ nữ mà! Nghe đâu vào năm thứ hai nhập học, nàng ấy đã được Chu lão Thái sư thu nhận làm quan môn đệ tử. 

Chu lão Thái sư là nhân vật tầm cỡ nào chứ, đó là bậc thái đấu văn đàn mà ngay cả Bệ hạ đương kim cũng từng bị ông từ chối đấy."

"Có tài thì có tài thật, nhưng nàng ấy giờ cũng đã mười chín tuổi rồi. Con gái nhà ta tầm tuổi đó con cái đã bế bồng cả đôi, chẳng biết sau này ai mới dám cưới nàng ấy đây."

"Hầy, ông nói vậy là sai rồi. Giờ đám công t.ử nhà quyền quý ở kinh thành ngưỡng mộ nàng ấy nhiều vô kể. 

Cùng lắm thì chúng ta vẫn còn vị Lục Thị lang 'quá lứa' hai mươi lăm tuổi kia mà. Theo ta thấy, hai người bọn họ xứng đôi vừa lứa lắm."

...

Ta nghe mà suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

 Nhìn lại Lục Yến Thanh đang ngồi nghiêm chỉnh đối diện, sắc mặt chàng khó coi đến cực điểm. 

May mà bàn chúng ta có bình phong ngăn cách với bàn bên cạnh, nếu không thì thật là khó xử.

"Nàng bây giờ danh tiếng sắp át cả ta rồi, đã vừa lòng chưa?" Chàng tức giận dỗi hờn.

Ta gắp một lát măng xanh vào bát chàng, mỉm cười không đáp.

Ba năm trước, Quý phi từng nói nếu ta không muốn rời đi, bà có thể cầu một đạo thánh chỉ ban hôn, ta chỉ việc ngồi yên trong khuê phòng, lấy danh nghĩa nghĩa nữ của bà mà xuất giá, vẫn vinh quang vô cùng. TruyenLau.com

 Nhưng nếu ta chọn đến thư viện Đông Dương, nơi đó bà không thể với tay tới, sau này có danh tiếng hay không đều phải dựa vào sự nỗ lực của chính ta.

Ta không do dự mà chọn con đường thứ hai. 

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé! TruyenLau.com

Lục Yến Thanh đối với ta như vầng trăng sáng, còn ta chỉ là hạt bụi vô tình được chàng soi rọi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta khát vọng được đến bên chàng, nhưng không muốn vầng trăng ấy bị vẩn đục, vì vậy ta mới liều mạng phấn đấu. TruyenLau

 Cuối cùng, từ hạt bụi trần ấy đã nở ra đóa hoa đẹp nhất thế gian.

Trên đường về, xe ngựa bị vài người có vẻ ngoài như kẻ ăn mày chặn lại. Sai vặt thấy họ đáng thương nên ban cho ít bạc vụn, họ nhận lấy rồi liên tục đa tạ. 

Nghe giọng nói ấy, người ta khựng lại. Qua khe rèm nhìn ra, đó chẳng phải là người của Khương gia sao?

Thực ra chuyện này phải kể từ lúc An Vương mưu phản.

 Thái t.ử phụng chỉ triệt tra đảng phái phản loạn, sau đó phát hiện An Vương có thể dẫn binh vào hoàng thành là nhờ mua chuộc Vũ Lâm Lang tướng thủ môn, mà kẻ đó chính là đích t.ử của Khương gia. 

Khương gia bị liên lụy nên mới lâm vào cảnh khốn cùng như ngày nay. 

Còn ta, ngay từ khi mẫu thân qua đời, ta đã được Khương gia gạch tên khỏi tộc phả, nhờ vậy mà không bị vạ lây. 

Nghĩ lại khi đó, chắc hẳn Lục Yến Thanh đã lường trước được cục diện này.

Ta khoác lấy tay người bên cạnh, tựa đầu vào vai chàng khẽ hỏi: 

"Chúng ta đang về Hầu phủ sao?"

Chàng gật đầu:

 "Ừm, cha ta nghe nói nàng về kinh, bảo ta đưa nàng về nhà."

Xe ngựa chậm chậm tiến về phía trước, ta hạnh phúc ước sao thời gian có thể dừng lại mãi ở khoảnh khắc này.

"Lục Yến Thanh, chàng nói xem ngày mai vào cung ta nên xin ban thưởng gì thì tốt?" Ta dịu dàng hỏi.

Trong khi chàng còn đang suy nghĩ, ta đã mỉm cười rạng rỡ nói tiếp: 

"Lần này, ta muốn một đạo thánh chỉ ban hôn, chàng thấy thế nào?"

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu