Ta Không Phải Hí Thần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Không Phải Hí Thần

Chương 64: Là cái tên chó săn Tần quân kia!

“Thế nào? Có bị đuổi kịp không?”

Diêm Hỉ Tài vừa rời xa khu vực vách núi đã phi thân ra xa mấy cây số, đến khi thấy an toàn mới dừng lại, thở dốc từng hơi. Lúc này, bên cạnh hắn chỉ còn lại Bồ Văn và tám vị Chấp pháp quan của Cực Quang thành. Cả đám người ban đầu đi cùng giờ đã tản mát mỗi nơi vì hoảng loạn.

“Một tên cũng không thấy,” một vị Chấp pháp ngoái đầu nhìn lại, thở ra một hơi, “Chắc nơi này tạm ổn rồi.”

“Khốn kiếp! Đám Chấp pháp quan các người ăn hại hết rồi hả? Còn để soán hỏa giả trà trộn vào nữa chứ!” Diêm Hỉ Tài tức giận mắng lớn, “Chuyện này phải điều tra đến cùng! Ta nhất định phải có một lời giải thích rõ ràng!”

Đúng lúc cả nhóm đang bàn tán, một bóng người hấp tấp chạy đến từ xa.

“Là soán hỏa giả à?!” Diêm Hỉ Tài lập tức cảnh giác, giọng cũng trở nên nghiêm trọng.

“Không phải, là Tiểu Giản.” Một Chấp pháp quan nhìn rõ mặt người kia thì lên tiếng, “Chân hắn không tiện, nên tụt lại sau thôi.”

“Hắn thường đi sau đội hình… Không chừng đã bị đánh tráo rồi cũng nên?” Trong nhóm người bỗng có tiếng xì xào.

Lời vừa dứt, ánh mắt mọi người liền đổ dồn về phía Tiểu Giản – tên thanh niên đang mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt trắng bệch, bước đi khập khiễng như sắp ngã đến nơi.

“Diêm công tử! Ngài chờ ta với…” Tiểu Giản tập tễnh lao tới, miệng không ngừng gọi, giọng nói run rẩy đầy mệt mỏi.

Nhưng hắn còn chưa đến gần, Diêm Hỉ Tài đã lạnh lùng ra lệnh: “Dừng lại!”

Tiểu Giản sững người, đứng c.h.ế.t trân.

“Ngươi là ai?” Diêm Hỉ Tài nheo mắt, giọng lạnh như băng.

“Ta… là Tiểu Giản mà!” Gã hoảng sợ lắp bắp, “Cha ta là Giản Trường Lâm – thợ làm vườn trong phủ ngài… Sáng nay ta còn rót trà cho ngài, ngài không nhớ sao?”

Diêm Hỉ Tài liếc mắt ra hiệu cho một Chấp pháp quan bên cạnh. Người này lập tức hiểu ý, rút một thanh đoản đao từ hông, bước chậm rãi về phía Tiểu Giản.

“Diêm công tử, ngài định làm gì vậy…” Tiểu Giản lùi lại theo bản năng.

“Kiểm tra thân phận ngươi,” Diêm Hỉ Tài đáp hờ hững, “Ngươi chạy sau cùng, không loại trừ khả năng đã bị thay thế.”

“Không! Không phải mà! Ta không bị gì hết! Chỉ tại chân ta què thôi, Diêm công tử! Ngài tin ta đi!”

“Có bị đánh tráo hay không, rạch một nhát là rõ thôi.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Vị Chấp pháp quan bước tới gần, ánh thép lạnh lóe lên trước mặt Tiểu Giản. Hắn sợ đến mềm nhũn chân, khuỵu xuống đất.

“Công tử! Xin tha cho ta! Ta đã què rồi… Nếu lại bị rạch mặt, ta còn sống kiểu gì đây…”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chấp pháp quan lộ vẻ do dự. Hắn ngoái đầu nhìn Diêm Hỉ Tài, nhưng đối phương chẳng buồn liếc, chỉ phất tay:

“Nhìn cái gì? Làm đi.”

“Xin lỗi, huynh đệ.”

Chấp pháp quan túm lấy cổ áo Tiểu Giản, không chần chừ nữa, rạch một nhát từ gò má xuống tận cằm.
TruyenLau.com
Tiếng hét thảm khốc vang vọng cả vùng hoang vu. Máu tươi phun ra, khuôn mặt Tiểu Giản vặn vẹo trong đau đớn, một vết đao sâu hoắm kéo dài nửa khuôn mặt… nhưng dưới lớp da đẫm máu, không có dấu vết bị hóa trang hay tráo đổi nào cả.

Chấp pháp quan lùi lại, thu đao vào vỏ, gật đầu xác nhận: “Là người thật.”

Mọi người lúc này mới thở phào.

“Ổn rồi, nguy hiểm tạm thời qua rồi.” Bồ Văn nhìn ra phía vách núi, nói tiếp: “Chắc đám soán hỏa giả có mục đích khác, không định đuổi tới đây.”

“Chỉ cần không dây vào chúng là được. Chúng muốn làm gì cũng mặc, miễn là sống qua hai mươi bốn tiếng – sau đó chúng sẽ c.h.ế.t không kịp ngáp.” Diêm Hỉ Tài hừ lạnh. “Chúng ta còn chuyện quan trọng hơn phải làm. Vì lần này mà ta đã gom hết nhân mạch, dốc hết nợ tình để đưa ngươi vào đây. Nếu không thể giúp ta bước lên Binh Thần đạo, thì đời này đừng hòng mơ tới chức chưởng sự Quần Tinh thương hội.”

Bồ Văn liếc nhìn hắn một cái: “Nói trước, ta chỉ giúp ngươi cướp đoạt sát khí bằng Sách Thần đạo. Còn có bước được lên Binh Thần đạo hay không thì là chuyện của ngươi.”

“Không cần ngươi nhắc.” Diêm Hỉ Tài nhếch mép, ánh mắt lóe lên sự nhẫn tâm, rồi phất tay: “Đi! Tranh thủ thời gian!”

Cả nhóm nhanh chóng rời đi, tiến sâu vào Binh đạo cổ tàng. Trong vùng đất hoang vắng chỉ còn lại một bóng người đẫm máu, nằm sõng soài dưới đất như xác chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tiểu Giản khó nhọc ngồi dậy, vết thương trên mặt khiến người ta rùng mình. Hắn lặng lẽ nhìn theo đám người đã rời xa, trong đôi mắt là một tầng u ám lạnh lẽo.

Chốc sau, hắn cắn răng đứng lên, lê bước đuổi theo những dấu chân còn mới in trên mặt đất…

________________________________________

Bên kia.

“Vậy đây chính là nội cảnh Binh đạo cổ tàng sao…”

Trần Linh, trong bộ hý phục đỏ chót như máu, đứng giữa vùng đất cằn cỗi. Hắn đảo mắt nhìn quanh, thì thào.

Từ lúc tiến vào cổ tàng, hắn không chủ động truy đuổi bất kỳ thế lực nào. Khoảng cách đến lúc cánh cổng cổ tàng mở lại vẫn còn đủ dài… Vậy nên cứ để những mâu thuẫn kia tiếp tục âm ỉ rồi bùng lên. Hắn tin rằng – cuộc thanh trừng đẫm m.á.u vừa rồi chưa phải là đoạn kết.

Hay nói cách khác, cứ để “đạn bay thêm một chút nữa.”

Mà hiện giờ, hắn cần thời gian để tìm hiểu cách đoạt lấy đạo cơ.

Trước khi vào đây, tên Chấp pháp quan dẫn đầu từng nói: Muốn chạm tới đạo cơ của Binh Thần đạo thì cần cộng hưởng m.á.u và lửa, sát khí phải tụ lại trong c.h.é.m giết…

Nhưng cụ thể phải làm thế nào?

Vừa nghĩ, Trần Linh vừa men theo một gò đất thấp tiến lên.

Không xa phía trước là một khe rãnh lớn – sâu hoắm, kéo dài theo đường nứt của lòng đất. Trong đó có khoảng mười người mặc giáp trụ, tay cầm binh khí, đang tụm lại một chỗ bàn tán gì đó.

Chỉ cần nhìn lối ăn mặc và khí tức của bọn họ, Trần Linh biết ngay – đây không phải người sống. Mà là tàn ảnh sát khí cổ đại như lời Chấp pháp quan đã nói.

Hắn hơi chần chừ, rồi vẫn đi xuống gò đất, tiến gần hơn đến khe rãnh.

Vừa bước chân vào phạm vi, cả mười người giáp trụ như cảm ứng được điều gì. Bọn họ đồng loạt quay đầu nhìn Trần Linh, ánh mắt đầy căm hận, như thấy kẻ thù g.i.ế.c cha.

“LÀ TÊN CHÓ SĂN TẦN QUÂN KIA!! GIẾT!!!”

Gầm rống vang trời, cả bọn vung trường mâu lao thẳng về phía Trần Linh.

Trần Linh giật mình, theo bản năng lùi lại một bước ra khỏi khe rãnh. Ngay khoảnh khắc ấy, mười thân ảnh kia đột nhiên dừng lại, vẻ hung hăng lập tức biến mất, quay đầu về chỗ cũ, tiếp tục tụ tập, dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trần Linh: “…?”

Phiêu Vũ Miên Miên

Hắn chớp mắt, lòng đầy nghi hoặc, rồi lại thử bước một chân vào trong khe rãnh.

Ngay lập tức—mười người kia như phát cuồng:

“LÀ TÊN CHÓ SĂN TẦN QUÂN KIA!! GIẾT!!!”

Trần Linh lại rút chân ra—bọn họ im lặng, quay về trạng thái cũ.

Lại bước vào.

“LÀ TÊN CHÓ SĂN TẦN QUÂN KIA!! GIẾT!!!”

Lùi ra.

Im bặt.

Bước vào.

“GIẾT!!!”

Lùi ra.

Yên ắng.

Sau vài lần thử đi thử lại, Trần Linh đứng đực ra, nhìn về phía mười tên giáp trụ kia bằng ánh mắt khó hiểu lẫn dở khóc dở cười.

…Đây chẳng phải mấy cái NPC cảm ứng khu vực kiểu game online sao?!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu