Chương 9:
Có kinh nghiệm ở kiếp trước, việc kinh doanh trong tay ta quả thật thuận lợi như nước chảy.
Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, ta đã trở thành một thương nhân mới nổi, ai ở kinh thành cũng biết tới.
Khi xưa, lúc Tống Dục còn khỏe mạnh, ta và Tiểu Thúy chỉ dám lén lút ăn khuya trong phòng mình, còn sợ hắn phát hiện.
Giờ đây, bữa ăn của ta đã nâng cấp hẳn nào là đuôi phượng ngư sí, phật thủ kim quyển, cầu khô bào ngư, hoa cô hải sâm… ta muốn ăn gì liền ăn cái nấy.
Chỉ là bây giờ, không có Tiểu Thúy ngồi ăn cùng ta nữa. TruyenLau.com
Nàng ta lúc này đã dẫn theo một đội người, xuôi Nam mở rộng sinh ý mới.
Ta thấy trống trải, đành bưng mâm cơm, đến trước giường bệnh của Tống Dục mà ăn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giờ đây, ngoài t.h.u.ố.c thang ra Tống Dục không nuốt nổi thứ gì khác.
Vị công t.ử từng ngọc thụ lâm phong, nay trở nên gầy rộc như một bó củi khô.
Ta đem những tin tức bát quái mới nghe được đều thuật lại cho hắn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nội dung tất nhiên là đặc sắc vô cùng…
Hôm nay, Tống Nhu đẩy Thẩm Tâm Nguyệt xuống ao cá chép.
Còn Thẩm Tâm Nguyệt thì lén cho Tống Nhu uống t.h.u.ố.c sảy thai, kết quả bị phát hiện.
Con vẹt của Tống Nhu ngày ngày bay khắp Tần phủ, rêu rao chuyện xấu của Thẩm Tâm Nguyệt.
Con mèo Thẩm Tâm Nguyệt nuôi lại cào rách mặt Tống Nhu.
…
Ta thở dài:
“Hai người đó trước kia thân thiết như tỷ muội ruột, cớ sao nay lại thành ra thế này?”
Tống Dục nằm trên giường, hắn trừng mắt nhìn ta, ho không dứt.
Ho rồi ho, cuối cùng còn ho ra máu.
Ta xua tay:
“Ngươi đừng nhìn ta như thế. Chuyện này không liên quan gì đến ta.”
“Đương nhiên, ta cũng đã không kiếm bạc cho ngươi khiến ngươi không có bạc đi lo lót, nên không thể quan phục nguyên chức.”
“Cũng vì vậy Tống Nhu cũng không gả được cho Tần công t.ử mà nàng ta yêu.”
“Mà nàng ta sống không tốt, tự nhiên cũng không chịu nổi cảnh Thẩm Tâm Nguyệt sống yên ổn.”
“Còn một đích nữ đang chờ gả đàng hoàng như Thẩm Tâm Nguyệt, thì bị Tống Nhu ép đến mức phải làm thiếp. Nên trong lòng nàng ta,e rằng đã sớm muốn xé xác Tống Nhu.”
“Giờ cả hai đều ở trong hậu viện nhà họ Tần, mỗi người đều mang theo hận ý ngút trời, cả hai đã định sẵn sẽ đấu đến già, rồi cùng nhau lụn bại.”
“Nhìn hai nữ nhân mà phu quân xem trọng nhất đời này… đều mặt mày biến dạng, phu quân cảm thấy thế nào?”
Ta nhìn Tống Dục.
Sắc mặt hắn đã lúc này đã tím tái.
“Nói xong bọn họ, giờ nói đến phu quân ngươi.”
“Thật ra ta biết, thân thể ngươi vốn đã có bênh ẩn. Phải dùng t.h.u.ố.c tốt nhất, đắt nhất mà bồi bổ từng ngày.”
“Lại càng không thể tức giận, không thể chịu uất ức, bằng không thân thể chỉ càng suy kiệt nhanh hơn.”
Thứ Tống Dục ho ra giờ đã là m.á.u đen.
Hắn đập mạnh xuống giường, run rẩy chỉ tay vào ta:
“Ngươi… ngươi thật ti tiện độc ác…”
Ta lắc đầu:
“Tội danh này ta không dám nhận đâu.”
“Ti tiện độc ác, phải là kẻ giở thủ đoạn mới có thể mang cái danh ấy.”
“Ta chỉ là một người nhạt như cúc, chẳng làm gì cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng như lúc này, ta nhìn hơi thở của Tống Dục ngày một gấp gáp, mà vẫn không làm gì.
Không gọi hạ nhân.
Không gọi lang trung.
Chỉ lặng lẽ đứng nhìn hắn.
“Ba người các ngươi, mỗi người có một kết cục như vậy, đều là tự chuốc lấy.”
Ta khẽ nói.
“Những kẻ sống bằng cách hút m.á.u người khác, thì lấy tư cách gì oán hận người khác chỉ vì người ta không cho các ngươi hút nữa?”
“Tống Dục, ngươi vẫn luôn cho rằng ta không xứng với ngươi. Nhưng từ đầu đến cuối, chỉ có một sự thật là ngươi không hề xứng với ta.”
Đó là câu cuối cùng.
Sau một hồi giãy giụa dài đằng đẵng, Tống Dục trợn mắt, rồi nằm bất động.
Ta quay người rời đi.
Hốc mắt khô khốc, không có nước mắt.
Năm xưa lúc ta gả cho hắn, khi khăn trùm được vén lên, ta thấy hắn phong thái xuất chúng, mày mắt như ngọc.
Niềm vui trong khoảnh khắc ấy dường như vẫn còn lưu lại trong tim.
Chỉ là, thời gian của hai đời trôi qua như mây khói, từ vui mừng hóa chán ghét, từ tình yêu biến thành hận ý.
Ta gọi hạ nhân:
“Phu quân ta đã qua đời. Các ngươi mau đi mời pháp sư giỏi nhất đến siêu độ cho hắn, để linh hồn hắn sớm ngày chuyển thế.”
Kiếp trước, ta vì c.h.ế.t trong oán hận, cộng thêm Tống Dục lại hoàn toàn không lo tang sự cho ta, nên mới khiến hồn phách của ta không tan, phải quay lại một đời này.
Còn giờ đây, ta nhất định phải siêu độ thật tốt linh hồn của hắn, ta tuyệt đối không cho hắn thêm một cơ hội trọng sinh nào nữa.
Sau khi Tống Dục c.h.ế.t, Tống Nhu quay về chịu tang.
Mọi ăn mặc chi tiêu của nàng ta ở nhà họ Tần thật ra tốt hơn ở nhà họ Tống gấp trăm lần.
Nhưng không hiểu vì sao, Tống Nhu lại tiều tụy hơn trước rất nhiều, toàn thân nàng trông như già đi cả chục tuổi.
Sau đó, ta cũng gặp lại Thẩm Tâm Nguyệt.
Tình trạng của nàng ta cũng không khá hơn Tống Nhu là bao.
Dung mạo thanh tú năm xưa, giờ đây đã bắt đầu lộ ra vẻ chua ngoa cay nghiệt.
Hai người họ, trong cuộc giằng co không dứt với nhau, đều tổn hại dung mạo, rồi việc sảy t.h.a.i cũng dẫn đến việc thân thể hao tổn nghiêm trọng.
Còn Tần công t.ử thì sao?
Hắn lại nạp thêm những tiểu thiếp trẻ tuổi khác vào phủ.
Nhưng ta có thể thấy trước được rằng, những ngày tháng sau này của Thẩm Tâm Nguyệt và Tống Nhu, chỉ có thể càng thêm khó sống.
Còn ta thì đang chuẩn bị lên đường đi Giang Nam, để hội ngộ cùng Tiểu Thúy.
Nàng ta ở đó đã mua sắm một tòa đại trạch ba gian mời ta sang xem.
Trước khi rời đi ta gặp lại Thẩm Tâm Nguyệt.
Nàng ta rốt cuộc vẫn không nhịn được, mà mở miệng mỉa mai ta:
“Ngươi xem ra đang sống rất tốt.”
Ta dừng bước, quay đầu nhìn nàng ta.
“Phải.” - Ta nói.
“Những gì ta có hiện tại, đều do chính tay ta kiếm được.”
“Còn tương lai, ta sẽ tiếp tục cố gắng, kiếm nhiều hơn nữa.”
Một kẻ không tranh, không giành, mà vẫn có được tất cả thì chỉ có thể là thần minh sinh ra trên trời.
Còn ta, thân là người ở dưới đất, chỉ có thể dùng đôi tay của chính mình, để giành lấy ngày mai thuộc về ta.
– HẾT –
Thanh Lãnh Và Cao Quý
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thanh Lãnh Và Cao Quý
Chương 9
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn