Ta Không Phải Hí Thần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ta Không Phải Hí Thần

Chương 6

“Muốn tạo được một tình tiết hấp dẫn, mấu chốt là phải có xung đột. Nếu bản thân câu chuyện không có mâu thuẫn đủ mạnh, vậy thì... tạo ra hiểu lầm cũng là một cách rất tốt.”

Trong đầu Trần Linh bỗng hiện lên câu pháp tắc quen thuộc – một trong những nguyên tắc "ngầm" mà kiếp trước hắn đã tổng kết khi còn làm biên kịch. Khóe miệng hắn cong lên, lộ ra nụ cười bí ẩn.

【Giá trị mong đợi người xem +3】【Tổng giá trị mong đợi hiện tại: 32%】

Ngay lúc hai dòng chữ hiện lên giữa ly sữa đậu nành nóng hổi trước mặt, Trần Linh khẽ gật đầu – đúng như hắn đoán.

Biểu cảm của Triệu thúc bên cạnh bỗng cứng đờ, vẻ mặt từ bối rối chuyển sang rung động, rồi cuối cùng hoàn toàn chìm vào trầm mặc.

Trần Linh nhẹ giọng, thở dài:

“Triệu thúc... Con đã hứa với Tiểu Ất là sẽ giữ bí mật. Nhưng thúc cũng biết, nó là con trai duy nhất của thúc, còn phải nối dõi tông đường... Con chỉ lo nó cứ như vậy, học hành chẳng lo, suốt ngày dính với thằng bé kia... thật sự sẽ ảnh hưởng đến tương lai.”

Hắn cố ý dừng một nhịp, rồi nói tiếp:

“Sáng nay con còn tận mắt thấy nó ngồi sau xe đạp của cậu kia, hai đứa cười cười nói nói, thân thiết lắm... Nhìn không giống tình bạn bình thường.”

Triệu thúc run lên một cái, hai tay siết chặt thành quyền, ánh mắt dần trở nên u ám và ngột ngạt.

“Thúc hiểu rồi.” – ông gằn giọng, nặn ra một nụ cười nhăn nhúm, đầy sát khí:

“Cảm ơn con, A Linh.”

Trần Linh gật đầu, đứng dậy:

“À mà... chuyện này thúc đừng để lộ là con kể đấy nhé, con hứa với Tiểu Ất rồi...”

“Yên tâm, thúc biết cách làm.”

Trần Linh nhấp ngụm cuối sữa đậu nành, rồi rời khỏi cửa tiệm. Nhưng chỉ vài phút sau, hắn lặng lẽ vòng lại theo con hẻm nhỏ, nấp dưới gốc cây cạnh góc đường – đúng vị trí có thể quan sát được toàn cảnh cửa hàng.

Bên trong, Triệu thúc đã vào nhà, loay hoay tìm kiếm gì đó trong đống đồ cũ. Cuối cùng, ông kéo ra một cây gậy gỗ to gần bằng cổ tay người lớn, rồi lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đẩu trước cửa.

Gió lạnh xẹt qua phố nhỏ, làm tóc ông rối tung, mồ hôi thấm đẫm chiếc khăn mặt treo trên cổ. TruyenLau

Triệu thúc ngồi đó không động đậy, cây gậy đặt ngang đầu gối, mắt đỏ ngầu nhìn thẳng về cuối con đường – ánh nhìn chẳng khác nào một tướng quân sắp ra trận, khí thế lạnh như băng.



Vài phút sau, một chiếc xích lô cũ kỹ từ từ lăn bánh tới.

Phiêu Vũ Miên Miên TruyenLau.com

Trên xe, Triệu Ất ngồi vắt chân chữ ngũ, hai thùng muối phía sau rơi vãi đầy đường, còn hắn thì đang đếm tiền trong tay, cười sướng như vừa trúng số.

“Ha! Kiếm tiền cũng đâu có khó như lời thiên hạ đồn.” – hắn cười sằng sặc.

Phía trước, một thiếu niên nhỏ con vừa đạp xe vừa thở dốc: Website TruyenLau.com

“Ất ca, khó dễ gì thì cũng là em đạp xe từ sáng đến giờ, còn huynh chỉ ngồi chơi…”

“Huynh đệ thì phân gì ngươi – ta?” – Triệu Ất cười nhếch mép, móc hai đồng ra nhét vào tay thiếu niên.

“Cầm lấy, phần của ngươi đó.”

Ngay lúc đó, ánh mắt Triệu thúc từ ghế đẩu lóe lên – vừa đúng khoảnh khắc Triệu Ất khẽ chạm vào eo thiếu niên kia.

Mí mắt Triệu thúc giật mạnh.

“Ất ca, hai đồng thôi á? Không phải huynh nhận được hai mươi đồng từ cục đường phố sao?” – thiếu niên tròn mắt.

“Đạp xe là việc dùng sức, rắc muối là việc dùng kỹ thuật. Kỹ thuật cao thì phải được nhiều tiền hơn.” – Triệu Ất đáp tỉnh bơ, rồi tung người nhảy khỏi xích lô.

“Ngày mai nhớ tới điểm cũ, trốn là ta đập đó.”

Hắn nắm mười tám đồng tiền còn lại, ngẩng đầu đầy tự tin đi về phía cửa hàng – chẳng ngờ rằng, chờ hắn lại là một cơn bão.

Ngay khi đặt chân tới gần cửa, một luồng khí lạnh bỗng ập tới. Cái bóng đang cầm gậy trước cửa từ từ đứng dậy, hơi thở mang theo sát khí.

“Lão... cha?” – Triệu Ất lập tức lùi lại một bước theo bản năng.

Triệu thúc giơ tay chỉ về phía thiếu niên đạp xe phía xa, giận run người:

“Chính nó đúng không? Thằng nhãi nhà ngươi không học hành, suốt ngày theo trai!?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nếu ngươi yêu đương đàng hoàng với nữ nhân thì không nói... nhưng ngươi lại đi tìm NAM nhân?”

“Nam nhân có thể sinh con cho ngươi chắc? Có thể nối dõi cho nhà họ Triệu ta không?! Ngươi định đoạn tử tuyệt tôn luôn à?!”

Triệu thúc vừa chửi vừa vung gậy đuổi đánh Triệu Ất. Tiếng la oai oái của thằng con vang khắp cả phố.

Cư dân xung quanh dần kéo ra hóng chuyện, miệng không ngừng xì xào bàn tán, vẻ mặt ai cũng vừa kinh ngạc vừa hứng thú.

【Giá trị mong đợi người xem +1... +1... +1...】

Ngay trong lúc Triệu Ất chạy trối chết, giá trị mong đợi không ngừng tăng. Nếu lúc này Trần Linh có thể bước vào "rạp hát" trong đầu, hẳn sẽ thấy một biển người ngồi xem đoạn kịch này – toàn là những "người xem" không mặt, không mắt, chỉ lặng lẽ theo dõi với ánh nhìn đầy khoái trá.

“Mâu thuẫn đủ rồi…” – Trần Linh thầm nhủ, ánh mắt lại dừng trên chiếc xích lô phía xa.

“Nhưng nhân vật phụ còn thiếu…”

“Tiểu Lục.” – hắn gọi.

Thiếu niên đạp xe vẫn đứng xa hóng chuyện, quay đầu lại khi nghe gọi:

“A Linh ca? Huynh cũng ở đây à?”

“Hôm nay các ngươi đi rắc muối, Tiểu Ất chia cho ngươi bao nhiêu tiền?”

“…Hai đồng.” – Tiểu Lục nói, vẻ mặt bực bội.

“Ban đầu hắn nói tiền kiếm được chia em phần lớn, ai ngờ chỉ cho có vậy... Lại còn uy h.i.ế.p em ngày mai tiếp tục đạp xe!”

“Ngươi muốn trả thù không?” – Trần Linh nhìn chằm chằm vào mắt thiếu niên.

“Muốn hắn từ giờ về sau không dám bắt nạt ngươi nữa, thậm chí gặp ngươi còn phải tránh xa?”

“Muốn!!” – Tiểu Lục nghiến răng.

“Vậy ta dạy ngươi một chiêu...”

Hai người lập tức ghé sát vào nhau thì thầm bàn kế, đúng lúc đó, Triệu Ất đã mệt bở hơi tai, vừa chạy vừa la:

“Cha, đừng đánh nữa! Con không phải là gay mà!”

Triệu thúc hơi khựng lại, ánh mắt nheo nheo.

“Thế còn thằng kia?”

“Chúng con chỉ là bạn bè bình thường!” – Triệu Ất gào to:

“Con thề, cả đời này con chỉ thích phụ nữ! Nhất là mấy cô mũm mĩm dễ thương!”

Hàng xóm vây quanh đồng loạt "ồ" lên, mặt ai cũng như ngộ ra điều gì đó.

Triệu thúc nghe vậy thì chững lại, nghiêng đầu hỏi:

“Thật không?”

“Thật mà...”

Đúng lúc ấy – một bóng người chen qua đám đông, lao vọt về phía Triệu Ất!

“TIỂU ẤT CA!!” – Tiểu Lục hét to, lao vào ôm chặt lấy hắn, lấy thân mình chắn trước cây gậy của Triệu thúc.

Triệu Ất c.h.ế.t lặng.

Triệu thúc cũng c.h.ế.t lặng.

“Ngươi…” – Triệu Ất chỉ biết há miệng mà không nói thành lời.

Tiểu Lục đỏ hoe mắt, giọng run run hét lên:

“Nếu muốn đánh, đánh con đây! Không được đánh Tiểu Ất ca của con!!”

Một giây lặng như tờ.

【Giá trị mong đợi người xem +2... +2... +2...】

Không khí... hoàn toàn nổ tung.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu