Quý Hơn Vàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Quý Hơn Vàng

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

5

 

Theo kế hoạch ban đầu của ta, khi đưa Tiểu Bắc rời đi, việc đầu tiên chính là rời khỏi quận Lý Ngư.

 

Giờ thiên hạ hỗn loạn, không một vị quân chủ nào có thể thống nhất thiên hạ.

 

Hào kiệt nổi lên bốn phía, có nơi dân không còn đường sống, có nơi vẫn vàng son rực rỡ, ca múa thái bình.

 

Vệ Chiêu đã liên lạc được với thuộc hạ cũ, hiện bọn họ đang chiêu binh mãi mã, tìm một chỗ đứng trong thời loạn.

 

Kiếp trước, kết thúc cục diện hỗn loạn này là chuyện của nhiều năm sau.

 

Khi đó, Vệ Chiêu mang tiếng xấu, gia phá nhân vong, chịu đủ mọi nhục nhã.

 

Cuối cùng chiếm đất xưng vương, nhưng chưa kịp rửa sạch oan khuất thì đã bị quần hùng vây công.

 

Ta không muốn để Vệ Chiêu phải đi con đường gian nan ấy nữa.

 

Nhưng dường như ông trời đều đang chống lại chúng ta.  Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Những năm trước, phải đến tháng mười một, mười hai quận Lý Ngư mới bắt đầu có tuyết, vậy mà năm nay, mới đầu tháng mười, đêm xuống đã phủ đầy một màu trắng xóa.

 

Vừa mở cửa sổ, ta đã bị lạnh đến run lẩy bẩy. TruyenLau

 

Ta vốn chẳng có tật gì, chỉ là đặc biệt sợ lạnh.

 
TruyenLau.com
Tuyết vẫn chưa ngừng rơi, riêng quận Lý Ngư đã trắng xóa một vùng.

 

Nghe người trong quán trọ nói, các châu quận khác cũng tuyết lớn như vậy.

 

Vệ Chiêu mang bữa sáng đến cho ta, thấy ta ủ rũ nhìn ra ngoài cửa sổ, tưởng ta bệnh.

 

Chàng lập tức muốn đi gọi đại phu.

 

Dù là khi nào, Vệ Chiêu dường như luôn sợ ta sinh bệnh.

 

Chàng mặc rất mỏng, khóe mắt không biết là vì bị gió lạnh làm ửng đỏ hay vì lo lắng mà đỏ lên.

 

Ta nắm tay Vệ Chiêu:

 

“Ta không bệnh.”

 

Trong đôi mắt tràn đầy lo lắng của chàng, ta khẽ mỉm cười.

 

“Ta chỉ là… không thích tuyết.”

 

Ta rất ghét tuyết.

 

Quận Kiều Nữ rất hiếm khi có tuyết, huyện Khổ Hải cũng vậy.

 

Trước kia ta từng rất thích tuyết.

 

Huyện Khổ Hải đã lâu không thấy tuyết, sau đó ta rong ruổi khắp các châu quận, vậy mà cũng chưa từng gặp được trận tuyết rơi nào.

 

Lần đầu tiên ta thấy tuyết đúng nghĩa là vào tháng thứ ba kể từ khi ta bị đưa đến bên cạnh Vệ Chiêu.

 

Phù Ngọc Kinh xưa nay được gọi là chốn tiên cảnh nhân gian, khi tuyết rơi càng khiến bao văn nhân mặc khách ca ngợi không ngớt.

 

Khi đó Vệ Chiêu đã vào chủ Phù Ngọc Kinh, ba châu mười sáu quận đã thu phục được quá nửa, tuy trên danh nghĩa chỉ là đại tướng quân, nhưng đã chẳng khác gì quân vương.

 

Bấy giờ, khắp thiên hạ không ai là không biết danh tiếng của Vệ hầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Còn ta, ngay từ đầu được đưa đến để lấy lòng chàng, sau bao vòng xoay vận mệnh lại trở thành nữ nhân duy nhất bên cạnh chàng.

 

Ngày Phù Ngọc Kinh đại tuyết, trong cung đốt địa long, tường nghe nói được xây bằng hoa tiêu, bên trong kín gió ấm áp.

Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Ngoài kia, nha hoàn hớn hở chạy vào báo:

 

“Liễu Liễu cô nương, bên ngoài tuyết lớn lắm!”

 

“Vệ hầu nói, nếu cô muốn ra xem tuyết thì nhất định phải mặc ấm.”

 

Chưa đợi nàng nói hết, ta đã nóng lòng chạy ra.

 

Khắp sân trắng xóa, cành mai đỏ thắm phủ sương trắng, trên cành khô không biết ai hắt nước khiến chúng đóng thành những chùm băng lấp lánh.

 

Dưới gốc mai còn có một người tuyết nhỏ bé ngộ nghĩnh, cắm trên đầu là một xâu kẹo hồ lô đỏ au óng ánh.

 

Ta vừa nhìn thấy đã lập tức hỏi ai làm.

 

Tuyết trên đất đã dày, không còn dấu chân ai để lại.

 

Nha hoàn không biết, nhưng thấy ta vui thì đoán:

 

“Có lẽ là cung nhân nào đó muốn lấy lòng chủ tử.”

 

Trong lòng ta bỗng lóe lên ý nghĩ là Vệ Chiêu làm.

 

Trước đó, ta từng vài lần nói với chàng rằng ta chưa từng thấy tuyết.

 

Khi ấy chàng chỉ lặng lẽ nghe, mái tóc dài xõa che nửa gương mặt có vết sẹo dữ tợn.

 

Khoác áo mỏng, ngón tay trắng thon xoay một sợi dây đỏ, tết thành một nút đồng tâm xinh xắn.

 

Sau đó, chàng nói:

 

“Tuyết Phù Ngọc Kinh rất đẹp.”

 

Rồi đặt nút đồng tâm vào tay ta, khẽ nói:

 

“Ta còn biết nặn người tuyết nữa, Liễu Liễu, đến lúc đó ta sẽ nặn cho nàng một người tuyết.”

 

Bàn tay chàng khi ấy vẫn chưa hồi phục, sau khi tết xong, ngón tay run lên không kiểm soát được.

 

Thấy ta nhìn, chàng theo bản năng giấu tay ra sau lưng, chỉ nói:

 

“Trời không còn sớm, nghỉ đi.”

 

Tuyết rơi từ giờ Tý, khi ấy chàng vừa bàn bạc với mưu sĩ xong bước tiếp theo, gió đêm nổi lên mang theo hơi lạnh.

 

Một mình chàng chống ô đến cửa cung, vai đã lấm tấm tuyết.

 

Mãi sau này ta mới biết, lúc đó chàng đã nhiều đêm liền mất ngủ, thường đứng trước cửa điện ta hàng nửa đêm.

 

Không biết chàng đứng bao lâu, bỗng nghĩ ra nặn một người tuyết, để khi ta bước ra là thấy ngay thứ khiến ta vui.

 

Quả nhiên, ta đã rất vui, gần như lập tức chạy đến điện của chàng.

 

Thái y cũng ở đó, chàng ôm lò sưởi tay, thấy ta đến liền khẽ chớp mắt cười:

 

“Liễu Liễu, lại đây.”

 

Vì vậy, cho đến khi ấy, ta vẫn thích tuyết.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu