Thanh Lãnh Và Cao Quý

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thanh Lãnh Và Cao Quý

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Chương 2:

 

Cuối cùng, phụ thân ta quyết định dùng chi phí thấp đổi lấy khả năng sinh lời cao.

 

Thế là ông ta bắt một đứa thứ nữ do nha hoàn sinh ra như ta ra ánh sáng, ghi tên ta dưới danh nghĩa đại phu nhân, rồi gả sang nhà họ Tống.

 

Nhưng khi biết người hắn phải lấy là ta, Tống Dục cũng không từ chối.

 

Hắn chỉ uống rượu suốt một đêm, trong cơn say lẩm bẩm:

 

“Cũng được thôi. Nếu đã không thể thành thân với nàng ấy thì dùng cách này để ở gần nàng hơn, cũng coi như đủ rồi.”

 

Những năm sau đó, Tống Dục thực ra chưa từng từ bỏ việc phô bày cái gọi là si tình của hắn với Thẩm Tâm Nguyệt.

 

Khi ta còn bận bịu đến tận đêm khuya, thì hắn đã cùng Thẩm Tâm Nguyệt tâm sự dưới màn đêm. TruyenLau.com

 

Thẩm Tâm Nguyệt nói:

 

“Giờ đây, ai nấy đều khen đứa thứ muội của ta giỏi giang.”

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tống Dục thản nhiên đáp:

 

“Vậy sao? Nhưng ta chỉ thấy cả người nàng ta đầy mùi tiền, ta căn bản không muốn cùng nàng ta chung phòng.”
Website TruyenLau.com
 

Đích tỷ lại nói:

 

“Nhưng ta lại nghe nói, nàng ta đã m.a.n.g t.h.a.i rồi…”

 

Tống Dục vội vàng phân bua:

 

“Đó là vì đêm ấy nàng ta hạ t.h.u.ố.c ta. Tâm Nguyệt à trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có nàng. Nếu nàng không tin, ta sẽ lập tức dùng kiếm tự kết liễu…”

 

Đích tỷ đưa tay che miệng Tống Dục, rồi nói:

 

“Đang yên đang lành, sao lại nói những lời đ.á.n.h đánh g.i.ế.c g.i.ế.c như vậy? Ta sao có thể không tin chàng được.”

 

Sau đó, khi ta bụng mang dạ chửa, ta đã phát hiện những bức thư qua lại giữa Tống Dục và Thẩm Tâm Nguyệt.

 

Hắn viết cho nàng ta rằng:

 

【Người nằm bên gối không phải người trong tim. Nàng mới là thê t.ử duy nhất của ta trong đời này.】

 

【Thế gian ô trọc, chỉ có nàng là gió trong trăng sáng.】

 

Ta tức đến mức thổ huyết, từ đó không thể ngồi dậy nổi.

 

Trong những ngày nằm bệnh, Tống Dục chưa từng đến thăm ta.

 

Hắn dùng số bạc ta kiếm được đi lo liệu đút lót các nơi, cuối cùng cũng hồi phục chức quan.

 

Mãi đến lúc ta hấp hối, hắn mới đến nhìn ta một lần và nói:

 

“Nữ t.ử chợ búa như nàng, đời này có thể cùng ta sống mấy năm, có thể nhiễm được không ít khí chất tao nhã của ta, đấy cũng xem như là phúc phần của nàng rồi.”

 

Sau khi ta c.h.ế.t, hắn thành thân với Thẩm Tâm Nguyệt.

 

Ai ai cũng nói Tống công t.ử và Thẩm đại tiểu thư quả là một cặp xứng lứa vừa đôi, từ đó không còn ai nhớ đến ta nữa.

 

May mà trời xanh còn mắt, cho ta một cơ hội làm lại.

 

Lúc này, nhìn Tống Dục cùng Vương công t.ử bọn họ nâng chén đổi rượu, ta không nói thêm lời nào, chỉ xoay người đi thẳng vào hậu trù.

 

Nha hoàn Tiểu Thúy đã đợi ở phía sau, lo lắng nói:

 

“Tiểu thư, cô gia làm như vậy, sẽ khiến tửu phường này sụp đổ mất.”

 

Ta thản nhiên đáp:

 

“Sụp thì sụp đi. Nào, đem sổ sách lại đây, gom hết số bạc còn lại, mang gửi sang nhà người tỷ muội mà ngươi tin cậy.”

 

Tiểu Thúy giật mình:

 

“Tiểu thư, người định làm gì vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ta nói:

 

“Về sau nếu Tống Dục có hỏi, chúng ta phải thống nhất lời lẽ cứ nói hồi môn của ta đã tiêu sạch, không còn một đồng nào. Đã nhớ kỹ chưa?”

 

Kiếp trước, toàn bộ hồi môn của ta đều ném cả vào tửu phường này.

 

Năm đầu, tửu phường hoàn toàn không có lời, mãi về sau mới dần dần xoay chuyển được.

 

Trong quãng thời gian ấy, mọi chi tiêu ăn mặc sinh hoạt của nhà họ Tống, đều dựa vào hồi môn của ta mà chống đỡ.

 

Ta tuy là thứ nữ không được sủng ái, nhưng đã bị phụ thân đem gả sang nhà họ Tống như một khoản đầu tư, nên trên phương diện hồi môn, ông ta cũng chưa từng bạc đãi ta.

 

Tống Dục thì dù đã lâm vào cảnh sa sút, vẫn nhất quyết phải giữ thể diện.

 

Đọc sách thì phải có thư đồng, gảy đàn phải có đồng t.ử hầu đàn.

 

Tất cả những thú vui phong nhã ấy, đằng sau đều là những khoản bạc khổng lồ.

 

Vì thế, chút hồi môn của ta sớm muộn cũng không chịu nổi, buộc phải tìm thêm đường kiếm bạc khác.

 

Giờ đây ta đã hạ quyết tâm mặc kệ hắn, thì số bạc này đã đủ để ta và Tiểu Thúy ăn ngon uống sung sướng suốt nhiều năm.

 

Khi ta và Tiểu Thúy vừa chuyển xong bạc, thì  Tống Dục liền trở về nhà.

 

Không biết có phải ảo giác của ta hay không, nhưng hắn vậy mà trông có vẻ kinh ngạc.

 

“Hôm nay nàng đúng là khiến ta nhìn nàng khác đi.”

 

Hắn nói tiếp:

 

“Ta cứ tưởng nàng sẽ dây dưa không dứt, tiếp tục đòi Vương công t.ử tiền rượu.”

 

Ta ở trong lòng cười lạnh.

 

Kiếp trước, ta đâu phải chưa từng làm như vậy.

 

ta khi đó kiên quyết buộc Vương công t.ử phải trả tiền nên cuối cùng cũng lấy được bạc.

 

Nhưng từ đó, ta cũng mang theo cái danh keo kiệt, thích so đo, rồi ai ai cũng nói Tống công t.ử hào sảng, chỉ tiếc lại lấy phải một nữ t.ử trong mắt chỉ có sự tham lam…

 

Đời này, ta không muốn làm kẻ xấu ấy nữa.

 

Dù trong lòng mỉa mai, nhưng ngoài miệng ta lại nói rất mềm mỏng:

 

“Ta đã gả cho phu quân, thì đương nhiên mọi việc đều nghe theo phu quân. Phu quân đã coi nhẹ tiền tài, vậy thiếp thân cũng không để bụng mấy thứ đó nữa.”

 

Tống Dục thoáng sững người, nhưng cuối cùng hắn cũng chẳng nói được gì, chỉ đành gật đầu rồi rời đi.

 

Nhưng chỉ mấy ngày sau, Tống Dục đã không chịu nổi nữa.

 



 

“Bữa tối sao lại ăn những thứ thế này?”

 

Người đầu tiên nổi giận không phải Tống Dục, mà là Tống Nhu muội muội ruột của hắn.

 

Vị Tống đại tiểu thư này kén ăn đến mức khắc nghiệt.

 

Trước đây chỉ cần món ăn hơi béo một chút, nàng ta đã không chịu động đũa.

 

Khi hỏi nàng ta muốn ăn gì, nàng ta sẽ nói:

 

“Cứ làm một nồi lẩu hoa cúc là được rồi.”

 

Món lẩu hoa cúc này, trong sách vở quả thực có ghi chép.

 

Dùng cánh hoa cúc tươi cho vào nước dùng, rồi nhúng những lát cá, tôm thái mỏng như giấy để chín sơ rồi ăn, nghe qua thì đúng là vô cùng phong nhã.

 

Tống Nhu và Tống Dục đều giống hệt nhau: cả hai đều chỉ yêu cái gọi là phong nhã, nhưng lại hoàn toàn không nhìn thấy cái giá phải trả phía sau sự phong nhã ấy.

 

Ai đi hái hoa?

 

Ai đi thái cá?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu