Ta Không Phải Hí Thần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Không Phải Hí Thần

Chương 17

Ánh nắng sớm len qua khe cửa, hắt lên khuôn mặt Trần Linh. Hàng mi khẽ rung, hắn từ từ mở mắt.

“Cuối cùng cũng về rồi…” Hắn dụi mắt, thở ra một hơi thật dài như trút được gánh nặng.

Sau khi dọn dẹp sạch chiến lợi phẩm trong ảo cảnh, hắn còn loanh quanh trong khán phòng suốt một lúc lâu nhưng chẳng tìm được lối ra nào. Phải đến khi tiếng chuông vang lên và bức màn lớn kéo xuống, hắn mới bị cưỡng chế đưa về thực tại.

“Giá trị kỳ vọng hiện tại là 23%…” Trần Linh lẩm bẩm nhớ lại con số đỏ rực nhấp nháy trên màn hình trước khi rời khỏi sân khấu. “Gần chạm ngưỡng nguy hiểm rồi. Phải hành động ngay thôi…”

“Ca…”

Tấm chăn bên giường khẽ nhúc nhích, Trần Yến ngồi dậy, đôi mắt còn đỏ hoe. “Chào buổi sáng,” hắn lười biếng chào một câu.

“Chào buổi sáng.” Trần Linh liếc đồng hồ treo tường rồi lục túi lấy ra vài đồng tiền lẻ cuối cùng, đưa cho em trai. “Hôm nay ta phải ra ngoài, không biết mấy giờ về. Ngươi tự tìm gì đó mà ăn nhé.”

“Ca, ngươi đi đâu vậy?”

“Đi bắt chính mình.”

“…Hả?”

Không để Trần Yến hỏi thêm, Trần Linh khoác vội chiếc áo bông sờn cũ, nhét lá thư tối qua người chấp pháp gửi vào n.g.ự.c áo, rồi xoa đầu em trai. “Đừng hỏi nhiều, ngoan ngoãn ở nhà chờ ta về là được.”

“Hiểu rồi.” Trần Yến gật đầu.

Tiễn anh ra cửa, Trần Yến lặng lẽ bước xuống giường, ánh mắt nhìn về cánh cửa gỗ tả tơi đã thủng lỗ chỗ. Hàng lông mày lập tức nhíu chặt.

“Cái cửa này… sửa kiểu gì đây?”
Website TruyenLau.com
Hắn nhìn mấy đồng tiền ít ỏi trong tay, đành cất kỹ, rồi từ trong nhà lôi ra một cây búa cũ kỹ và vài tấm ván gỗ mục, bắt đầu đo đạc lại kích thước.

Đúng lúc này, một bóng người bất ngờ xuất hiện trước khe hở cửa khiến hắn giật mình suýt đánh rơi cây búa.

Đó là một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, áo khoác lông vũ, quàng khăn len màu xanh đậm, đeo kính bạc – trông trí thức, nhã nhặn nhưng lại lạc lõng giữa khu phố xập xệ này.

Gã nhìn cánh cửa nát tươm với hai lỗ lớn trước mặt, lặng người mất mấy giây, rồi như nhận ra bất lịch sự, liền định gõ cửa – nhưng lại chẳng tìm ra được… cửa đâu. TruyenLau.com

Cuối cùng, người đàn ông cúi đầu nhìn qua khe hở.

“Ngươi tìm ai?” Trần Yến nghiêng đầu, cảnh giác hỏi.

“Xin hỏi, Trần Linh tiên sinh có ở đây không?”
TruyenLau.com
Nghe thấy tên anh trai, Trần Yến cảnh giác hẳn lên, đánh giá gã kỹ càng. “Có chuyện gì?”

Người đàn ông cởi găng tay trắng, lấy ra một phong thư. Hắn giơ nó lên, giọng đều đều: “Ta nghe nói, Trần tiên sinh đang cần một [Bác sĩ].”

“Hôm nay, ta đến để làm điều đó.”

________________________________________

Gió sớm lạnh cắt da, luồn vào cổ áo khiến Trần Linh khẽ rùng mình.

“Tiểu ca, đi đâu thế? Ta chở ngươi một đoạn?” Một gã đen nhẻm, gầy nhom, kéo xe tay từ đằng sau trờ tới, nhe hàm răng vàng khè cười thân thiện.

Trần Linh liếc hắn. “Đến trụ sở người chấp pháp.”

“À, quen đường rồi! Vừa mới chở hai người tới đó xong. Dự bị tịch đúng không? Được rồi, người ta ta lấy mười đồng, ngươi có duyên, ta lấy bảy đồng thôi.”

“…Không cần đâu.”

“Sáu đồng, sáu đồng nhé! Không thể bớt nữa đâu!”

“Ta không có tiền.”

“…Không có tiền?” Gã kéo xe nhìn hắn đầy kinh ngạc, rồi lắc đầu bỏ đi, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Không có tiền mà cũng đòi làm chấp pháp… xui xẻo!”

Trần Linh: “…?”

Hắn khẽ thở dài. Con người ở thế giới này đúng là khó ưa. Vừa đi, hắn vừa xoa xoa đôi tay đã đỏ bừng vì lạnh, nhanh chân hướng về trung tâm khu ba.

Đêm qua hắn đã nghĩ rất kỹ – muốn che giấu thân phận, cách tốt nhất không phải là lẩn trốn, mà là chui thẳng vào trong.

Trở thành người chấp pháp.

Chỉ có như vậy hắn mới có thể trực tiếp can thiệp, làm rối loạn quá trình điều tra và khiến bất kỳ ai cũng không thể lần ra được dấu vết của hắn.

“Ta trở thành, ta tham gia, ta quấy rối, ta chuồn.”

Đó là phương châm hiện tại của Trần Linh.

________________________________________

Trụ sở người chấp pháp là một tòa nhà mái vòm khổng lồ làm từ kính lưu ly – trông vừa uy nghi vừa lạc lõng giữa những dãy nhà đất hai tầng cũ kỹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Hoành tráng thật…” Trần Linh ngước nhìn lên, thì thầm. “Không biết ngốn bao nhiêu ngân sách mà xây được như thế…”

Không chỉ hắn, mấy thanh niên cầm thư mời khác cũng lần lượt kéo đến. Tất cả đều ăn mặc đơn giản, ánh mắt kiên nghị, bước chân vội vã nhưng trật tự. Nhìn nhau, ai nấy đều khẽ gật đầu lịch sự.

Tổng cộng có hơn 70 người vượt qua kỳ thi văn ở khu ba. Tỷ lệ loại trong kỳ võ thi thường là 50%, nên chỉ khoảng 30 người sẽ được chọn.

Năm nay cách thi có thay đổi, nhưng con số cuối cùng thì vẫn giữ nguyên.

Trần Linh đến hơi muộn, chỉ kịp đứng vào hàng cuối cùng. Mỗi hàng có mười người, tất cả đều đứng nghiêm, dáng dấp như những tân binh sẵn sàng nhập ngũ.

Khi người điểm danh xác nhận đủ số, một chấp pháp quan khác chuẩn bị đọc bài phát biểu thì…

“Ầm!”

Cửa chính đột ngột mở tung.

Hai bóng người sải bước tiến vào. Đi trước là một người đàn ông cao lớn, dứt khoát ném điếu thuốc vừa hút xuống rồi lấy gót chân giẫm nát.

Chiếc áo khoác đen với bốn đường vân bạc sáng rực – đó là dấu hiệu của một chấp pháp quan cấp cao.

Hàn Mông.

Ánh mắt lạnh lùng của hắn lướt qua toàn bộ đám thí sinh, lập tức tạo ra áp lực vô hình khiến ai cũng nín thở.

…Trừ Trần Linh.

Hắn nhíu mày, bản năng nhìn về sau gáy của Hàn Mông.

“Hôm qua mình đập mạnh như thế… mà hôm nay hắn lành rồi à?”

“Cái đầu tên này làm bằng thép chắc?”

Những thí sinh xung quanh bắt đầu xôn xao:

– “Là Hàn Mông!”

– “Trời, đúng là hắn thật…”

– “Ai cơ?”

– “Tổng trưởng người chấp pháp khu ba đấy! Chấp pháp quan bốn văn duy nhất ở đây!”

– “Nghe nói hắn 24 tuổi đã lên cấp bốn, còn từng áp đảo cả đám người chấp pháp trong Cực Quang Thành!”

– “Sao tài thế mà không vào Cực Quang Thành?”

– “Nghe nói đắc tội với nhân vật lớn nào đó…”

– “Mẹ ta còn mê hắn, bảo đánh nhau đẹp trai lắm.”

– “…Mẹ ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”

– “Gần năm mươi.”

– “…”

Không khí trong sảnh rộn ràng hẳn lên. Ngay cả các chấp pháp quan đứng gần đó cũng bất giác chỉnh lại tư thế, đứng thẳng, mặt nghiêm túc.

Dưới ánh đèn lưu ly, Hàn Mông chợt cảm thấy lạnh sống lưng như có ai đang nhìn chằm chằm vào điểm yếu sau gáy.

Hắn quay phắt lại, nhìn thấy cả đám thí sinh đều… đang nhìn mình.

Hắn nhướng mày. Tất cả lập tức cúi gằm mặt xuống, không dám nói gì thêm.

“Ta là Hàn Mông, trưởng quan người chấp pháp khu ba,” hắn lên tiếng, giọng bình tĩnh nhưng uy nghiêm. “Ba ngày tới là kỳ thi võ. Trong số 72 người các ngươi, chỉ 30 người sẽ được chọn.”

Phiêu Vũ Miên Miên

Chỉ 30 người? Trần Linh cau mày. Con số thấp hơn dự đoán.

Bầu không khí xung quanh cũng xôn xao thấy rõ. Những ánh mắt đầy nghi hoặc trao đổi với nhau.

Nhưng Hàn Mông vẫn chưa nói hết.

“Trong số 30 người đó,” hắn chậm rãi nói tiếp, “sẽ có 3 người được sớm nhận tư cách tiến vào Binh Đạo Cổ Tàng.”

Câu nói vừa dứt, cả sảnh như nổ tung.

Các chấp pháp quan thì kinh ngạc, thí sinh thì há hốc mồm.

Trần Linh: “Binh Đạo… Cổ Tàng? Là gì vậy?”

Không chỉ hắn, hơn phân nửa người ở đây đều không hiểu.

Hàn Mông thấy vậy, bình tĩnh hỏi lại: “Các ngươi có biết… người chấp pháp và chấp pháp quan khác nhau ở đâu không?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu