Về đến tiểu viện, ta nhận được thư của Khương gia gửi tới:
"Phù nhi, bệ hạ ban yến Quỳnh Lâm, sẽ được tổ chức tại hậu hoa viên của Hầu phủ vào bảy ngày tới. Ngày đó các tân khoa tiến sĩ tụ hội đông đủ, vô cùng náo nhiệt. Mẫu thân đã sắp xếp ổn thỏa, đến lúc đó con sẽ lên múa hát giúp vui. Mong con chăm chỉ luyện tập, đừng phụ sự kỳ vọng của Khương gia. Vinh nhục của Liễu thị đều nằm trong một ý niệm của con."
Ta đốt bức thư đi, rồi trầm mặc sờ vào bộ váy dài lộng lẫy gửi kèm. Trong lòng ta trăm mối tơ vò.
Ta quá yếu đuối, sự tham lam và đê tiện của Khương gia, ta không tài nào dứt ra được.
Mẫu thân à, có phải nữ nhi rất vô dụng không?
Ta lại nhớ đến lời của vị tiểu thư Bá tước phủ lúc sáng, nàng ta nói hạng người như ta vĩnh viễn không bước lên được đại sảnh đường.
Nghĩ đến đó, mũi ta bắt đầu cay cay. Ta cũng chẳng muốn thế này, nhưng có ai thèm quan tâm ta nghĩ gì đâu.
Chỉ riêng việc để ta và mẫu thân cùng sống tiếp, ta đã phải dốc hết sức bình sinh rồi.
Tệ hơn nữa là sau ngày hôm nay, ngày tháng của ta ở Hầu phủ dường như càng thêm khó khăn.
Sáng sớm hôm sau, Xuân Đào đi lấy bữa sáng như thường lệ.
Nhưng lúc về lại trắng tay, vành mắt đỏ hoe, nhìn kỹ trên mặt vẫn còn vết lằn chưa tan.
Dưới sự gặng hỏi của ta, con bé mới nói ra sự thật.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Hóa ra trong phủ tin đồn khắp nơi, nói ta căn bản không phải đến cầu phúc cho tiên phu nhân, mà là ôm dã tâm trèo cao.
Xuân Đào bất bình nên đã cãi nhau với người của nhà bếp.
Ta nhíu mày, tuy đây không hẳn là bịa đặt, nhưng hạ nhân trong phủ dù có nghi ngờ, nếu lão Hầu gia và Thế t.ử chưa lên tiếng thì bọn họ cũng không dám lộng ngôn.
Nay lại công nhiên làm khó ta như vậy, nếu nói sau lưng không có người xúi giục thì thật khó tin.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta c.ắ.n môi, thở dài một tiếng an ủi Xuân Đào. Ta nói những chuyện này rồi sẽ qua thôi, chẳng lẽ Hầu phủ đường đường chính chính lại để hai chủ tớ ta c.h.ế.t đói sao?
Đến giờ cơm tối, cuối cùng cũng có người mang thức ăn đến viện chúng ta.
Nhưng dẫn đầu lại là một vị ma ma lạ mặt. Bà ấy ăn mặc sang trọng hơn hẳn hạ nhân bình thường, phong thái uy nghiêm không cần giận cũng khiến người khác nể sợ, trông còn lợi hại hơn cả đích mẫu của ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tim ta đập thình thịch, chẳng lẽ Hầu phủ định đuổi ta đi sao? Ta đang định mở miệng hỏi, bà ấy đã nghiêm giọng nói trước: Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ăn không nói, ngủ không lời, cô nương xin hãy dùng bữa trước."
Bà ấy ngăn nắp chuẩn bị thức ăn cho ta, ta cũng ngoan ngoãn không nói thêm lời nào.
Dùng bữa xong, bà ấy pha một tách trà thanh miệng, đưa vào tay ta rồi mới thong thả nói:
"Cô nương đã vì tiểu thư nhà ta mà đến cầu phúc, thì nên có dáng vẻ của người cầu phúc. Từ ngày mai, hai canh giờ sau khi thức dậy, cô nương hãy theo lão nô đến phật đường tụng kinh chép sách cầu phúc đi." Website TruyenLau.com
Ta kinh ngạc vô cùng. Vị ma ma này nói là "tiểu thư nhà ta" chứ không phải "tiên phu nhân Hầu phủ", vậy bà ấy chắc chắn là nha hoàn thân cận đi theo tiên phu nhân từ thuở nhỏ, giống như Xuân Đào đối với ta vậy. Nhận được chỉ thị, ta đáp ứng rất dứt khoát.
Sau khi Triệu ma ma rời đi, Xuân Đào phàn nàn:
"Cô nương, bà ta chắc là người Hầu phủ phái tới để làm khó người, định bắt chúng ta biết khó mà lui đây?"
Ta lắc đầu phủ nhận. Nếu Hầu phủ thực sự thấy ta là một rắc rối, họ chỉ cần đuổi thẳng cổ là xong.
Dù sao danh tiếng của ta cũng chẳng tốt đẹp gì, không sợ tổn hại đến thể diện nhà họ, hà tất phải mất công tốn sức như thế này.
Những ngày sau đó, đúng như lời Triệu ma ma, ta theo bà đến phật đường tụng kinh chép sách.
Chữ ta biết không nhiều, mỗi khi vấp váp dừng lại, bà không những không trách mắng mà còn kiên nhẫn dạy bảo.
Lúc chép sách cũng vậy, ngay cả tư thế cầm bút của ta cũng là do bà cầm tay chỉ việc.
Trong mắt kẻ khác, bà là vị quản sự ma ma nghiêm khắc, ta là tiểu thứ nữ bị phạt.
Nhưng trong lòng ta, bà là người mang lại cho ta nhiều lợi ích nhất, chỉ sau mẫu thân.
Cũng nhờ sự quản thúc của bà, tin đồn trong phủ dần tan biến, mọi người nhìn ta bằng ánh mắt đồng tình nhiều hơn.
Đêm khuya thanh vắng, ta nằm nghiêng trên giường, ánh mắt dừng lại ở bình ngọc trắng nhỏ đặt tĩnh lặng trên bàn, dưới ánh trăng nó tỏa ra tia sáng lấp lánh như sao.
Ta áp tay lên ngực, thì thầm: Lục Yến Thanh, ta thực sự không phải là người tốt, tại sao chàng lại đối đãi với ta t.ử tế đến vậy...
Thời gian thấm thoát trôi qua, chớp mắt đã đến ngày yến Quỳnh Lâm.
Phù Dung Theo Gió Nhiễm Bụi Trần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.