Đúng lúc một cơn gió tới, cánh hoa rơi xuống, vài cánh đậu trên đầu người tuyết, như một vòng hoa.
Trụ trì lúc này lại đến, nói có người muốn gặp Vệ Chiêu.
Ta biết đó là thuộc hạ của chàng, trên đường đi Vệ Chiêu vẫn liên lạc với hắn, nên ta không lo cho sự an toàn của chàng.
Chàng đi rồi, ta tiếp tục ngồi xuống vo tròn tuyết.
Thập Lục nhận lệnh bảo vệ ta, cũng ngồi xuống cùng vo tuyết.
Lần đầu gặp ta hắn rất kinh ngạc, sau biết ta cứu Vệ Chiêu, chữa bệnh cho chàng, đồng hành suốt chặng đường, thậm chí chính hắn cũng do ta tìm ra nên chỉ còn lòng cảm kích. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng hắn rất hiếu kỳ:
“Nhậm cô nương, cô nói công tử nhà ta từng cứu cô, nhưng ta nhớ công tử chưa bao giờ đến quận Kiều Nữ, càng chưa nói đến huyện Khổ Hải của các cô.” TruyenLau
“Hơn nữa, hơn nữa, cô làm sao biết tìm ta? Là công tử nói với cô sao?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vệ Chiêu chưa từng đến quận Kiều Nữ, cũng chưa từng đến huyện Khổ Hải.
Thậm chí chàng chưa từng nói với ta về Thập Lục.
Những chuyện này, đến cả Thập Lục cũng thấy lạ mà hỏi.
Nhưng Vệ Chiêu thì chưa bao giờ hỏi một câu.
Ta vo quả cầu tuyết chắc hơn, không đáp lời.
Chỉ là ở kiếp trước, ta lờ mờ nhớ Vệ Chiêu từng nói chàng đã đến quận Kiều Nữ, nên kiếp này ta mới bịa ra chuyện chàng từng cứu ta.
Thì ra lúc này là chàng vẫn chưa đi sao?
Thập Lục dường như thấy tâm trạng ta không tốt, hắn ngượng ngùng cười hai tiếng:
“Nhậm cô nương.”
“Ta không có ý gì khác, ta biết cô là người tốt, chỉ là muốn hỏi vì sao cô lại đối xử tốt với công tử nhà ta như vậy?”
Trong lòng hắn, công tử của hắn tất nhiên xứng đáng được đối xử như thế.
Nhưng giờ đây Vệ Chiêu mang tiếng xấu, trong mắt người ngoài, những gì ta làm cho chàng, không có nguyên do, cũng chẳng mưu cầu báo đáp.
8
Ta không tính là nói dối, Vệ Chiêu cứu ta là ở kiếp trước.
Phụ thân ta là huyện lệnh huyện Khổ Hải, là bằng hữu sống c.h.ế.t với quận trưởng Quận Kiều Nữ.
Ông chẳng có chí lớn, chỉ muốn thủ một huyện nhỏ bé Khổ Hải mà sống cả đời.
Sau này, khi ta và A tỷ đã đến tuổi sắp gả, phụ thân khuyên ta và A tỷ đến Kỷ gia.
Ta biết A tỷ và trưởng tử Kỷ gia tình ý sâu đậm nên A tỷ gả qua đó.
Kỷ gia vẫn còn một người tên Kỷ Sơ Lãng, huyện Khổ Hải vẫn còn một người là ta.
Phụ thân hỏi ta muốn thế nào.
Ta nói ta muốn ra giang hồ.
Lúc đó, ta được phụ thân nuôi chiều đến mức chẳng biết trời cao đất dày, A tỷ chỉ nhờ sức mạnh thô bạo mới có thể thỉnh thoảng thắng ta vài lần.
Phu tử khen ta cực kỳ thông minh.
Khi ấy ta đã nghĩ thiên hạ này cần ta đến cứu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lẽ vì lời ta khi đó khiến phụ thân cảm động, nên tối hôm đó ta liền được phép xách bọc hành lý mà bước ra khỏi nhà.
Ai từng gặp ta đều nói ta là người rất thông minh, bởi vậy tự trọng của ta cũng rất cao.
Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Nhưng khi ta rời khỏi huyện Khổ Hải, mới biết bên ngoài đã đổi chủ.
Ba châu mười sáu quận sắp bị chia thành ba nước, nghĩa quân thẳng tiến vào hoàng cung Ngọc Châu, tiểu đế trong cảnh binh hoang mã loạn bỏ chạy, bị một mũi kiếm xuyên thấu.
Ta kéo tay một tiên sinh kể chuyện hỏi:
“Vậy Quận Kiều Nữ giờ thuộc về ai?”
Tiên sinh thấy ta vậy mà vẫn chưa biết, liền bán cái với ta:
“Có nghe đến một sát thần xấu xí vô nhan chưa?”
Ta lắc đầu.
Ông ta lập tức hứng khởi kể: Quận Kiều Nữ thuộc về vị sát thần ấy, tức là Vệ hầu.
Tuy hiện giờ xấu xí vô nhan nhưng Vệ hầu thuở ban đầu đẹp đẽ phong thần, nói là tiên giáng trần cũng chẳng quá.
Không chỉ là tiên nhân, mà còn là tiểu tướng quân Vệ gia ở Ngọc Châu bị oan khuất.
Chịu đủ khổ nạn, c.h.é.m g.i.ế.t một đường mà đi.
Ta nghe có chút choáng váng, nhưng đại khái đã hiểu ra một chuyện:
Thiên hạ lúc này đã không thể chỉ dựa vào nhiệt huyết của ta mà cứu nổi. Chả trách phụ thân không ngăn ta, e là đã sớm biết, cũng biết ta sẽ lủi thủi mà quay về.
Nhưng ta sinh ra vốn là đứa bướng bỉnh.
Ta không quay về huyện Khổ Hải, ngược lại còn hỏi rõ Vệ hầu giờ ở đâu, rồi nói:
“Ta muốn làm mưu sĩ cho Vệ hầu.”
Thiên hạ chia ba, chim khôn chọn cành mà đậu.
Phụ thân, người cứ chờ xem ta đem về cho nhà ta một phần vinh quang.
Nhưng ông trời quả nhiên muốn dạy ta một bài học, bên ngoài không chỉ có nghĩa quân, mà còn có thảo khấu, lại còn quân dẹp thảo khấu.
Phụ thân ta là một lão đầu thanh bần nhưng ta và A tỷ mỗi người một vẻ, đều xinh đẹp hơn người.
Nữ tử lập thân rất dễ gặp nguy hiểm.
Khi ta bị bọn thảo khấu bắt về làm áp trại phu nhân, một mũi tên dài xuyên tới.
M.á.u nóng b.ắ.n lên người ta.
Ta quay đầu lại, là cờ hiệu của Vệ hầu.
Vệ hầu tới dẹp thảo khấu.
Ta nhìn trái nhìn phải, không thấy người xấu xí vô nhan nào trong đám lĩnh binh, mà chỉ thấy có người đeo mặt nạ bạc, tay trái cầm trường thương.
Khi quân tràn vào trại, chỗ cũ chỉ còn lại một đội thân binh, cùng ta, cùng Vệ Chiêu.
Ta nói:
“Ta tên Nhậm Liễu Liễu, ta muốn làm mưu sĩ của ngài.”
Vệ Chiêu ngồi trên ngựa nhìn sang ta, trầm mặc một lúc.
Quý Hơn Vàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.