Đêm ấy, trăng thanh gió mát. Ta mặc bộ váy lộng lẫy do Khương gia chuẩn bị, đứng bên hồ Vọng Xuân chần chừ không tiến.
Nhìn sang bờ bên kia, đèn hoa rực rỡ. Chỉ cần bước qua cây cầu trước mắt, ta coi như đã nhập tiệc.
Trên tiệc toàn là danh sĩ thanh lưu, nếu ta có thể nhảy một điệu múa kinh hồng, không nghi ngờ gì đó sẽ là một vinh dự lớn lao.
Nhưng bước chân ta cứ dừng lại mãi. Tiếng thúc giục của Xuân Đào vang lên sau lưng, ta nghĩ ngợi một hồi rồi tìm cách trì hoãn:
"Xuân Đào ngoan, khăn tay của ta hình như rơi trên đường lúc nãy rồi, hay là em đi tìm giúp ta đi. Thứ đồ dùng thân thiết này nếu bị người khác nhặt được thì hỏng bét."
Xuân Đào vâng lời chạy ngược lại đường cũ, còn ta lúc này nảy sinh ý định chạy trốn.
Nhưng ngay khi ta vừa quay người, đã có kẻ chặn đường.
Tên nam t.ử trước mặt ăn mặc sang trọng trọng hậu, dù chưa nhập tiệc nhưng đã nồng nặc mùi rượu, rõ ràng trước đó đã uống một trận rồi.
Điệu bộ này tuyệt đối không phải tân khoa tiến sĩ dám làm, kẻ này thân phận phi phú tắc quý.
Ta nghiêng mình chào rồi định lui ra, ngờ đâu hắn không cho, còn buông lời cợt nhả:
"Ngươi là cô nương ở lầu xanh nào thế, sao lại kém thú vị vậy, lẽ nào ma ma trong lầu không dạy ngươi quy cũ hầu hạ nam nhân sao?"
Nói đoạn, hắn định lấn tới động chân động tay. Hắn thân phận bất minh, ta không dám mạo muội phản kháng, chỉ biết lùi lại mãi cho đến khi bị hắn ép đến sát bờ hồ, không còn đường lui.
Trong đầu ta nảy ra một ý, tuy là hạ sách nhưng có thể giải quyết được tình cảnh trước mắt.
Thế là ta cố ý hụt chân, kèm theo một tiếng kêu khẽ rồi ngã nhào xuống hồ.
Như vậy ta sẽ không phải vào tiệc múa hát nữa, Khương gia có trách cũng chẳng thể đổ lên đầu ta, quá tốt.
Ta không thạo bơi lội, nhưng trước khi chìm xuống, ta đã thấy bóng dáng Xuân Đào trở về.
Con bé này bơi lội rất giỏi, vì thế ta không mấy lo lắng. Ta nín thở, để mặc cơ thể từ từ chìm xuống, nhưng không ngờ cảm giác nghẹt thở lại đến nhanh như vậy. Website TruyenLau.com
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Không khí hóa thành bọt nước phun ra từ miệng ta, ngay khi sắp kiệt sức, ta cảm thấy môi mình nóng hổi, tiếp đó có người kéo ta ngoi lên mặt nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
TruyenLau.com
Mở mắt ra, ta thấy Lục Yến Thanh người sũng nước đang quỳ bên cạnh, mặt mày đầy vẻ lo lắng.
Xuân Đào cũng ướt đẫm y phục, nức nở ôm lấy ta mà khóc.
Kẻ trêu ghẹo ta khi nãy đã biến mất tăm, chắc là thấy ta rơi xuống nước nên sợ quá chạy mất rồi, thật may.
Nghe thấy có tiếng người lần theo tiếng khóc mà đến, ta vội vã nói: TruyenLau
"Thế tử, ngài mau rời khỏi chỗ này đi! Về thay bộ y phục sạch sẽ rồi đi dự tiệc đi."
Hắn sững sờ, ta lại lặp lại lời vừa rồi, giục hắn mau đi.
Nếu bộ dạng này của hai chúng ta bị người khác trông thấy, không bàn đến lời ra tiếng vào, chỉ riêng công phu quấy rối của Khương gia thôi cũng đủ bôi bẩn danh tiếng của Lục Yến Thanh rồi. Ta không thể hại hắn.
Khi đám người tụ tập lại đây, Lục Yến Thanh đã quay về viện của mình.
Chuyện ta rơi xuống nước chỉ là một đoạn nhạc đệm nhỏ trong đêm nay, không hề gây ra gợn sóng nào.
Sau khi về, Xuân Đào nấu cho ta bát trà gừng, ta chia cho con bé một nửa, đồng thời bâng quơ nói:
"Chuyện hôm nay chỉ có ba người chúng ta biết, sau này truyền ra ngoài chắc cũng chẳng ai tin, ngược lại còn khiến Thế t.ử không vui. Xuân Đào, em thấy thế nào?"
Con bé nuốt ngụm trà gừng, đáp lời:
"Cô nương nói phải, Thế t.ử mà không vui, e là Hầu gia cũng không đoái hoài đến cô nương nữa, nên chúng ta tốt nhất đừng kể ra ngoài."
Xuân Đào tâm tính đơn thuần nhưng đã nói là làm, ta tin con bé.
Đúng lúc đó, Triệu ma ma đến thăm ta. Sự quan tâm trong mắt bà không hề giả dối, và thứ bà mang đến càng khiến ta kinh ngạc hơn.
Ta sững sờ nhìn củ nhân sâm trên bàn. Từ nhỏ đến lớn, đồ tốt chưa bao giờ thuộc về ta, món bổ dưỡng quý giá nhường này, sao Triệu ma ma lại đưa cho ta chứ?
Ta cẩn thận cất nhân sâm đi, đợi đến ngày hôm sau, lén lút đưa bạc nhờ người gửi về cho mẫu thân.
Còn về yến Quỳnh Lâm, ta không thể lên múa hát như ý nguyện của đích mẫu, đ.á.n.h mất cơ hội này, bà ta biết được chắc chắn sẽ đến chất vấn ta.
Phù Dung Theo Gió Nhiễm Bụi Trần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.