Ta Không Phải Hí Thần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Không Phải Hí Thần

Chương 13

“Khí tức của [Thẩm Phán] biến mất rồi.”

“Khí tức của Tai Ách cũng không còn.”

“Không bất ngờ gì, Mông ca chắc đã giải quyết xong.”

“Hàn Mông nhanh tay thật, đến công trạng tụi mình còn chưa kịp chia được tí nào…”

Trong đêm mưa mịt mùng, bốn bóng người khoác áo choàng đen lướt nhanh tới hiện trường. Họ chính là những chấp pháp quan còn lại của khu ba. Khi ánh mắt quét qua bãi chiến trường tan hoang, ai nấy đều bất giác cảm thấy lạnh sống lưng.

Rốt cuộc là phải đánh nhau dữ dội cỡ nào mới biến nơi này thành đống đổ nát như vậy?

“Con Tai Ách lần này... hình như không đơn giản.”

Cả nhóm vừa trao đổi, vừa di chuyển đến rìa chiến trường. Trước mắt họ là một người đang nằm bất động trên mặt đất, cả người đầy máu, chẳng khác gì xác chết.

Phiêu Vũ Miên Miên

“Mông ca?!”

Một người vội lao đến, đỡ lấy Hàn Mông, khẩn trương kiểm tra hơi thở.

Ba người còn lại đứng yên, liếc nhìn nhau, trong mắt loé lên một tia sáng khó lường...

“Chết rồi sao?” — kẻ vừa lên tiếng là Mã Trung, phó thủ tịch chấp pháp quan khu ba.

“Chưa chết! Vẫn còn thở!”

Trên gương mặt ba người kia thoáng hiện vẻ thất vọng rất khó nhận ra. Hai trong số họ đưa mắt nhìn Mã Trung, người còn lại có chút do dự, rồi khẽ lắc đầu.

“Vậy con Tai Ách đâu? Không thấy xác?”
TruyenLau.com
“Bỏ trốn rồi à?”

“Không có thi thể... khả năng cao là nó đã chạy thoát.”

Cả nhóm lập tức chia ra tìm kiếm xung quanh. Nhưng dưới cơn mưa nặng hạt như trút, mọi dấu vết đều bị cuốn trôi. Cứ như thể con Tai Ách kia vừa giao chiến với Hàn Mông còn chưa đầy một giờ trước, nay đã tan biến khỏi thế giới này.

Không một chút dấu tích. Website TruyenLau.com

________________________________________

“Mã ca! Mã ca!!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một chấp pháp quan mặc chế phục đỏ thẫm hớt hải chạy tới.

“Sao vậy? Gấp gáp như thế làm gì?” – Mã Trung nhíu mày.

“Bên khu hai vừa truyền tin... Tối qua cũng có một đợt Tai Ách tập kích. Nửa con phố ở Đạo Đô bị huyết tẩy, tổng cộng ba mươi sáu người chết.”

“Gì cơ?” – Mã Trung sững sờ, “Cũng là con này à?”

“Không phải. Tin báo nói bên đó là một con Tai Ách cấp ba, khả năng không trùng.”

“Ở cùng một điểm giao hội hôi giới mà lại có hai con Tai Ách xuất hiện cùng lúc? Hiếm gặp đấy…” – Mã Trung trầm ngâm. “Vậy xử lý xong chưa?”

“Chưa. Sau khi thảm sát xong, con quái đó chạy về hướng hậu sơn… Rất có thể nó đã băng qua núi, tiến vào khu ba rồi. Giờ khu hai muốn xin chi viện. Người c.h.ế.t quá nhiều, bên họ không đủ lực lượng trấn áp.”

“Được rồi. Chuyện này để tôi lo.”

Họ nhanh chóng đưa Hàn Mông, người vẫn còn hôn mê, rời khỏi hiện trường đến bệnh viện. Mã Trung đứng lại, mắt nhìn vùng đồi núi tối tăm phía xa, không nói một lời.

Một điểm giao hội hôi giới... xuất hiện hai con Tai Ách?

Thú vị thật.

________________________________________

Cùng lúc đó...

Màn đêm đã phủ xuống hoàn toàn. Trên con đường nhỏ vắng bóng người, hai thiếu niên đi nhanh về phía phố Hàn Sương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ca, mình không chạy à?” – Trần Yến hỏi nhỏ.

“Sao phải chạy?” – Trần Linh bình thản hỏi lại.

Trần Yến ngẩn ra, gãi đầu suy nghĩ một lúc, rồi không trả lời nữa.

“Hơn nữa, cho dù có chạy, thì chạy được đi đâu?” – Trần Linh thở dài. “Cực Quang giới vực có lớn gì cho cam? Một thành chia làm bảy khu. Người thường thì không vào được Cực Quang thành, các khu khác như khu hai và khu ba thì đang bị phong tỏa…”

“Vậy… hay là mình tìm hang hay khe suối nào đó trốn tạm?” – Trần Yến gợi ý.

“Trốn cũng không giải quyết được gì. Bọn họ kiểu gì chả mò tới. Không thể cứ lùi mãi được.”

Trần Linh nói vậy, nhưng thực ra trong lòng cũng muốn trốn đi cho yên. Chỉ là… hắn không có lựa chọn. Hiện giờ, hắn vừa giành lại quyền kiểm soát cơ thể từ “sân khấu”, nhưng giá trị kỳ vọng của khán giả vẫn kẹt ở mức 20%.

Nếu hắn không làm gì để tăng kỳ vọng ấy lên, thì sớm muộn gì thân xác này cũng sẽ bị chiếm đoạt lại, và lần sau… sẽ không còn cơ hội nữa.

Trần Yến cảm thấy có gì đó không ổn trong logic của ca mình, nhưng lại không nói ra. Dù sao… nếu ca đã nói không thể trốn, hẳn là có lý do.

“A Yến.”

“Dạ?”

“Em không sợ anh à?” – Trần Linh quay sang hỏi, giọng nhẹ mà sâu. “Em thấy rồi đấy… Lúc nãy anh biến thành quái vật.”

Trần Yến cúi đầu, im lặng hồi lâu rồi mới khẽ nói:

“Ca, dù có thành quái vật... thì chỉ cần anh vẫn là anh là được.”

“Nhưng làm sao em biết anh vẫn là anh?”

“Chỉ là… cảm giác thôi.”

Trần Linh im lặng, ánh mắt sâu thẳm nhìn đứa em trai trong bóng tối.

“… À mà, thân thể em thế nào rồi?” – Hắn đổi đề tài. “Ghép tim xong là phải tĩnh dưỡng rất lâu mới đúng. Em cứ chạy ngoài đường kiểu này, không sao chứ?”

“Bác sĩ đó rất giỏi… Em hồi phục nhanh lắm.”

“Ờ…”

Trần Linh chợt nghĩ—thế giới này có siêu năng lực, không điện không đèn mà vẫn phẫu thuật ghép tim? Vậy cũng không lạ khi có cách giúp hồi phục nhanh.

Ánh mắt hắn dừng lại ở cổ Trần Yến.

“À mà, phù bình an của em đâu rồi? Cái em hay đeo ở cổ ấy.”

Trần Yến giật mình, sờ lên ngực. Trống không.

“Không biết nữa… chắc rớt lúc chạy về.”

“Không sao, về anh làm cho cái khác.”

“Ừm… À ca, anh thật sự không định tắm à? Bộ dạng anh thế này mà đi ra đường, có khi người ta sợ té xỉu luôn.”

Trần Linh giật mình. Vô thức đưa tay lau cổ. Cổ hắn trơn nhẵn, trắng trẻo... nhưng bàn tay lại dính đầy máu.

Nghĩ lại mới thấy lạ—sau khi chui ra từ xác con quái vật giấy đỏ, vết thương trên cổ hắn lành lại nhanh bất thường. Chưa đến nửa tiếng, da thịt đã liền lại hơn nửa. Tuy vẫn đỏ tươi một mảng nhưng cũng không còn nứt toác như trước. Trông hắn lúc này đúng kiểu một ác quỷ vừa bước ra từ địa ngục.

Hết cách, Trần Linh đành tìm một con suối nhỏ gần đó, tiện tay cởi luôn chiếc hí bào đỏ choét ra, cúi người tẩy rửa m.á.u me.

“Ca… có chuyện này em định hỏi nãy giờ…” – Trần Yến bỗng ngập ngừng.

“Sao huynh lại mặc cái hí bào của em vậy?”

“… Anh cũng không rõ.” – Trần Linh nhìn chiếc áo đỏ như m.á.u trong tay, ánh mắt thoáng nghi hoặc.

Hắn nhớ, lúc bị c.h.é.m chết, trên người hắn hoàn toàn không mặc cái này. Nhưng đêm đó khi về nhà, hắn lại thấy trên người mình có khoác chiếc hí bào đỏ. Qua lời kể của Trần Đàn và Lý Tú Xuân, hình như đây là bộ đồ họ tiện tay dùng để bọc xác hắn sau khi mưu sát.

Nhưng… nếu lần này họ không khoác cho hắn, thì sao bộ hí bào lại tự động quay lại trên người hắn?

Nghĩ mãi không thông, Trần Linh dứt khoát không nghĩ nữa. Từ lúc xuyên tới thế giới này, chuyện kỳ quái càng lúc càng nhiều. Chiếc hí bào đỏ m.á.u này đáng lẽ phải đốt đi từ sớm… nhưng nhìn ánh mắt tội nghiệp của Trần Yến đang ngồi bên cạnh, hắn vẫn thở dài một tiếng, lẳng lặng giặt luôn cái áo ấy.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu