Thanh Lãnh Và Cao Quý

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thanh Lãnh Và Cao Quý

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Chương 6:

 

Ta cắt lời hắn:

 

“Phu quân, chính vì thanh danh của cô nương chưa xuất giá vô cùng quan trọng, nên mới vạn vạn không thể để Tiểu Thúy đi hầu hạ Nhu cô nương.”

 

Thấy Tống Dục lộ vẻ không hiểu, ta rơi nước mắt nói:

 

“Phu quân không biết đó thôi. Tiểu Thúy nha đầu này hành vi thô lỗ, một ngày mắng người đến tám lượt.

 

“Thiếp thân xuất thân thấp kém, bị nàng ta liên lụy cũng đành chịu. Nhưng Nhu cô nương thân là quý nữ, sao có thể ở gần Tiểu Thúy được? Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

“Đến lúc ấy, người ngoài mà buông lời: ‘trên không ngay thì dưới sao thẳng’, rồi nói Tiểu Thúy thô tục, kẻ được nàng ta hầu hạ ắt hẵn cũng không có giáo dưỡng gì… chẳng phải sẽ hỏng hết đại sự sao?”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tiểu Thúy lúc này đã hiểu ra, lập tức ngẩng cổ phản bác, không phục:

 

“Làm người ai mà chẳng sinh ra từ m.ô.n.g mẹ mình, cớ sao Nhu cô nương thì cao quý, còn ta lại thành thô tục rồi?”

  Website TruyenLau.com

“Đừng nói là hầu hạ Nhu cô nương, dù có làm thiếp cho cô gia, ta cũng làm được!”

 

“Cô gia,cô gia đừng đi mà…!”

 

Tiểu Thúy hướng theo bóng lưng đang chạy trối c.h.ế.t Tống Dục mà lớn tiếng gọi.

 

Đợi đến khi hắn chạy khuất hẳn, nàng ta mới quay lại, cùng ta cười thành một đoàn.

 

Những ngày sau đó, Tống Dục và Tống Nhu đều sống chẳng dễ chịu gì.

 

Hai vị công t.ử tiểu thư từ nhỏ đã quen được hầu hạ, nay không còn đám hạ nhân hầu hạ liền không nhúc nhích nổi.

 

Trước kia, Tống Dục gảy đàn phải có người bày đàn sẵn, uống trà phải có người dâng chén với nhiệt độ vừa vặn.

 

Y phục toàn là sắc nhạt, một mực theo đuổi dáng vẻ công t.ử như ngọc, tiên khí phiêu phiêu.

 

Giờ đây, đám bà t.ử làm việc nặng trong viện hắn đã không còn, chỉ sót lại hai tiểu tư, đến cả quần áo cũng giặt không sạch.

 

[Bà tử: người hầu lớn tuổi trong phủ phẩm cấp thấp hơn ma ma nhưng cao hơn nha hoàn.]

 

Những bộ y phục màu nguyệt bạch, màu xanh nhạt ấy chẳng mấy chốc đã bẩn thỉu nhăn nhúm, từ đó không còn chút tiên khí nào.

 

Tống Nhu còn t.h.ả.m hơn.

 

Hai nha hoàn hạng nhất mười ngón tay chưa từng chạm việc nặng, sau hai ngày làm việc, thì một người lén trốn đi trong đêm, người còn lại cũng trốn nhưng trốn không thoát, nên ngày nào cũng như cà tím gặp sương, thở dài thườn thượt.

 

Những ngày như vậy kéo dài chừng mười hôm thì Tống Nhu đã hoàn toàn chịu không nổi nữa.

 

Nàng ta quyết định đi cầu cứu người tỷ muội tốt Thẩm Tâm Nguyệt của mình.

 

Tống Nhu và Thẩm Tâm Nguyệt xưa nay vẫn thân thiết như tỷ muội ruột.

 

Thời còn là thiếu nữ khuê các, Tống Nhu luôn theo sát bên Thẩm Tâm Nguyệt, một lòng một dạ mong nàng ta sớm trở thành tẩu tẩu của mình.

 

Về sau, ta gả sang nhà họ Tống.

 

Tống Nhu hận ta đến nghiến răng nghiến lợi, cứ như thể việc Tống Dục không thể ở bên Thẩm Tâm Nguyệt là do ta chia cắt vậy.

 

Đến nay, oán hận của Tống Nhu đối với ta đã lên đến đỉnh điểm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nàng ta chặn Thẩm Tâm Nguyệt lúc Thẩm Tâm Nguyệt đang định mua trâm cài trong Nam Bảo Trai, rồi khóc lóc than thở một hồi dài.

 

“Tâm Nguyệt tỷ tỷ, từ sau khi Thẩm Tranh Diên gả vào, nhà họ Tống chúng ta bị nàng ta làm cho rối tinh rối mù luôn rồi.”

 

“Huynh trưởng của muội là người si tình. Giờ đây vì tương tư mà sinh bệnh, ốm liệt giường không dậy nổi.

 

“Tâm Nguyệt tỷ tỷ, nhớ năm đó ba người chúng ta cùng nhau đạp thanh du ngoạn, đ.á.n.h đàn ngâm thơ, vui vẻ biết bao.”

 

“Nếu người gả sang là tỷ, thì bây giờ sao chúng ta lại rơi vào cảnh ngộ thế này được…”

 

Thẩm Tâm Nguyệt cũng cùng nàng ta rơi lệ, còn nắm tay nàng ta mà an ủi:

 

“Nhu nhi muội muội, thật là khổ cho muội rồi.”

 

Tống Nhu vốn tưởng rằng, sau khi nghe mình sống khốn khó như vậy, Thẩm Tâm Nguyệt sẽ chủ động giúp đỡ ít nhiều.

 

Nhưng nàng ta không ngờ, ngoài mấy lời an ủi ấm áp kia ra, Thẩm Tâm Nguyệt lại chẳng cho gì cả.

 

Tống Nhu thật sự không còn cách nào, đành đỏ mặt chủ động mở lời với Thẩm Tâm Nguyệt, lấp lửng gợi ý nàng ta cho mình chút bạc.

 

Nhưng Thẩm Tâm Nguyệt lại lùi nửa bước, rồi dịu giọng nói:

 

“Nhu nhi à, chuyện này không ổn đâu”

 

“Hiện giờ, thê t.ử của Tống Dục rốt cuộc vẫn là Thẩm Tranh Diên.” 

 

“Việc ta lén đưa bạc cho muội sau lưng nàng ta mà truyền ra ngoài, thì không biết sẽ bị người khác đoán già đoán non mối quan hệ giữa chúng ta ra sao nữa, việc đó đối với thanh danh của ta thật sự rất bất lợi.”

 

“May mà đứa thứ muội này của ta cũng chỉ là giải tán đám hạ nhân, nấu mấy bữa ăn khó nuốt… chứ cũng không có ác tâm gì thật sự.”

 

“Muội cứ cố chịu thêm vài năm nữa. Đợi đến ngày muội xuất giá, tự nhiên sẽ không phải ngày ngày chạm mặt nàng ta nữa.”

 

“Nhu nhi, muội nghĩ thoáng ra một chút đi, ngày tháng rồi cũng sẽ dễ chịu hơn thôi.”

 

Giọng điệu của Thẩm Tâm Nguyệt vẫn ôn hòa như gió xuân.

 

Chỉ tiếc là lần này… Tống Nhu đã không còn cảm nhận được chút ấm áp nào.

 

Nhất là sau khi an ủi xong Tống Nhu xong, Thẩm Tâm Nguyệt liền gọi bốn nha hoàn của mình lại, khiêng theo hai bộ trang sức vừa mới đặt làm, ung dung rời đi.

 

Tống Nhu đứng nhìn theo bóng lưng ấy, c.ắ.n chặt môi đến bật máu.

 

Tình nghĩa của cặp tỷ muội thân thiết này, cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt.

 

“Nàng ta ngày ngày gấm vóc đầy bàn, khổ sở đâu có rơi lên đầu nàng ta, nên nàng ta mới có thể nói những lời như nhìn thoáng kia!”

 

“Còn bảo ta đợi đến lúc xuất giá là xong. Giờ ta đến một bộ hồi môn t.ử tế cũng không gom nổi, vậy mà nàng ta lại thuận tay đặt làm ngần ấy trang sức!”

 

Tống Nhu vừa oán giận, vừa vặn xoắn chiếc khăn tay, bước ra khỏi Nam Bảo Trai.

 

Nhưng đột nhiên, nàng ta lại nghe thấy tiếng người bên cạnh bàn tán.

 

“Người vừa đi qua kia, chính là Thẩm gia đại tiểu thư Thẩm Tâm Nguyệt phải không? Dung mạo quả thật rất là đoan trang, tính tình lại hiền thục, không biết ai sẽ có phúc phần mà lấy được nữ t.ử như vậy nữa.”

 

“Nghe nói nhà họ Thẩm đang nghị thân với Tần gia công t.ử đó…”

 

Chiếc khăn trong tay Tống Nhu bỗng rơi phịch xuống đất.

 

Nhà họ Tần là đại gia tộc có tiếng ở kinh thành.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu