Đây là lần đầu tiên chàng nói với ta về thời cuộc, về triều chính.
Cả hai ta đều biết nơi này đã mục ruỗng, chia năm xẻ bảy dường như đã là số mệnh định sẵn.
Rượu trái cây ban nãy dường như đến lúc này mới phát tác, n.g.ự.c và đầu ta nóng bừng.
Ta nghe thấy Vệ Chiêu nói:
“Nếu ta muốn rửa sạch nỗi oan này, ta phải cải trời hoán đất trước.”
Bởi vì giờ đây trời đất đã chẳng còn phân rõ đúng sai.
Ta không hiểu sao lại có chút hưng phấn, nhìn chàng không rời mắt.
Ta vẫn nhớ đời trước Vệ Chiêu bước lên con đường này dường như không phải ý nguyện ban đầu.
TruyenLau.com
Chàng có lòng trung quân ái quốc quá mạnh, luôn cho rằng tiểu đế vẫn còn cơ hội sửa sai.
TruyenLau.com
Ban đầu chàng chỉ muốn dâng chứng cứ lên trước tiểu đế.
Ta không biết điều gì khiến chàng bỗng thay đổi ý nghĩ vào lúc này, nhưng ta rất vui mừng.
TruyenLau
Niềm vui của ta vừa trỗi dậy thì câu nói tiếp theo của Vệ Chiêu khiến ta lặng đi.
“Liễu Liễu, ta mơ thấy chùa Vãng Sinh.”
“Tuyết ở chùa Vãng Sinh rơi rất to.”
Điều này khiến ta không kìm được mà nghĩ: nếu ta là người trọng sinh, vậy Vệ Chiêu đã cùng ta trải qua tất cả có thể nào cũng là người trọng sinh?
Chàng có khả năng nào sẽ dần nhớ lại chuyện kiếp trước không?
Ta không muốn chàng nhớ lại.
Trong phòng, không biết Kỷ Sơ Lãng nói gì với Thập Lục, ta chỉ nghe tiếng cười phóng túng của hắn và giọng khàn khàn sau cơn bệnh của Thập Lục:
“Cút đi.”
Vệ Chiêu bây giờ không còn bị hủy dung, tay cũng sắp lành.
Thập Lục vẫn ở bên cạnh chàng.
Những đau khổ, cửu tử nhất sinh ở kiếp trước, ta đều không muốn chàng phải trải qua hay nhớ lại.
Nhưng may mắn là Vệ Chiêu chỉ nói mơ thấy chùa Vãng Sinh.
“Khi phụ thân và huynh ta còn sống, chúng ta từng đến chùa Vãng Sinh cầu phúc.”
Tuyết lại bắt đầu rơi.
Vệ Chiêu bỏ thêm than vào lò, bên cạnh lò đang nướng khoai đỏ.
“Thật ra ta và huynh không tin thần Phật lắm nhưng mẫu thân ta yếu ớt, bà lại rất tin. Phụ thân ta luôn quyên tiền hương khói, rồi dần dần, sức khỏe của bà thật sự khá lên một chút, nên phụ thân ta cũng bắt đầu tin.”
“Một lần ở chùa Vãng Sinh tuyết rơi lớn, chúng ta không kịp về nên ở lại chùa.”
“Liễu Liễu, nàng biết không? Cả dãy núi chỉ có một ngôi chùa này, trong và ngoài đều trắng xóa.”
“Ta tỉnh dậy lúc canh năm, sân chùa đã được các hòa thượng quét sạch tuyết, chỉ quanh một cây cổ thụ là vẫn còn chất thành đống.”
“Ta gọi huynh dậy, cùng nhau ở đó đắp người tuyết.”
Lò than lách tách vang, ta ngồi gần lò, những ngón tay lộ ra ngoài bị hong ấm áp.
Vệ Chiêu bỗng gọi ta, ta ngẩng đầu nhìn chàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh lửa như cũng làm ấm đôi mắt chàng, chàng bẻ nửa củ khoai đưa cho ta:
Truyện đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Liễu Liễu, ta đưa nàng đến chùa Vãng Sinh đắp người tuyết nhé.”
Chùa Vãng Sinh cách quận Lý Ngư không xa, đi đến Phù Ngọc Kinh cũng tiện đường.
Bây giờ tuy tiểu đế hoang đường nhưng các nơi vẫn chưa loạn, chùa Vãng Sinh đứng đầu Phật giáo đương nhiên vẫn yên bình.
Thực tế, dù kiếp trước bên ngoài chiến loạn khắp nơi, chùa Vãng Sinh vẫn như chốn đào nguyên.
Hôm nay đến thật khéo, trụ trì vừa tiễn khách xong, đúng lúc đứng ở cổng.
“Hôm nay ta nói có quý khách đến.”
Trụ trì nhìn Vệ Chiêu:
“Đường xa vất vả rồi.”
Vệ Chiêu khom người đáp lễ.
Ta vốn không mấy thích vị hòa thượng này, thấy ánh mắt ông nhìn sang liền theo bản năng nép sau Vệ Chiêu và Thập Lục.
Nép xong mới nhận ra mình hơi lạc lõng.
“Cô nương.”
Trụ trì nói với ta:
“Lâu rồi không gặp.”
Người ta thường nói người nhà Phật có thể nhìn thấu tiền kiếp của con người, ta không biết người trước mặt có biết kiếp trước ta từng đến nơi này hay không, nhưng ta chắc chắn đời này ta là lần đầu tiên đến.
Ta nói:
“Ta lần đầu đến đây, trụ trì nhận nhầm người rồi chăng?”
Trụ trì mỉm cười hòa nhã:
“Có lẽ vừa rồi mắt hoa, nhận nhầm cô nương với một vị quý nhân.”
Vệ Chiêu dường như chỉ muốn đưa ta đến đắp người tuyết.
Chàng theo lệ bái thần Phật, rồi nắm tay ta từng bước đi vào viện.
Trong sân quả có một cây đào cổ thụ không biết sống bao nhiêu năm, không hiểu sao một nửa phủ tuyết, một nửa nở hoa.
Chùa Vãng Sinh không phô trương điều này, nên trong sân cũng không nhiều người.
Vệ Chiêu xắn tay áo:
“Ta rất giỏi đắp người tuyết.”
Ta cùng chàng làm, đắp người tuyết không khó, chỉ là lăn quả cầu tuyết càng lúc càng to.
Khi hai quả cầu xếp lên nhau thì gần như xong.
Ta cau mày, nhìn hai quả cầu dưới gốc cây, lại nhớ tới quả cầu do chàng tự lăn, có chút nản:
“Ta không giỏi lắm.”
Vệ Chiêu nói không sao, chàng ngồi xuống, sửa sang, gắn thêm cành cây.
Cũng giống hẳn hình dạng.
Quý Hơn Vàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.