Thanh Lãnh Và Cao Quý

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thanh Lãnh Và Cao Quý

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

Chương 7:

 

Tần đại nhân giữ chức tể phụ, trong mấy người nhi t.ử còn lại, chỉ còn vị tiểu công t.ử út là chưa thành thân.

 

[宰辅: Tể phụ: Tể phụ = người giúp vua trị quốc, giữ quyền hành tối cao trong hàng văn thần.]

 

Mà vị Tần tiểu công t.ử này, xưa nay vẫn là ý trung nhân của Tống Nhu.

 

Kiếp trước, sau khi Tống Dục khôi phục chức quan, hắn liền thành thân với Thẩm Tâm Nguyệt. Còn Tống Nhu cũng toại nguyện gả cho Tần tiểu công tử.

 

Nhưng đời này, cục diện đã đổi khác.

 

Tống Dục không thể khôi phục chức quan được nữa.

 

Dù sao thì năm đó, việc nhà họ Tống được phục hồi, là nhờ mấy vị lão thần liên tiếp nói tốt cho Tống Dục trước mặt hoàng thượng.
TruyenLau.com
 

Về việ vì sao mấy vị lão thần ấy lại chịu giúp mình, Tống Dục đưa ra lời giải thích là:

 

“Ta và mấy vị thế thúc chí thú tương đầu, bọn họ rất thưởng thức ta.”

 
TruyenLau
[志趣相投: Chí thú tương đầu: cùng sở thích, cùng khẩu vị tinh thần, hợp gu với nhau.]

 

Nhưng trên thực tế, cái gọi là chí thú tương đầu ấy, chẳng qua là vì hắn mang biếu tranh của Cố Khải Chi, chữ của Vương Hy Chi cùng đồ sứ Cảnh Đức Trấn. Website TruyenLau.com

 

*Cố Khải Chi: Ông là một họa sĩ nổi tiếng của Trung Quốc cổ đại.

 

*Vương hi chi:  Là nhà thư pháp nổi tiếng thời Đông Tấn trong lịch sử Trung Quốc.

 

*Cảnh Đức Trấn: Thành phố này được mệnh danh là "thủ đô gốm sứ" do ở đây là nơi sản xuất gốm sứ có chất lượng với lịch sử 1700 năm.

 

Những món phong nhã đó, đã tiêu tốn toàn bộ bạc do ta kiếm ra.

 

Đời này, Tống Dục không còn bạc để mua những lễ vật quý giá ấy, không còn vốn liếng để cùng các thế thúc chí thú tương đầu nữa, tự nhiên cũng chẳng còn ai đứng ra nói đỡ cho hắn trước hoàng đế.

 

Nhà họ Tống không thể khôi phục, còn hôn sự của Thẩm Tâm Nguyệt cũng không thể tiếp tục kéo dài.

 

Hôn sự của các gia tộc lớn, xưa nay vốn chỉ là sắp đặt, hoán đổi, kết hợp.

 

Đời này không còn nhà họ Tống, thì nhà họ Tần liền cùng nhà họ Thẩm để mắt tới nhau.

 

Tống Nhu cuống lên, đi đi lại lại trong phòng như kiến bò trên chảo nóng.

 

“Thẩm Tâm Nguyệt rõ ràng biết Tần ca ca và ta là hai bên tình nguyện, vậy cớ sao nàng ta còn nhắm đến Tần ca ca!

 

“Tần ca ca luôn một lòng với ta, nhất định sẽ không lấy Thẩm Tâm Nguyệt.”

 

“Nhưng đã lâu rồi Tần ca ca không gặp ta… liệu huynh ấy có quên ta hay không…”

 

Lần này, Tống Nhu biết mình không thể ngồi yên chờ c.h.ế.t nữa.

 

Nghe nói Tần công t.ử sẽ đến Lục Liễu Đê thưởng xuân đạp thanh, nàng ta lập tức gọi nha hoàn duy nhất còn lại tới, bắt đầu sửa soạn dung nhan.

 

[绿柳堤: Bờ đê có dàn liễu xanh]

 

Tiểu Thúy tin tức linh thông, nên đã lập tức báo việc này cho ta.

 

Hai chúng ta liền mua trước hạt dưa và bánh trái, lén núp sau giả sơn gần Lục Liễu Đê, ngồi chờ xem kịch hay.

 

Hôm ấy, Tống Nhu mặc một thân y phục thanh nhã, xuất hiện trên Lục Liễu Đê.

 

Vừa đi, nàng ta vừa đắc ý nói với nha hoàn:

 

“Đám khuê nữ kia đa phần thích vàng thích ngọc nhưng những thứ cho chỉ toàn là tục khí. Họ nào biết được thứ Tần ca ca yêu nhất chính là hoa sen vừa nhú khỏi nước, tự nhiên không chút chạm khắc.”

 

Từ xa, Tống Nhu đã trông thấy Tần công tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nàng ta không tiến lên, mà chọn một chỗ ven nước, để gió hồ thổi tung tóc mai và tà váy, làm ra dáng vẻ phiêu dật thản nhiên như tiên tử.

 

Thế nhưng, một nén hương trôi qua, rồi lại một nén hương nữa.

 

Tần công t.ử vẫn không hề bước tới.

 

Tống Nhu không nhịn được nữa, liền quay đầu nhìn sang bên cạnh.

 

Ngay khoảnh khắc ấy, nàng ta không còn giữ nổi bình tĩnh nữa.

 

Bởi vì nàng ta nhìn thấy ánh mắt của Tần công t.ử đang hướng về phía bên kia của Lục Liễu Đê.

 

Ở đó, có một nữ t.ử đang đứng.

 

Và không phải ai khác, người đó chính là Thẩm Tâm Nguyệt.

 

Không nhìn thì thôi, nhưng vừa nhìn kỹ, Thẩm Tâm Nguyệt và Tống Nhu cả hai gần như từ một khuôn đúc ra từ y phục, kiểu tóc, cho đến thần thái, dáng đi, đều là một kiểu “tiên khí lơ lửng, người nhạt như cúc”.

 

Điều đáng sợ hơn là, trong tình cảnh giống hệt như vậy, Thẩm Tâm Nguyệt ở bất cứ phương diện nào cũng đè Tống Nhu một bậc.

 

Tống Nhu rốt cuộc vẫn là kẻ sa sút, đã nếm đủ khổ sở.

 

Dẫu có tỉ mỉ trang điểm nhưng y phục vẫn còn nếp nhăn, tóc tai vẫn lộ vẻ xơ rối.

 

Còn Thẩm Tâm Nguyệt thì khác. 

 

Nàng ta vẫn luôn được cả chục nha hoàn hầu hạ ngày đêm từ đầu đến chân.

 

Chỉ cần đứng ở đó cũng đã mang dáng vẻ tiên nữ thật sự.

 

Mắt thấy Tần công t.ử của mình đang bước thẳng về phía Thẩm Tâm Nguyệt, thì một người đã dồn nén quá lâu như Tống Nhu cuối cùng đã bùng nổ bao uất ức và tủi thân…

 

Nàng ta lao thẳng tới.

 

“Thẩm Tâm Nguyệt! Ngươi đã quên chuyện năm xưa ngươi từng cùng ca ca ta thề non hẹn biển thế nào à?

 

“Giờ ca ca ta vì ngươi mà lao tâm khổ tứ giữ mình, vậy mà ngươi lại bày ra bộ dạng làm bộ làm tịch, ra ngoài câu dẫn Tần công t.ử à!”

 

Thấy Tống Nhu nổi cơn như vậy, ta và Tiểu Thúy đang ăn bánh ở sau giả sơn cùng lúc lắc đầu.

 

Xem ra, tiên nữ chỉ cũng chỉ có thể lạnh nhạt khi chuyện không liên quan đến mình mà thôi.

 

Thẩm Tâm Nguyệt hoàn toàn không ngờ người tỷ muội năm xưa lại đột nhiên trở mặt với mình.

 

Nàng ta mặt mày vô tội, lắp bắp nói:

 

“Muội… muội nói gì vậy? Ta với ca ca muội xưa nay vẫn như huynh muội…”

 

Tống Nhu cười lạnh:

 

“Huynh muội à?”

 

“Huynh muội nhà ai lại thì thầm những lời ngọt ngào mặn nồng dưới đêm trăng?”

 

“Huynh muội nhà ai lại ngày ngày thư từ qua lại, thổ lộ tâm tình?

 

“Tâm Nguyệt tỷ tỷ, tỷ tự lừa mình thì cũng thôi, nhưng cũng đừng có lừa người khác.”

 

“Chiếc khăn tay tỷ từng thêu cho ca ca ta giờ vẫn còn để ở nhà ta. Trên đó thêu gì nhỉ? Là uyên ương hí thủy đó.”

 

“Tỷ coi ta mù hay sao?”

 

Sắc mặt Thẩm Tâm Nguyệt trắng bệch trong chớp mắt.

 

Nàng ta cũng chẳng còn giữ nổi thể diện nữa, liền luống cuống sai nha hoàn đi bịt miệng Tống Nhu.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu