Quý Hơn Vàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quý Hơn Vàng

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Nhưng hình như nhận ra không ổn, rất nhanh liền nén xuống, lại cố chấp và phòng bị nhìn chằm chằm vào ta.

 

Ta đặt phần ăn trong tay xuống, mới nói:

 

“Ta là Nhậm Liễu Liễu.”

 

“Là ta đã cứu ngươi.”

 

Đối diện ánh mắt nghi hoặc của chàng, ta giải thích từng chút:

 

“Năm xưa tiểu tướng quân từng cứu ta, nghe tin tướng quân bị oan, ta đến để giúp.”

 

Người mà chàng từng cứu, vốn đã quá nhiều.

 

Vệ Chiêu khẽ chậm lại nhịp thở, mím môi nói lời cảm tạ.

 
TruyenLau.com
Rồi chậm rãi ngồi xuống mép giường, lúc này ta mới nhận ra trán chàng phủ một lớp mồ hôi mịn.

 

Lẽ ra chàng nên hỏi, đã cứu ta khi nào, ở đâu, để xác định ta không nói dối, để chắc chắn ta không mang dã tâm.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nhưng Vệ Chiêu không hỏi gì.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khi ta thở phào nhẹ nhõm, lại không kìm được mà nghĩ, có phải kiếp trước chàng cũng tin một người như thế này, để rồi cuối cùng phòng bị không kịp mà bị bán đi?

 

Ta bưng phần ăn đã chuẩn bị qua, vừa quay đầu lại liền thấy Vệ Chiêu đang thất thần nhìn bàn tay mình.

 

Tay chàng rất đẹp, từng cầm trường thương, cũng từng cầm bút mực, nhưng lúc này đang cố gắng cầm lấy đôi đũa.

 

Cả cánh tay run rẩy không kiểm soát, đến mức ta thấy rõ gân xanh nổi trên trán.

 

Ta lập tức ấn tay chàng xuống:

 

“Đại phu nói tay ngươi không thể dùng sức, bây giờ phải dưỡng cho thật tốt.”

 

“Sẽ khỏi thôi.”

 

Kiếp trước, tay phải của Vệ Chiêu chưa từng được chữa lành. 

 

Vì khi ấy không ai cứu chàng, đợi đến lúc chàng gượng tỉnh bằng ý chí, đã không chỉ bỏ lỡ thời điểm trị liệu tốt nhất, mà trên người cũng chẳng còn mấy chỗ nguyên vẹn.

 

Vệ Chiêu không nói gì nữa, ngoan ngoãn đặt đũa xuống.

 

“Vệ Chiêu.”

 

Không biết vì sao nhìn chàng ngoan như vậy ta bỗng thấy muốn khóc. 

 

Ta cố nén nhưng giọng vẫn có chút nghẹn ngào:

 

“Về sau đừng tin người dễ dàng như thế, đừng ai nói gì cũng tin.”

 

Vệ Chiêu không đáp.

 

Ta ngẩng mắt nhìn chàng.

 

Chàng đang nhìn ta, đáy mắt không biết là buồn hay gì khác.

 

“Ta biết rồi.”

 

“Liễu Liễu, ta chỉ tin mình ngươi.”

 

Vệ Chiêu kiếp trước từng tin một người.

 

Sau khi rời Ngọc Châu, chàng ở trong một ngôi miếu hoang.

 

Với Vệ Chiêu khi ấy, chỉ cần có chỗ che thân đã là tốt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chàng bị thương quá nặng, không có tiền mua thuốc, đành tội nghiệp đi hái thuốc trên núi để rửa vết thương. 

 

Nhưng vẫn có chỗ chưa kịp xử lý, vết thương nhiễm trùng phát sốt cao. 

 

Không biết đã hôn mê bao lâu, khi mở mắt lại, bên ngoài là cơn mưa dầm nối tiếp, nước mưa theo khe hở mái ngói đổ xuống mặt.

 

“Ca ca! Cuối cùng ca cũng tỉnh rồi, dọa c.h.ế.t ta rồi hu hu hu…”

Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Vệ Chiêu mơ hồ mở mắt nhìn.

 

Chàng không nhớ từ bao giờ mình lại mang theo một đệ đệ, nhưng đứa trẻ này quần áo rách nát, khóc lóc thật lòng vì chàng.

 

Vệ Chiêu ngừng một lát, khó khăn đưa tay lau nước mắt cho nó:

 

“Đừng khóc.”

 

“Ca ca không sao rồi.”

 

Đứa nhỏ tên là Tiểu Bắc, ba ngày trước đến miếu hoang, đúng lúc thấy Vệ Chiêu đang đắp thuốc được nửa chừng thì ngất xuống đất.

 

Nó lẩn trong góc nhìn thật lâu, rồi mới bước ra lấy chiếc bánh lộ ra trong n.g.ự.c chàng, vội vàng ăn sạch.

 

Theo quy tắc của bọn ăn mày, của ai không quan trọng, ai ăn được mới là bản lĩnh.

 

Ăn xong, Tiểu Bắc định đi nhưng chẳng may trời đổ mưa.

 

Nơi duy nhất có thể trú mưa ở ngoại ô, chính là miếu hoang này.

 

Tiểu Bắc thở dài, lại co ro ngồi bên cạnh Vệ Chiêu.

 

Mưa quá lớn, nó không dám ngủ chung với “một người c.h.ế.t”,  trong mắt nó Vệ Chiêu bất tỉnh chính là một người c.h.ế.t.

 

Ba ngày liên tiếp, mưa vẫn trút xuống, Tiểu Bắc ăn sạch chỗ đồ ăn Vệ Chiêu giấu trong miếu, mãi đến khi trời sắp tạnh mới chuẩn bị rời đi.

 

Nhưng ngôi miếu quá tồi tàn, chịu ba ngày mưa lớn, mái ngói bất ngờ vỡ một mảng.

 

Vệ Chiêu lúc này khẽ nhíu mày.

 

Tiểu Bắc lập tức quay lại bên cạnh chàng.

 

Vệ Chiêu vừa mở mắt, liền thấy Tiểu Bắc vừa khóc vừa gọi mình là ca ca.

 

Nó gầy trơ xương như khúc củi, tóc rối bời, áo quần tả tơi.

 

Vệ Chiêu nhớ đến nữ nhi được tẩu tẩu nuôi lớn, cũng gầy yếu như vậy, bao nhiêu đồ ăn cũng không ăn vào, thường ngày ngoan ngoãn yên lặng.

 

Khi chàng bị bắt đi, còn nghe thấy tiếng tiểu nha đầu gào khóc xé gan xé ruột:

 

“Thúc thúc!”

 

“Các người đừng bắt thúc thúc của ta!”

 

“Hôm nay là sinh thần thúc ta! Cầu xin các người, xin các người cho thúc ăn một bát mì trường thọ…”

 

Vệ Chiêu thực ra biết đứa nhỏ này không hẳn có lòng tốt, nhưng chàng nghĩ ở thời loạn thế này, một đứa trẻ một mình sống được như vậy cũng là điều dễ hiểu. 

 

Nếu có thể dạy dỗ, Tiểu Bắc hẳn cũng sẽ thành một đứa trẻ thông minh ngoan ngoãn.

 

Chỉ là có những người, từ khi sinh ra đã là hạt giống xấu.

 

Khi Vệ Chiêu lê tấm thân đầy thương tích, dẫn Tiểu Bắc đến quận Lý Ngư, định liên lạc với quân cũ, Tiểu Bắc đã lừa hắn đến Nam Phong quán, đổi lấy năm lượng bạc.

 

“Ca ca, trước đây ca nói năm lượng bạc đủ cho một người thường sống cả đời.”

 

“Ca lúc nào cũng muốn ta sống tốt, nhất định sẽ không trách ta đúng không?”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu