Ta Không Phải Hí Thần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Không Phải Hí Thần

Chương 22

“Đã trễ thế này rồi sao…” Sở Mục Vân ngồi dựa ở bậc cửa, cúi đầu nhìn đồng hồ bỏ túi, khẽ thở dài.

“Sao anh vẫn chưa về nhỉ?” – Trần Yến chống cằm ngồi ngay bên cạnh, mắt cũng hướng về con đường dẫn ra cổng.

Hoàng hôn nhạt dần, ánh sáng cuối ngày bị bóng đêm nuốt chửng. Trên bầu trời, cực quang xanh biếc từng mảng hiện rõ, như những dải lụa ma mị vắt ngang không trung. Gió lạnh len lỏi qua những khe hở trên ván gỗ mục, làm ngọn đèn dầu trên bàn rung lên bập bùng, bóng tối nhảy múa trên tường gỗ xám xịt.

Phiêu Vũ Miên Miên

Cuối cùng, ở nơi xa tận cùng con đường, một bóng người lặng lẽ xuất hiện dưới nền cực quang rực rỡ.

“Về rồi!” – Trần Yến lập tức bật dậy, chạy vội ra, giơ tay vẫy, giọng đầy phấn khích:

“Anh!”

Trần Linh lê bước chậm rãi, cả người mệt rã rời. Hắn hơi híp mắt lại vì ánh sáng, thấy hai bóng người ngồi chờ trước cửa, khóe môi khẽ nhếch, nhưng vẫn nâng tay lên đáp lại Trần Yến.

Sở Mục Vân cũng đứng dậy, hai tay chống nhẹ lên gối rồi nhấc người lên, lễ phép mỉm cười chào:

“Ngài là…?”

“Ngài hẳn là Trần Linh tiên sinh?” – Người đàn ông kia đẩy nhẹ gọng kính gọng bạc trên sống mũi, chất giọng ôn hòa nhưng chuẩn mực:

“Tôi tên Sở Mục Vân, bác sĩ đến từ Cực Quang Thành.”

“À… chào anh.” – Trần Linh đưa tay bắt, vẫn còn chút bất ngờ – “Anh chờ tôi lâu chưa?”

“Không tính là lâu.” – Sở Mục Vân bình thản đáp.

“Lâu chứ anh!” – Trần Yến lập tức chen vào, má phồng lên – “Anh vừa đi từ sáng, mà anh ấy đã đến rồi. Từ đó đến giờ vẫn ngồi chờ ở phòng khách đấy!”

“Đến từ sáng?” – Trần Linh nhíu mày, quay sang em trai – “Em không mời khách uống nước sao?”

“Có chứ… Nhưng anh ấy không chịu uống.” – Trần Yến nhún vai.

Trần Linh khẽ thở dài, trong lòng dâng chút áy náy. Hắn nhìn về phía Sở Mục Vân:

“Bác sĩ Sở, xin lỗi vì để anh phải vất vả đi đường xa, lại còn chờ tôi lâu thế này. Thật ra… bệnh của tôi khỏi rồi. Hay là tối nay tôi mời anh một bữa, mai tôi đưa anh về, được chứ?”

Ban đầu, Trần Linh bị những điều quái dị mình gặp phải dọa sợ nên mới sốt sắng đi tìm bác sĩ. Nhưng bây giờ, hắn đã hiểu rõ — đây không phải bệnh, mà là thứ gì đó còn kinh khủng hơn. Một tai ách cấp bậc “Diệt Thế”, há lại để một bác sĩ bình thường chữa trị? Chưa kể, hiện còn có một rạp hát thần bí có thể áp chế thứ sức mạnh đó.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giữ Sở Mục Vân ở đây chẳng những vô ích, mà lâu dần… nếu hắn ta phát hiện ra tai ách ký sinh trong đầu mình, e rằng chuyện sẽ càng tệ.

Sở Mục Vân im lặng một thoáng, nhìn chằm chằm Trần Linh, rồi mới chậm rãi nói:

“Trần tiên sinh, nhiều khi… con người ta không nhận ra mình đang bệnh. Có thể bây giờ anh cảm thấy ổn, nhưng chưa chắc đã lành hẳn. Có lẽ anh cần tôi làm vài xét nghiệm cơ bản.”
TruyenLau.com
“Không. Tôi không cần.” – Lời từ chối lần này sắc lạnh, dứt khoát.

Hắn hiểu rõ, ngay cả trái tim mình giờ cũng không còn… Để người khác kiểm tra cơ thể chẳng khác nào tự nộp mạng, bại lộ bí mật lớn nhất!

Sở Mục Vân thoáng nhíu mày, nhưng giọng vẫn điềm tĩnh:

“…Tôi hiểu. Nhưng hiện tại, e rằng tôi không thể quay về được.”

Trần Linh khựng lại:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Vì sao?”

“Khu Ba đã bị phong tỏa toàn diện, không một ai được ra vào. Anh chưa nghe sao?”

“…Thế anh vào bằng cách nào?”

“Tôi có một người bạn làm bên chấp pháp, nhờ anh ta dàn xếp mới lọt vào được.” – Sở Mục Vân nhún vai, mỉm cười bất đắc dĩ – “Nhưng vào thì dễ… còn ra, lại là chuyện khác.”

Phong tỏa Khu Ba – đây là chuyện hắn hiểu rõ. Thật ra, mục đích chỉ có một: ngăn tai ách thoát ra ngoài. Tai ách có thể ký sinh trong cơ thể người, trốn trong ba lô, thậm chí hòa nhập vào vật chất khác. Muốn vào, chỉ cần quen biết là đủ, nhưng muốn đi ra… trăm ngàn lần khó.

Trần Linh im lặng. Sở Mục Vân từ Cực Quang Thành đến, không lấy phí, thậm chí chờ cả ngày chỉ để giúp mình. Giờ người ta không về được, chẳng lẽ đuổi anh ta đi để mặc ngoài đường sao?

“Anh, em thấy anh ấy không phải người xấu đâu.” – Trần Yến lên tiếng đúng lúc – “Hôm nay còn giúp em đuổi viên chấp pháp Hàn Mông đi nữa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trần Linh khẽ nheo mắt:

“Tôi hỏi một câu được chứ?”

“Anh cứ hỏi.”

“Hàn Mông đến, anh làm thế nào đuổi hắn đi?”

“À, tôi chỉ nói nhà không có ai. Với lại nhắc hắn, tự ý xông vào nhà người khác là rất bất lịch sự.” – Giọng điệu vẫn thong dong.

“Nhưng hắn là chấp pháp, có quyền kiểm tra dân cư mà?” – Trần Linh nghi hoặc, tên Hàn Mông kia vốn chẳng dễ nói chuyện đến thế.

Sở Mục Vân mỉm cười nhạt:

“Lời tôi nói, hắn nghe. Vì… mấy năm trước tôi cứu hắn một mạng. À không, là hai lần.”

“…Ra vậy.” – Trần Linh khẽ gật.

“Vậy thế này đi, trước khi phong tỏa được dỡ bỏ, anh cứ ở lại đây.” – Giọng hắn trầm xuống – “Nhưng có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Không được tự tiện kiểm tra hay làm gì liên quan đến sức khỏe của tôi. Em trai tôi cũng vậy.”

“Được.” – Sở Mục Vân đẩy nhẹ gọng kính, trả lời dứt khoát.

Bước vào nhà, Trần Linh thấy cửa hang đã được chèn thêm ván gỗ. Vẫn còn khe hở để gió lùa, nhưng so với tối qua thì khá hơn nhiều. Hắn quay lại nhìn, bắt gặp ánh mắt chờ đợi của Trần Yến.

“Nhờ có em.” – Trần Linh đưa tay xoa đầu cậu – “Không thì tối nay lại phải ngủ ngoài trời rồi.”

“Còn vài chỗ chưa kín… mai em ra núi sau kiếm ít đất sét trét vào là ổn.” – Trần Yến gãi đầu, cười ngượng.

Sở Mục Vân đứng cạnh, ánh mắt hơi cong cong, giọng như trêu:

“Anh em các cậu thân nhau thật.”

“Đương nhiên rồi.” – Trần Yến bĩu môi.

“Hai người nhìn cũng khá giống.”

“Giống à?” – Trần Linh khẽ nhếch môi – “Cũng đúng thôi, dù không phải ruột thịt… nhưng ở cùng nhau lâu, kiểu gì chẳng giống.”

“Em thấy giống thật mà.” – Trần Yến cười.

“Đằng kia là phòng của anh, điều kiện đơn sơ, mong anh đừng chê.” – Trần Linh chỉ căn phòng vốn của vợ chồng Trần Đàn.

“Không sao, tôi dễ tính.” – Sở Mục Vân gật đầu.

Ánh mắt Trần Yến hơi tối đi khi nhìn cảnh này, thoáng một tầng cảm xúc khó đoán.

Sau đó, Trần Linh vào bếp chuẩn bị cơm tối. Một ngày mệt nhọc, hắn đói đến cồn cào. May mà trước kia làm xã súc nên tay nghề bếp núc không tệ, đủ để no bụng ở cái thế giới khắc nghiệt này.

Nửa tiếng sau, cơm nóng canh thơm bày lên bàn, hương vị lan tỏa khiến hai người ngồi chờ không nhịn được nuốt nước bọt.

“Trần tiên sinh nấu ăn giỏi thật.” – Sở Mục Vân gắp miếng khoai tây chiên, khẽ cảm thán – “Ngon hơn khối quán ăn ở Cực Quang Thành.”

“Cứ gọi tôi là Trần Linh.” – Hắn nhàn nhạt đáp.

Trong lúc ăn, Trần Linh kín đáo quan sát Sở Mục Vân. Từ phong thái đến cách ăn nói, rõ là người trí thức, nói năng lễ độ, hành động chuẩn mực. Cả người hắn toát ra khí chất nhã nhặn, tựa làn gió mát hiếm hoi trong cái không khí căng đặc nơi này.

Người Cực Quang Thành… quả nhiên khác biệt hoàn toàn.

Đột nhiên, Trần Linh dừng đũa, ngẩng lên:

“Bác sĩ Sở.”

“Hửm?”

“Anh biết bao nhiêu về… Con Đường Thông Thần?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu