Văn án:
Phu quân ta phẩm tính cao khiết.
Ngày bị tịch biên gia sản, có người khuyên hắn mang theo chút vàng bạc châu báu phòng thân, nhưng hắn lại từ chối, chỉ ôm đi một chậu cúc do chính tay mình trồng.
Vì trong nhà không còn lấy một đồng, nên ta phải mở một tửu phường để duy trì sinh kế, đêm nào cũng thức đến khuya, tính toán xem phải làm sao mới kiếm được thêm bạc.
Hắn vậy mà lại chê ta tính toán chi li, nói trên người ta toàn là mùi tiền, nên không chịu cùng ta chung phòng.
Sau này, ta lao lực thành bệnh, uất ức mà c.h.ế.t.
Hắn thì khôi phục chức quan, còn thành thân với đích tỷ của ta, một nữ t.ử được người đời gọi là nhân đạm như cúc.
TruyenLau.com
Ta tức đến mức trọng sinh rồi.
Lần này, ta không lo lắng việc làm ăn, không thèm vất vả kiếm bạc, ngày ngày chỉ gảy đàn, làm thơ.
Website TruyenLau.com
Khi hắn hỏi đến, ta chỉ nhàn nhạt cười:
“Dù nhà không còn gì cả chúng ta cũng phải sống cho có thể diện mới được.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
…
Chương 1:
“Tranh Diên, vì sao nàng lại cứ hay so đo đến thế?”
Vừa mở mắt ra, ta đã nhìn thấy gương mặt của Tống Dục.
Hắn nhíu mày khó chịu trách cứ ta:
“Rượu gặp tri kỷ, ngàn chén cũng ít. Từ nay về sau, nàng không được nhắc đến tiền bạc nữa.”
Ngay khoảnh khắc ấy, ta liền hiểu ta đã trọng sinh.
Kiếp trước, sau khi Tống phủ bị tịch biên, ta và Tống Dục không còn nguồn thu nào.
Vì vậy, ta mở tửu phường này để duy trì sinh kế.
Vị Vương công t.ử kia tự xưng từng học cùng thư viện với Tống Dục, thường xuyên đến uống rượu ôn chuyện cũ.
Hắn luôn chọn những vò rượu ngon nhất, từng vò từng vò liên tiếp được mở ra, lần nào cũng say khướt mới ra về, nhưng chưa từng trả lấy một đồng bạc nào.
Ta không chịu nổi, nên khi thấy hắn ta quay lại, liền chặn người lại, nói thẳng rằng đây là buôn bán nhỏ, không thể cứ ghi nợ mãi như vậy.
Không ngờ Tống Dục lại nổi giận.
Hắn không chỉ công khai trách ta tính toán vụn vặt, mà còn quay sang trấn an Vương công t.ử kia, nói rằng từ nay về sau, hễ hắn ta đến uống rượu thì không cần trả bạc.
Vương công t.ử và đám bạn bè của hắn nghe xong, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi.
Người thì khen Tống công t.ử tuy là hổ lạc đồng bằng, nhưng vẫn giữ được phong thái hào sảng phóng khoáng, quả là bậc danh sĩ chân chính.
Người thì cùng hắn xướng họa, nói nào là:
“Nhân sinh đắc ý tu tận hoan.”
*Dịch: Đời người khi nào đắc ý nên tận tình vui sướng
Nào là : “Thiên kim tán tận hoàn phục lai.”
*Dịch: Ngàn vàng tiêu sạch hết rồi sẽ có trở lại.
Trích: Thương tiến tửu - Lý Bạch.
Tống Dục khoác áo trắng, ung dung cùng bọn họ nâng chén đổi rượu, vẫn là dáng vẻ công t.ử cao quý, uống rượu hào phóng như xưa.
Hắn thậm chí còn liếc ta một cái đầy khó chịu rồi nói:
“Nàng vào hậu trù đi. Chốn phong nhã như thế này, không phải là nơi nàng nên đứng.”
Không thể không nói, xét về xuất thân, ta quả thực không xứng với Tống Dục.
Nhà họ Tống ba đời làm quan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu không phải Tống phủ bị tịch biên, lại thêm tâm nguyện cuối đời của Tống lão phu nhân là hắn thành thân sinh con, thì một kẻ con nhà danh giá như hắn, quả thật sẽ không thành thân với một đứa thứ nữ như ta.
Nhưng thực tế là: Từ ngày gả sang, ta chưa từng hưởng lấy một ngày sung sướng của nhà họ Tống, mà chỉ toàn là chịu khổ.
Nhà họ Tống bị cuốn vào cuộc tranh chấp phe phái, nên bị bãi quan đoạt tước, giáng làm thứ dân.
Trước ngày tịch biên, có người tốt bụng đến nhắc nhở, nói gia sản e rằng sẽ bị niêm phong toàn bộ, nên tranh thủ trước khi quan binh tới, mang vài món vàng bạc đáng giá giấu ở phần mộ tổ tiên, thì sau này ít nhất cũng còn chút tài sản phòng thân.
Thế nhưng Tống Dục một lạng bạc cũng không lấy.
Vị công t.ử thanh cao ấy, rốt cuộc chỉ dọn đi một chậu cúc do chính tay hắn trồng.
Hắn nói:
“Nguyện như đóa cúc này, đạm bạc mà giữ lại ý chí.”
……
Những ngày sau đó, Tống Dục quả thực rất đạm bạc.
Hắn là người có tài, nên dù đã mất quan chức, vẫn có không ít phú hộ tìm đến xin chữ, cầu tranh.
Kết quả, hắn lạnh mặt từ chối:
“Chữ và tranh là nơi ký thác thú vui tao nhã. Đám người kia chẳng qua chỉ là hùa theo phong nhã, căn bản không hiểu ta.”
“Dù có đem ra vạn lạng vàng, ta cũng không thể vì họ mà hạ bút.”
Còn những nghề có thể kiếm bạc khác, hắn lại càng không muốn đụng tới.
Ngày ngày chỉ uống rượu, làm thơ, lặp đi lặp lại mấy lời kiểu như:
“Tư thị lậu thất, duy ngô đức hinh.”
*Dịch: Đây là căn nhà quê mùa, chỉ nhờ đức ta mà thơm tho.
*Trích: Lậu thất minh - Lưu Vũ Tích.
Hắn như vậy mà cũng thật sự hù được không ít người, ai nấy đều nói Tống công t.ử là người thanh bần, lòng dạ rộng rãi, phong thái khoáng đạt.
Tống Dục có thể khoáng đạt, nhưng thân là thê t.ử của hắn, ta không thể c.h.ế.t đói.
Ta tuy là thứ nữ, nhưng hồi môn cũng không phải là ít.
Vì thế ta lấy ra một phần, mở tửu phường này.
Khi ấy, để dây dưa với đám quản lý điền trang đang ép giá, để nghĩ xem làm thế nào tửu phường mới có thêm lời lãi, ta thường gảy bàn tính đến tận đêm khuya.
Những nỗ lực ấy, khiến việc làm ăn của tửu phường ngày một khấm khá.
Thế nhưng Tống Dục vẫn không chịu cho ta một cái sắc mặt dễ coi.
Hắn nói ta chẳng khác gì đám dân chợ búa, trên người toàn mùi tiền bạc, hắn không muốn dây vào, vì thế đã từ chối chung phòng với ta.
Nên chỉ trong chốc lát, những lời đồn kiểu: “Thẩm Tranh Diên bị Tống công t.ử ghét bỏ” đã lan khắp nơi.
Ta trở thành trò cười của tất cả mọi người.
“Bị Tống công t.ử coi thường cũng là lẽ thường thôi. Nàng ta đứng quầy bán rượu, lộ mặt giữa chốn đông người, chẳng khác gì một nữ nhân chợ búa.”
“Người thanh cao như Tống công tử, tất nhiên chỉ động lòng với những nữ t.ử cũng thanh cao như vậy.”
“Ê này, các ngươi có nghe chưa? Nghe nói người Tống công t.ử vốn thích là Thẩm Tâm Nguyệt tỷ tỷ của Thẩm Tranh Diên…”
Kiếp trước, phải đợi đến khi ta bệnh nặng, sắp c.h.ế.t đến nơi, ta mới biết được rất nhiều chân tướng.
Hóa ra, người Tống Dục vẫn luôn yêu, chỉ có đích tỷ Thẩm Tâm Nguyệt của ta.
Người hắn muốn thành thân từ đầu đến cuối vẫn là nàng ta.
Nhưng vào thời điểm ấy, phụ thân ta đã nghe được tin tức trong triều, biết nhà họ Tống đang bị nhắm tới, e rằng sắp gặp nạn.
Thế là phụ thân đã do dự.
Nếu đồng ý để đích nữ duy nhất gả sang chịu khổ, thì ông và đại phu nhân đều không nỡ.
Nếu không đồng ý, lỡ đâu nhà họ Tống ngày sau khôi phục, e rằng sẽ chẳng còn cơ hội trèo cao.
Thanh Lãnh Và Cao Quý
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.