“Không dẫn huynh ấy theo?”
“Không dẫn.”
Suốt dọc đường, để tránh khiến người khác nghi ngờ thân phận của Vệ Chiêu, ta chỉ gọi chàng là “ca ca”.
Thực ra ta muốn gọi hắn là “Tri Hội” hơn.
Tri là sáng.
Sáng thì biết tối.
4
Tiểu Bắc sợ ta đổi ý, gần như ngay khi chúng ta vừa tìm được chỗ nghỉ chân, hắn đã không chờ nổi mà theo sát phía sau giục giã ta. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta nhìn thấy ham muốn trong mắt hắn, mỉm cười gật đầu.
Trước khi ra ngoài, ta nói với Vệ Chiêu rằng muốn dẫn Tiểu Bắc đi dạo một vòng.
Website TruyenLau.com
Chàng đã liên lạc được với thuộc hạ cũ và hẹn gặp nhau.
Nhưng khi nghe ta nói muốn ra ngoài, chàng vẫn theo bản năng đi cạnh ta.
“Ta đi cùng nàng.” TruyenLau.com
Ở quận Lý Ngư này, chúng ta vốn chẳng quen biết ai, hơn nữa ta lại là một cô nương.
Ta biết chàng lo lắng điều gì, nhưng vẫn từ chối ý tốt ấy.
Bởi nơi ta định đến là Nam Phong quán, một nơi mà cả đời này ta đều không muốn Vệ Chiêu đặt chân tới nữa.
Trước cửa Nam Phong quán, ta nắm tay Tiểu Bắc đang reo hò mà đi vào, còn cố ý rửa mặt cho hắn.
Tuy tướng mạo hắn không thể gọi là hạng nhất hạng nhì nhưng vẫn coi như thanh tú.
Dù chúng ta suốt đường vội vã, phong trần mệt mỏi, nhưng so với trước kia đói một bữa no một bữa, giờ hắn đã trông có chút thịt, không còn gầy yếu như con khỉ nhỏ ngày trước.
Tiểu Bắc rất đề phòng, nhưng trước khi ta tới quận Lý Ngư đã nhờ người báo tin trước.
Hắn bị mấy gã lực lưỡng giữ chặt, quán chủ cẩn thận nhìn kỹ gương mặt hắn, rồi quay sang nói với ta:
“Khuôn mặt này bán không được bao nhiêu, cùng lắm cho cô một hai lượng bạc.”
Ta không quan tâm được bao nhiêu bạc, chỉ cần Tiểu Bắc ở lại đây.
Vì không chịu ngoan ngoãn nên hắn đã bị đánh ngất.
Ta liếc nhìn người đang nằm trên đất, dặn dò:
“Hắn rất giỏi bỏ trốn, trông chừng cho kỹ.”
“Cô nương cứ yên tâm, ở đây nếu không nói đến chuyện khác, thì cách tra tấn người chúng tôi vẫn có đủ.”
Ta cụp mắt, nhận bạc rồi quay lưng rời đi.
Nam Phong quán xa hoa đến cực điểm, phóng túng hưởng lạc, những chuyện người thường không dám nghĩ tới, bọn họ đều có thể làm ra.
Chỉ tiếc là giờ ta cần Nam Phong quán dạy dỗ Tiểu Bắc thay ta, nếu không nơi này tuyệt đối sẽ không tồn tại thêm một ngày nào.
Cầm lấy một hai lượng bạc vụn, ta không lập tức quay về tìm Vệ Chiêu, mà tới một căn viện đổ nát ở phía đông thành.
Nơi này có một lão mù, thường ngày dựa vào kể chuyện ở trà lâu để kiếm sống.
Kiếp trước, sau khi Vệ Chiêu bị coi là hôn quân mà g.i.ế.t c.h.ế.t, khắp phố phường bắt đầu lan truyền những câu chuyện bi thảm thời chàng còn lưu lạc, để thiên hạ mua vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Những hiểu biết của ta về quá khứ của Vệ Chiêu, phần lớn đều từ miệng những kẻ kể chuyện mà ra.
Ai là người thu thập rồi truyền bá chuyện của Vệ Chiêu khắp nơi, đã không còn quan trọng.
Dù sao thì sử sách xưa nay vẫn luôn do kẻ thắng viết ra.
“Ta vốn là tới tìm vị hôn thê bỏ trốn của mình, không ngờ lại được thấy một màn cảm động thế này.”
Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Là nhị công tử Kỷ gia.
Ta thoát khỏi vòng tay Vệ Chiêu, nhìn sang Kỷ Thư Lãng đang mỉm cười đứng bên cạnh, không nói gì, kéo Vệ Chiêu lui vào phòng rồi đóng cửa lại.
Chuyện Kỷ Thư Lãng tìm đến, ta đã đoán trước, chỉ không ngờ lại nhanh như vậy.
Dù sao ta cũng biết rõ, hắn chỉ ham vui náo nhiệt, còn ta chỉ là cái cớ.
Vì thế, trước ánh mắt nghi hoặc của Vệ Chiêu, ta thẳng thắn nói:
“Chàng đừng nghe hắn nói bậy, chúng ta chưa từng định hôn, không thể thành phu thê, ta cũng không thích hắn.”
Người làm phu quân của ta, từ kiếp trước đến kiếp này, chỉ có một.
Vệ Chiêu khẽ đáp một tiếng.
Thực ra tính ra thì thời gian này, hắn biết về ta chẳng bao nhiêu, ngược lại ta, từ đâu xuất hiện, tuy cứu hắn nhưng lại hiểu rõ hắn đến vậy, tâm tư tất không thuần khiết.
Vệ Chiêu không nghi ngờ ta, xem như tâm hắn đơn thuần.
Ta im lặng một lúc.
Bởi chuyện ta sống lại, không thể nói với ai, mà cho dù có nói ra, cũng chẳng ai tin.
“Tiểu Bắc đâu?”
Cuối cùng Vệ Chiêu cũng nhận ra người đi cùng ta lúc ra ngoài không quay lại.
Tuy chàng đã biết Tiểu Bắc là kẻ quá tham lam, không phải người tốt nhưng ta với hắn cùng biến mất lâu như thế, giờ chỉ có ta trở về…
Khó tránh khỏi Vệ Chiêu nghĩ rằng ta đã gặp phải chuyện rắc rối gì.
“Không có chuyện gì đâu.”
Ta trấn an.
“Chỉ là sau đó chúng ta phát hiện hắn không phải đệ đệ ruột của ta, nên mỗi người một ngả.”
Vệ Chiêu cẩn thận quan sát ta một lượt, thấy ta thật sự không bị thương mới yên lòng.
Khi nãy vì lo cho ta quá, chỉ vừa thấy ta là đã muốn ôm chặt, sợ giây tiếp theo ta biến mất.
Bây giờ mới kịp hỏi han ta có bị thương hay không, mới kịp dặn dò:
“Liễu Liễu, sau này nàng đừng rời xa ta lâu như vậy được không?”
“Nếu không, nàng đi lâu rồi, ta biết tìm nàng ở đâu đây?”
Giọng Vệ Chiêu buồn đến vậy, ta nghĩ một lát rồi nói với chàng:
“Ta đến từ quận Kiều Nữ, huyện Khổ Hải.”
“Vệ Chiêu, sau này chàng có thể tìm ta ở đó.”
“Nếu ta rời xa chàng, ta sẽ chỉ đến nơi ấy.”
Quý Hơn Vàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.