Ta Không Phải Hí Thần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Không Phải Hí Thần

Chương 32

【Giá trị mong đợi của người xem +20】

Ánh nến phụt tắt, làn khói xanh nhạt cuộn lên rồi tan biến. Sắc mặt Trần Linh trắng bệch như tờ giấy, môi run run:

“Ta… ta đang nói chuyện với đệ đệ ta…”

Ngô Hữu Đông cau mày, nhìn vào chiếc ghế trống bên cạnh:

“Đệ đệ ngươi đâu? Trong phòng ngoài ta với ngươi ra thì còn ai nữa?”

Trần Linh ngoái lại. Chiếc ghế đối diện đã trống trơn từ lúc nào. Trái tim hắn như bị bóp nghẹt, một tia hoảng loạn hiện lên rõ rệt. Trong ký ức còn sót lại một bóng dáng thiếu niên mỉm cười, rồi dần dần tan biến...

Mồ hôi lớn như hạt đậu lăn dài trên thái dương, lưng áo hắn đã ướt sũng. Đôi mắt mờ mịt không tiêu cự, run rẩy từng chút như thể vừa tỉnh lại sau một cơn ác mộng dài đằng đẵng.

“Không… Không thể nào…” Trần Linh đột ngột đứng phắt dậy, tiếng bàn chân kéo lê trên sàn gỗ phát ra âm thanh chói tai.

“Sao… sao lại chỉ có hai người chúng ta?” Giọng hắn cao vút đầy bất an. “Đệ đệ ta rõ ràng vừa ở đây! Hắn vừa đắp người tuyết ngoài cửa, sáng nay còn tiễn ta ra ngoài. Chiếc áo khoác này là do chính tay hắn vá cho ta!”

Trần Linh gần như phát điên, cởi phắt chiếc áo bông ra, chỉ vào chỗ đường kim mũi chỉ tỉ mỉ:

“Ngươi nhìn đi! Đây là A Yến vá! Ta đâu biết may vá gì!”

“Hơn nữa, những tấm ván gỗ kia, trên tường đều là do hắn sửa!”

“Chúng ta còn mời bác sĩ từ Cực Quang Thành đến! Hắn từng gặp A Yến! Ngươi không tin thì đi hỏi!”

Ngô Hữu Đông bị sự kích động của Trần Linh dọa cho luống cuống, lí nhí phân bua:

“Ta… ta chỉ hỏi cho chắc thôi. Vừa rồi thấy ngươi ngồi một mình lẩm bẩm, thực sự rất đáng sợ.”

“Ta không hề nói chuyện một mình!!” Trần Linh gào lên, ngón tay run rẩy chỉ vào khoảng trống đối diện. Đôi mắt đỏ ngầu như sắp nổ tung, hắn nhìn chằm chằm Ngô Hữu Đông:

“Rõ ràng hắn ngồi ngay đó! Ngươi vào nhà chắc chắn phải thấy!!”

“Ta… thật sự không thấy ai cả…” Ngô Hữu Đông lùi về sau một bước, sợ hãi ra mặt, ngập ngừng hỏi: Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Trần Linh, dạo này… ngươi có gặp phải tai ách gì không?”

Trần Linh bỗng đứng sững.

【Cho nên, ngươi cũng đã dung hợp với tai ách?】

【…Ta không biết. Khi tỉnh lại, ta đã đứng ở đó rồi.】
Nguồn copy từ TruyenLau.com
【Ngươi cũng mất một phần ký ức?】

【Ừm.】

【Nhưng điểm giao hội của Hôi Giới rõ ràng ở hậu sơn. Khi ấy ngươi vẫn còn đang phẫu thuật, sao lại cũng bị ảnh hưởng?】

【Ta không biết... Ta chỉ nhớ có người tiêm thuốc mê cho ta, rồi khi tỉnh lại thì...】
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Những đoạn đối thoại như gợn sóng quanh quẩn bên tai Trần Linh, văng vẳng không ngừng. Trong khoảnh khắc, ánh mắt hắn chợt co rút lại, như thể đã chạm đến một sự thật nào đó.

“Không đúng…” Hắn lẩm bẩm. “Không đúng… Tất cả đều không đúng…”

“Trần Linh, ngươi sao vậy?”

“…Hậu sơn?!”

Bất chợt, Trần Linh ngẩng đầu, ánh mắt hoảng loạn như bị ma dẫn lối, không nói một lời lao ra ngoài. Chiếc áo khoác bông văng lại phía sau, hắn mặc độc một chiếc áo mỏng, chân trần dẫm trên nền tuyết lạnh ngắt, điên cuồng lao về phía hậu sơn.

Thân ảnh hắn dần biến mất nơi cuối con đường phủ đầy tuyết trắng.

Lúc này, Sở Mục Vân mặc áo lông vũ vừa vặn đến nơi. Hắn còn chưa kịp mở miệng, ánh mắt đã sững lại khi thấy Trần Linh bỏ chạy. Hắn vội vàng bước đến cửa thì thấy Ngô Hữu Đông đang đứng lặng người giữa phòng.

Ánh mắt lạnh lùng sau cặp kính gọng bạc dừng lại trên người hắn.

“Ngươi là ai?”

“Ta… là bạn của Trần Linh.”

Đôi mắt Sở Mục Vân nheo lại, ánh nhìn sắc lẻm như lưỡi dao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi đã nói gì với hắn?”

“Không… ta chỉ… thấy hắn nói chuyện một mình, nên mới hỏi hắn đang nói với ai... Rồi…”

“Ngươi có biết… ngươi đã làm gì không?” Giọng Sở Mục Vân như vọng về từ đáy vực.

“Ta…” Ngô Hữu Đông rùng mình. Ánh mắt Sở Mục Vân khi ấy không giống người bình thường. Nó lạnh như băng, nhưng ẩn chứa một tia cuồng loạn ghê rợn.

Chỉ một ánh nhìn đó thôi cũng đủ khiến hắn run cầm cập, vô thức lùi lại. Gót chân vướng phải chiếc ghế phía sau, hắn ngã ngửa xuống sàn.

Phiêu Vũ Miên Miên

Sở Mục Vân chậm rãi hít sâu, rồi bước vào phòng. Hai tay từ tốn khép cánh cửa lớn lại.

Cửa đóng, ánh sáng và tuyết trắng bên ngoài bị ngăn cách hoàn toàn. Bên trong là một khoảng không gian tối âm u và lạnh buốt.

Chiếc áo lông vũ trắng như tuyết, nhưng khí tức từ Sở Mục Vân lúc này lại tối đen như vực sâu. Hắn đẩy nhẹ gọng kính, nụ cười biến mất, chỉ còn lại một cỗ sát khí nặng nề bủa vây.

“Ngươi biết không… Một người đã dung hợp với tai ách, vẫn giữ được lý trí… là mẫu vật nghiên cứu quý giá đến mức nào?”

“Ngươi biết không… ta đã phải vờ vĩnh bao lâu, diễn kịch cùng hắn bao lâu… chỉ để hắn không nhận ra bản thân khác thường?”

“Ngươi có biết… ngươi vừa thả ra một con quái vật như thế nào không?”

Ngô Hữu Đông hoảng loạn đến mất hồn. Hắn bị gãy chân, muốn bỏ chạy cũng không thể. Hắn chỉ có thể tuyệt vọng kéo lê thân thể, từng chút một lùi vào góc phòng.

“Ta không biết… ta thực sự không biết…” Giọng hắn run như sắp khóc.

“Ta đã canh giữ nơi này ba ngày, không cho ai tiếp cận Trần Linh hay căn phòng. Mà ngươi, lại cứ nhất quyết xông vào.”

“Vì sao?!”

ẦM!!!

Chiếc ghế gỗ bị Sở Mục Vân vung lên, đập thẳng vào đầu Ngô Hữu Đông!

Cả căn phòng vang lên tiếng động trầm đục. Trán hắn bị đập toác, m.á.u chảy xối xả thành vũng.

Sở Mục Vân không hề dừng lại. Ánh mắt hắn như dã thú, từng cú từng cú nện chiếc ghế lên thân thể đang mềm oặt dưới đất.

“Vì sao?!”

“Vì sao?!”

“Vì sao?!”

Máu tươi văng tung tóe, vệt đỏ loang trên áo khoác, thậm chí dính cả lên kính mắt hắn. Phong thái nho nhã thường ngày không còn nữa, thay vào đó là một hung thần cuồng loạn trong bóng tối lạnh lẽo.

Từng cú, từng cú đập không ngừng.

RẦM——

Chiếc ghế cuối cùng cũng vỡ vụn.

Sở Mục Vân thở dốc, lau mồ hôi trên trán. Hắn đẩy nhẹ gọng kính, m.á.u chảy từ tay xuống sàn, hòa cùng với cái xác nát nhừ như bùn đất dưới chân.

Một lúc sau, hắn thở dài… Một con d.a.o phẫu thuật sắc bén rơi xuống lòng bàn tay.

________________________________________

Cùng lúc đó.

Giữa trời tuyết dày, một thân ảnh loạng choạng đi vào sâu trong hậu sơn.

Trần Linh.

Áo mỏng ướt đẫm mồ hôi. Hắn run rẩy băng qua từng phiến tuyết, vượt qua ranh giới cảnh giới màu vàng – nơi người thường không được bước tới.

Càng đi sâu, khung cảnh càng lạnh lẽo, cọc gỗ đánh dấu như mọc lên từ mộ phần.

Trần Linh không dừng lại. Hắn đang tìm gì đó.

Nơi này… là điểm khởi đầu mọi chuyện.

Cũng là nơi… chôn giấu chân tướng cuối cùng.

Bãi tha ma.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu