Ta Không Phải Hí Thần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Không Phải Hí Thần

Chương 44: Chất vấn

“…Không cần.” Trần Linh thu đao lại, hít sâu một hơi. “Tôi cần thời gian suy nghĩ thêm.”

Sở Mục Vân tựa người vào ghế, ánh mắt bình thản, dường như đã sớm đoán được kết quả này. Hắn gật đầu:

“Không sao. Khi nào nghĩ xong, cứ đến Tiệm tạp hóa Tiểu Phương tìm tôi. Hôm nay tôi sẽ ở đó cả ngày, chờ cậu.”

Trần Linh vừa định rời đi thì Sở Mục Vân móc từ trong áo ra một vật nhỏ màu bạc, đưa tới trước mặt hắn.

“Cái này là gì?”

“Quà tặng từ cấp trên cho cậu.” Sở Mục Vân nói bình thản. “Nó sẽ giúp cậu hiểu rõ hơn về bọn tôi…”

Trần Linh nhận lấy khối kim loại nhỏ, cầm trong tay xoay xoay nhìn kỹ một lúc, rồi nhẹ gật đầu.

“Được, cảm ơn.”

Sở Mục Vân nhìn hắn lần nữa, bổ sung:

“Còn nữa, để ý đến trạng thái tinh thần của mình. Đừng để Thần đạo làm lệch lạc tâm trí… Con đường cậu đang đi, không hề dễ dàng gì đâu.”

Trần Linh không đáp. Hắn biết. Từ lúc bước lên con đường đó, cảm xúc của hắn đã bắt đầu có phần lệch lạc. Nếu không bình tâm suy nghĩ, rất có thể hắn sẽ trượt sâu vào vực thẳm…



Ra khỏi phòng, Trần Linh men theo cầu thang lên trên, đi xuyên qua một cửa hàng nhỏ. Người phụ nữ gục ngủ sau quầy chỉ liếc hắn một cái rồi lại tiếp tục lim dim.

Trần Linh cũng nhận ra đây là Tiệm tạp hóa Tiểu Phương. Tuy nằm xa khu Hàn Sương, nhưng hàng hóa ở đây rất rẻ. Trước Tết, hắn từng dắt Trần Yến đến đây mấy lần… Không ngờ, nơi này lại là cứ điểm của tổ chức mà Sở Mục Vân tham gia.

Không bắt chuyện với ai, Trần Linh đẩy cửa bước ra ngoài.

Tuyết vẫn rơi, dày đặc và nặng nề như chưa từng có dấu hiệu dừng lại. Tầng tuyết đọng đã ngập đến mắt cá chân, mỗi bước đi đều nặng nề hơn.
TruyenLau
Không hiểu vì sao, hắn lại quay về hướng khu phố Hàn Sương. Rõ ràng nơi đó chẳng còn gì đáng giá, nhưng ngoài nơi ấy… hắn còn có thể đi đâu?

Căn phòng cũ kỹ kia, dù không mang lại chút hồi ức tốt đẹp nào, nhưng lại là nơi duy nhất khiến hắn cảm thấy có chút an toàn.

________________________________________
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Trần Linh!”

Tiếng gọi vang lên từ xa khiến hắn dừng bước. Quay lại, hắn thấy Ngô Hữu Đông đang chạy băng băng qua tuyết, mặt mày phấn khởi:

“Cuối cùng cũng gặp! Trước cậu đi đâu vậy? Khỏe hơn chưa?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trần Linh hơi bất ngờ. Mới mấy tiếng trước, tên này còn chống nạng lết từng bước, thế mà bây giờ đã chạy như bay, không khác gì người bình thường.

“Cậu đến đây làm gì?” Trần Linh hỏi.

Ngô Hữu Đông cười lớn:

“Tôi tới cảm ơn vị thần y đó! Lão già trong nhà cậu ấy! Ông ấy giỏi quá chừng luôn! Tôi chỉ nhớ nói với ông ta vài câu, rồi ngất đi. Đến khi tỉnh lại, chân tôi khỏi hẳn!”

“Trước đó bác sĩ bảo tôi phải dưỡng ít nhất nửa năm, còn nói có thể để lại di chứng suốt đời. Nhưng giờ tôi đi lại bình thường rồi, trời lạnh cũng không thấy đau đầu gối nữa. Mà cậu có để ý không… tôi hình như còn cao thêm một chút đó!”

Trần Linh đánh giá lại Ngô Hữu Đông. Quả thật, trước đây đỉnh đầu hắn chỉ đến cằm mình, giờ đã lên gần tới mũi.

Sở Mục Vân… thật sự có năng lực như vậy?

“Ông ấy đi rồi.” Trần Linh im lặng một chút, rồi nói tiếp. “Có lẽ… sẽ không quay lại nữa.”

Ngô Hữu Đông ngẩn người, mặt thoáng nét tiếc nuối.

“Vậy… tôi về trước đây.”

Nhìn bóng hắn khuất dần trong màn tuyết, Trần Linh lặng lẽ quay lại căn nhà cũ.

Hắn vươn tay định mở cửa. Nhưng đến giữa chừng, tay lại khựng lại giữa không trung.

Ánh mắt hắn khóa chặt mái hiên phủ đầy tuyết. Một vòng sáng mờ mờ hiện lên trong đồng tử.

【Bí Đồng】—năng lực giúp hắn nhìn thấy chi tiết cực nhỏ. Trong tích tắc, hắn phát hiện có điều bất thường: vết tuyết đọng bị xáo trộn.

Có người đã vào nhà khi hắn vắng mặt.

Và… rất có thể kẻ đó vẫn còn ở trong.

Trần Linh lập tức rút tay về, lặng lẽ lùi lại vài bước. Đúng lúc ấy, bên trong vang lên một giọng nói trầm khàn:

Phiêu Vũ Miên Miên

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Sức quan sát khá đấy. Vào đi.”

Hàn Mông.

Hắn ngồi trong nhà, giọng vẫn lạnh lùng như mọi khi:

“Chẳng lẽ cậu nghĩ cả đời không quay lại đây được sao?”

Trần Linh cau mày, cuối cùng vẫn đẩy cửa bước vào.

“Anh vào nhà tôi làm gì?” – Hắn hỏi, giọng không giấu nổi bực bội.

“Điều tra.” – Hàn Mông đáp.

“Anh khác gì kẻ trộm chui cửa sau?”

“Người chấp pháp có quyền điều tra. Cần tôi dạy lại luật cho cậu chắc?” – Hắn gõ nhẹ ngón tay lên bàn gỗ, rồi chậm rãi nói tiếp.

“Đừng nói là tôi chỉ đến điều tra, kể cả có đốt trụi căn nhà này, cậu có thể làm gì?”

Trần Linh siết chặt nắm tay, ánh mắt lạnh hẳn xuống.

“Cậu quen Sở Mục Vân từ bao giờ?” – Hàn Mông đột ngột hỏi.

“Liên quan gì đến anh?”

“Tôi đang hỏi với tư cách Tổng chấp pháp khu ba.” – Giọng Hàn Mông bỗng trầm xuống, áp lực vô hình như đè nặng không khí.

Trần Linh nhìn hắn chằm chằm một lúc, rồi chậm rãi trả lời:

“Do bác sĩ Lâm ở phòng khám góc đường giới thiệu.”

“Tại sao lại đến bác sĩ?”

“Lúc đó… tôi thấy trong người không khỏe.”

“Không khỏe mà cần đến Sở Mục Vân? Cậu chắc chắn chỉ là ‘không khỏe’, hay là… bị Hôi giới ảnh hưởng?”

Lời nói như một mũi nhọn đ.â.m thẳng vào lòng Trần Linh. Trước khí thế của Hàn Mông, hắn có cảm giác tất cả bí mật đều bị nhìn thấu.

“Đêm xảy ra Tai Ách, cậu nói với Giang Cần là em trai đang ngồi góc đường. Nhưng hôm nay tôi điều tra được: Trần Yến—em trai cậu, đã c.h.ế.t từ nhiều ngày trước, t.h.i t.h.ể không còn nguyên vẹn, nội tạng đều bị lấy đi.”

“Vậy... người cậu thấy đêm đó, là ai?”

Trần Linh lặng thinh.

“Tôi đã lục khắp căn nhà. Ngoài dấu vết sinh hoạt của cậu và Sở Mục Vân, không còn ai khác. Nhưng tại sao trong bồn rửa lại có ba cái bát cơm? Cái thứ ba là của ai?”

“… …”

“Trước khi đến đây, tôi còn ghé qua hỏi Ngô Hữu Đông. Cậu ta nói đã thấy cậu trong phòng thắp nến… sau đó—”

“Đủ rồi!!!”

Trần Linh gào lên, đôi mắt đỏ au:

“Phải! Tôi điên rồi đấy!”

“Tôi có bệnh! Tôi nhìn thấy A Yến! Tôi cảm thấy em tôi vẫn ở bên cạnh tôi mỗi ngày!”

“Mới hôm trước nó còn đắp người tuyết trước cửa, còn cùng tôi thổi nến trong phòng! Nó nói muốn đi học lại, muốn biểu diễn hí khúc ở tiệc tất niên!”

“Với tôi, nó vẫn còn sống!”

“Nó là một đứa trẻ ngoan, muốn khỏi bệnh, muốn một ngày nào đó có thể đứng trên sân khấu—nó có tội tình gì?”

“Hàn Mông! Anh có gan chất vấn tôi như vậy, vậy tôi hỏi lại: lúc em tôi bị người ta m.ổ b.ụ.n.g móc nội tạng ở đường Băng Tuyền—anh ở đâu?!”

“Lúc đám người kia thông đồng với người của các anh, g.i.ế.c hại dân thường từng người một—anh đang ở đâu?!”

“Quyền điều tra đâu?! Quyền chấp pháp đâu?!”

Toàn thân Hàn Mông khựng lại như bị đánh mạnh.

Trần Linh thở hồng hộc, n.g.ự.c phập phồng liên tục, mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm hắn.

Hàn Mông ngồi bất động trên ghế, đầu cúi thấp, ánh mắt từng bình tĩnh như nước bây giờ lại hơi co lại—rồi... khẽ né tránh ánh nhìn của Trần Linh.

Giữa căn phòng cũ kỹ, chỉ còn lại sự im lặng đến nghẹt thở.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu