Quý Hơn Vàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quý Hơn Vàng

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Mãi cho đến khi ở chùa Vãng Sinh, cũng rơi một trận tuyết lớn như vậy…

 

Ban đầu Vệ Chiêu chỉ muốn báo thù, chàng là người duy nhất còn sống của Vệ gia ở Ngọc Châu, nhất định phải rửa sạch oan khuất cho gia tộc, cho phụ mẫu, cho tiểu chất nữ vốn ít nói.

 

Nhưng suốt đường đi, chàng thấy chiến loạn bốn phương, thấy dân chúng lầm than, thấy hàng vạn trẻ thơ c.h.ế.t chìm, thấy hàng vạn núi xương biển m.á.u.

 

Vệ Chiêu vô tình bị đẩy lên vị trí chẳng khác gì quân chủ.

 

Ta biết chàng rất mệt.

 

Nên khi một lần nữa bị người thân cận phản bội, hành tung bị lộ, bị truy sát đến chùa Vãng Sinh, toàn thân đầy m.á.u, chàng bỗng chạm nhẹ vào ta:

 

“Liễu Liễu, ta hơi muốn ngủ một lát.”

 

Khi ấy Hàn Sơn cô tịch, tuyết lớn phong tỏa núi, trên núi chỉ có một chùa Vãng Sinh.

 

Trên lưng chàng trúng mấy mũi tên, ta cõng chàng, vừa kéo vừa dìu lên núi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Chàng không dám gõ cửa Phật môn, tuyết đã muốn đóng băng vết thương, tay chàng lạnh buốt.

 

Chàng thật sự rất mệt, từ Vệ phủ đến chùa Vãng Sinh, chàng đã đi một đoạn đường dài, dài vô tận. TruyenLau.com

 

Ta liều mạng lắc đầu, gần như lăn lộn bò đến gõ cửa chùa.

 

Truy binh không lên được núi, nhưng e rằng sau này chúng ta cũng khó thoát khỏi cái c.h.ế.t.
TruyenLau.com
 

Chỉ cần chờ, chỉ cần cầm cự, luôn sẽ có cơ hội.

 

Khi tiểu ni cô gõ chuông sớm như lệ thường ra mở cửa, chỉ thấy ngoài kia tuyết vừa dừng, có người trúng tên quỳ trước cửa chùa, trong lòng ôm một nữ tử đầy m.á.u.

 

Trước khi ngất đi, ta thực ra đã nghe thấy Vệ Chiêu nói hai câu.

 

Một câu là: “Liễu Liễu, ta đã từng đến quận Kiều Nữ.”

 

Một câu là: “Liễu Liễu, ta không nên giữ nàng ở bên ta.”

 

6

 

Vệ Chiêu không hiểu vì sao ta lại không thích ngày tuyết rơi. 

 

Sau khi biết ta không bị bệnh, chàng mới thở phào một hơi, nhưng thấy ta vẫn ủ rũ nhìn ra ngoài cửa sổ, chàng liền dịch người, chen vào tầm mắt ta, che đi gió tuyết bên ngoài.

 

Trên khay là cháo cá mà quán trọ hôm nay vừa nấu xong. 

 

Vệ Chiêu dặn ta mau ăn.

 

Quận Lý Ngư giờ đang giữa mùa tuyết lớn, đường xa trời lạnh, dù ta rất muốn Vệ Chiêu mau chóng đến Phù Ngọc Kinh, nhưng vẫn buộc phải lưu lại nơi này thêm ít lâu.

 

Vừa ăn sáng xong, cửa phòng bỗng bị gõ mạnh. 

 

Vệ Chiêu theo bản năng nắm lấy thanh kiếm bên hông.

 

Từ Dụ Châu đến đây, gần như chàng chưa từng rời thanh kiếm ấy nửa bước.

 

Trước kia ta từng lo Vệ Chiêu sẽ lại đi theo vết xe đổ của kiếp trước, bị người lừa gạt mà bên mình không có vũ khí phòng thân. 

 

May là trước khi rời nhà, ta đã mang theo khá nhiều bạc.

 

Kiếp trước, những lúc rảnh rỗi, Vệ Chiêu từng dạy ta cờ bạc, và lần này nó đã có ích. 

 

Ta thắng liền mười tám ván, nhét ngân phiếu vào n.g.ự.c áo, lại xin thêm lệnh bài, mượn được mấy tên ám vệ chuyên bảo tiêu mạng người của sòng bạc.

 

Ta vòng qua ngân trang, lấy tên giả gửi tiền vào. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cứu được Vệ Chiêu xong, ta liền vào lò rèn, bỏ ra một số tiền lớn để lấy một thanh kiếm.

 

Từ đó, thanh kiếm ấy vẫn luôn ở bên hông chàng, không rời nửa bước.

 

Người đẩy cửa bước vào chính là Kỷ Thư Lãng. 

 

Nhị công tử Kỷ gia sống trong cảnh gấm vóc đã nhiều năm, ra ngoài thì đường hoàng vào phòng chẳng chút khách khí, vừa bước vào đã uể oải ngồi phịch xuống ghế.

 

“Tiểu Tri Liễu, người mà muội bảo ta tìm, ta tìm được rồi.”

 

Ngay từ lúc Kỷ Thư Lãng bước vào, ta đã thấy Vệ Chiêu kín đáo rời tay khỏi chuôi kiếm. 

Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nghe câu ấy, chàng yên lặng cúi mắt, ta thì đứng bên thu dọn bàn.

 

Thời gian ở bên Vệ Chiêu đủ lâu, ta biết dáng vẻ ấy của chàng là đang hơi không vui. 

 

Vì thế ta vỗ nhẹ một cái vào Kỷ Thư Lãng, ra hiệu ngồi ngay ngắn mà giải thích.

 

“Cái tên ‘Tiểu Tri Liễu’ là do hồi nhỏ ta thấy có người gọi nàng như thế, thấy vui tai nên học theo.”

 

Rồi hắn ngừng lại, liếc nhìn mặt Vệ Chiêu: 

 

“Nhưng mà... sao huynh lại giống y hệt người đó thế?”

 

Lần đầu tiên ta nghe nguồn gốc của cái tên mình như vậy, bất giác cũng nhìn sang Vệ Chiêu theo lời hắn. 

 

Chàng chỉ yên lặng đứng đó, lặng lẽ đối diện ánh mắt ta.

 

Cuối cùng Kỷ Thư Lãng lại lẩm bẩm:

 

“Cũng có thể ta nhìn nhầm, chứ lúc ta và Tiểu Tri Liễu mới bảy tám tuổi, người đó đã lớn cỡ tuổi huynh bây giờ rồi.”

 

Hôm qua gặp Kỷ Thư Lãng xong, ta có nhờ tiểu đồng của hắn chuyển một câu.

 

 Không ngờ kẻ ngày thường chìm trong hoa tửu lại có thể, giữa trời tuyết gió, nhanh chóng tìm được người.

 

Vệ Chiêu không hiểu, nghi hoặc nhìn ta. 

 

Ta cười với chàng:

 

“Vệ Chiêu, chúng ta tìm được Thập Lục rồi.”

 

Nếu nói cả hai kiếp, ngoài ta ra, người đáng để Vệ Chiêu tin nhất chỉ còn Thập Lục.

 

Thập Lục là ám vệ đứng thứ mười sáu trong thế hệ này của Vệ gia, từ nhỏ đã theo sát bên Vệ Chiêu. 

 

Tính ra thì hắn nhỏ hơn Vệ Chiêu hai, ba tuổi.

 

Kiếp trước, sau khi Vệ gia bị tru di, hắn nhiều lần tìm cách lẻn vào chiêu ngục cứu Vệ Chiêu, nhưng trải qua trăm đắng nghìn cay, rốt cuộc chỉ có thể lén đưa vài viên đan dược cứu mạng, để khi bị ném ra bãi tha ma, hắn vẫn còn một hơi thở.

 

Sau đó hắn bị phát hiện tung tích, bị bắt. 

 

Khi ấy, chỉ cần dính chút liên can đến Vệ gia, nhất định sẽ bị vây đánh, huống chi một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi như Thập Lục lại không chịu im lặng khi người ta nhục mạ Vệ gia hay nhục mạ Vệ Chiêu.

 

Hắn nói Vệ gia là gia tộc thanh lưu, bảo quốc an dân, việc phát chẩn phát lương nào cũng đáng khen.

 

Hắn nói Vệ Chiêu là vị tướng quân chính trực nhất, mà phụ thân và huynh trưởng đã bỏ mình nơi chiến trường, vẫn giữ tấm lòng son đối đãi mọi người.

 

Hắn nói Vệ gia chỉ là bị oan.

 

Thập Lục biết rõ im lặng mới là tốt nhất, nhưng cứ nghĩ đến dáng vẻ của Vệ Chiêu, hắn không thể làm kẻ khoanh tay đứng nhìn khi người khác bôi nhọ Vệ Chiêu.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu