Quý Hơn Vàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quý Hơn Vàng

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

Vệ Chiêu sẽ không trách nó, thậm chí khi bị chuốc thuốc cực mạnh, trong cơn mơ hồ vẫn nghĩ Tiểu Bắc có chạy thoát không?

 

Tiểu Bắc có thực sự cầm được năm lượng bạc ấy không?

 

Kinh mạch tay phải của Vệ Chiêu đã đứt đến mức không thể đứt hơn, trong kẽ móng còn vương vụn bánh do nắm quá chặt, định để lại cho Tiêu Bắc.

 

Bàn chân trần chạm vào than lửa, da thịt cháy rụi dính xuống sàn, chàng đã không còn sức bước thêm một bước.

 

Chàng mơ hồ nhìn bóng lưng Tiểu Bắc rời đi, sau lưng là tiếng cười sắc nhọn của bà chủ:

 

“Quân tử thanh cao? Vào kỹ viện của ta, cho dù thần tiên tới cũng phải quỳ xuống!”

 

Có người nói, lúc ấy đi ngang cửa sau Nam Phong quán ở quận Lý Ngư, luôn nghe thấy tiếng kêu thảm bên trong. TruyenLau

 

Ta biết đó không phải tiếng của Vệ Chiêu, vì từ nhỏ chàng đã giữ lễ nghi gia giáo, dù đau đớn cùng cực cũng hiếm khi phát ra tiếng.

 
TruyenLau.com
Nhưng những trò tra tấn trong Nam Phong quán, đã thực hiện trên người chàng hàng chục lần.

 

Ta không nỡ nghĩ tiếp, chỉ quay đầu nhìn Vệ Chiêu đang nằm nhắm mắt nghỉ ngơi, lặng lẽ đắp lại chăn cho chàng. Website TruyenLau.com

 

Vệ Chiêu là một quân tử từ bi lo cho thiên hạ.

 

Nhưng ta lại là một yêu phi họa quốc.

 

Yêu phi một lần nữa sống lại, lòng dạ cũng đã hóa xấu xa.

 

3

 

Đến khi Vệ Chiêu có thể đi lại thoải mái, lại thêm bảy ngày nữa trôi qua.

 

Vệ phủ người đi nhà trống, rơi vào cảnh trà nguội người tan.

 

Ta vốn tưởng trước khi rời Ngọc Châu, Vệ Chiêu nhất định sẽ đến bái biệt Vệ phủ một chuyến.

 

Nhưng Vệ Chiêu không hề nhắc đến chuyện này.

 

Ta hỏi chàng, chỉ nhận được câu trả lời:

 

“Liễu Liễu, ta không chắc còn có người theo dõi hay không, đợi khi thuộc hạ cũ của ta tới sẽ tóm gọn tất cả một mẻ.”

 

“Trước đây ta chỉ là mềm lòng, chứ không phải không phân biệt được thiện ác.”

 

Vệ phủ chưa biết chừng chính là thiên la địa võng, không phải đợi Vệ Chiêu, mà là đợi thuộc hạ cũ của chàng.

 

Dù sao Vệ phủ là thế gia trăm năm, mà Vệ Chiêu từng là tiểu tướng quân tài năng bách chiến bách thắng một thời.

 

Dù chàng có mang tội, vẫn sẽ có người đi theo.

 

Giữ được mạng mình mới là bản lĩnh mà thế gia mấy trăm năm mới dạy ra được ở con cháu.

 

Những ngày Vệ Chiêu dưỡng thương, cũng chẳng khác gì những ngày kiếp trước chàng tự mình chịu đựng.

 

Chúng ta vừa dừng chân ở ngôi miếu hoang, chưa bao lâu thì Tiểu Bắc đã lén lút mò tới.

 

Ta chưa từng gặp Tiểu Bắc, ấn tượng về hắn đều là nghe lời đồn.

 

Hôm nay gặp mới phát hiện, chẳng khác gì ta tưởng tượng, quả thật giống một con khỉ gầy nhỏ.

 

Vừa trông thấy chúng ta, hắn đã hơi cảnh giác, tự thu mình bên tượng thần, dè chừng nhìn sang.

 

Bên ngoài trời đã dần xám lại.

 

Ta cố ý bẻ đôi cái bánh bao vừa mua, hương thịt dễ dàng lan khắp ngôi miếu đổ nát.

 

Vệ Chiêu vừa cười vừa giục ta ăn nhanh, vừa vô tình ngoái đầu nhìn Tiểu Bắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chàng đổi vị trí, mơ hồ che chắn trước mặt ta.

 

Ta thấy ngón tay chàng khẽ xoa trên chuôi đ.a.o.

 

“Liễu Liễu, nàng cẩn thận một chút, bọn ăn mày quanh đây đều rất giỏi cướp đồ.”

 

Tiểu Bắc đã bắt đầu lén nuốt nước miếng.

 

Ta khẽ gật đầu với Vệ Chiêu, lại nói:

 

“Thật ra ta có một đệ đệ, mấy năm trước đi lạc, tên là A Bắc, trên vai có một cái bớt hình con bướm, không biết chàng có gặp chưa?”

 

Ta không hề có đệ đệ, chỉ là kiếp trước từng nghe Vệ Chiêu nói tên tiểu lừa này có cái bớt ấy.

 

Vệ Chiêu tuy không biết ta nói dối, nhưng vẫn trầm ngâm một lát, bảo sau này sẽ giúp ta tìm.

 

Chàng không biết, e là chưa đến ba khắc, “đệ đệ” này sẽ tự xuất hiện trước mặt ta.

Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Quả nhiên, bên kia vừa vang lên một trận động tĩnh, tên nhóc liền kéo cổ áo xuống, để lộ cái bớt ấy.

 

Hắn vừa khóc vừa nhào đến trước mặt ta, lí nhí gọi một câu:

 

“Tỷ tỷ, đệ là A Bắc đây mà.”

 

Hắn nhìn ta, nhưng ánh mắt thì vẫn dán chặt vào chiếc bánh bao trong tay ta.

 

Ta thầm cười, làm ra vẻ kinh ngạc, lau nước mắt:

 

“A Bắc, đúng là đệ rồi, ta tìm đệ khổ biết bao.”

 

Ta dang tay ôm lấy thân hình gầy nhỏ, lấm lem bụi đất và mùi mồ hôi chua của hắn, giọng nghẹn ngào.

 

Vừa đủ để lộ ra niềm vui sướng “mất rồi tìm lại được”, móng tay ta gần như muốn ấn vào xương dưới da hắn.

 

Cơ thể Tiểu Bắc trong vòng tay ta khựng lại một thoáng, rồi bùng lên tiếng gào khóc lớn hơn.

 

Tiểu tử nhà ngươi dựa vào tuổi nhỏ mà lừa Vệ Chiêu của ta khổ sở biết chừng nào.

 

Đã thế thì xem ai giỏi hơn.

 

Là ngươi lừa được ta một đồng xu, hay ta bán ngươi trước.

 

“Liễu Liễu?”

 

Vệ Chiêu rõ ràng không biết ta đang làm gì, dù trước đó trên đường ta từng nói với chàng, nhà ta chỉ có một tỷ tỷ và phụ thân.

 

Nhưng Vệ Chiêu không vạch trần ta.

 

Ngược lại, trên đường tới Lý Ngư quận còn sắp xếp cho ta rất chu đáo.

 

Người khổ nhất chắc là Tiểu Bắc.

 

Ta luôn mượn cớ “thương yêu” hắn như trước kia để sai bảo hắn làm việc suốt dọc đường.

 

Cuối cùng, Tiểu Bắc không nhịn nổi, vừa khóc vừa oán trách:

 

“Tỷ tỷ, ta lạc lâu như vậy, ngày nào cũng ăn chẳng no, mặc chẳng ấm, sao vừa tìm thấy ta, tỷ lại chẳng thương ta chút nào?”

 

Ta nghĩ một lát, thấy hắn nói cũng có lý.

 

“Vậy thế này nhé, tới Lý Ngư quận tìm một chỗ ở, hai ta lén đi chơi một chuyến.”

 

Tiểu Bắc liếc về phía Vệ Chiêu, vẫn còn hơi sợ:

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu