Thanh Lãnh Và Cao Quý

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thanh Lãnh Và Cao Quý

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Chương 4:

 

“Thật là! Danh sĩ phong lưu gì chứ, danh sĩ mà lại so đo mấy đồng tiền rượu của bọn ta à? Ta khinh!”

 

Đám khách nợ tiền rượu này, vốn dĩ phần lớn đều là hạng miệng lưỡi trơn tru, thế nên không chỉ mắng Tống Dục, mà còn cố tình xúm lại trước mặt hắn mà mắng, để hắn nghe cho thật rõ.

 

Tống Dục xưa nay chưa từng giao tiếp với hạng người chợ búa như vậy.

 

Nên gương mặt vốn còn chút thanh tú kia bị chọc tức đến méo mó, môi run lên bần bật, thế nhưng đến cuối cùng vẫn không thốt nổi một lời phản bác.

 

Ta bước tới bên cạnh hắn, đưa bạc lên, nói:

 

“Phu quân, bạc đã thu về rồi.”

 

Tống Dục giận dữ vô cùng, hoàn toàn không để ý đến ta, chỉ phất tay áo bỏ đi. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Chậc chậc chậc.

 

Tống Nhu à, ngươi xem đó, là chính ca ca của ngươi không muốn bạc đấy nhé. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Ta nhét bạc vào người, rồi cùng Tiểu Thúy đi sang tửu lâu phía đông ăn một đĩa giò kho.

 

Nói cho cùng, thứ gọi là thanh danh này thật đúng là kỳ lạ. Website TruyenLau.com

 

Nếu tất cả mọi người đều đồng thanh nói ngươi tốt, thì dù có kẻ thấy ngươi không ra gì, họ cũng chỉ âm thầm nhịn lại.

 

Nhưng chỉ cần có một người mở miệng, bắt đầu nói ngươi không tốt, thì chỉ cần qua một đêm, dường như tất cả mọi người đều sẽ quay sang nói ngươi chẳng phải thứ gì t.ử tế.

 

Thanh danh của Tống Dục chính là xấu đi đột ngột như vậy.

 

Trước kia, ai ai cũng nói hắn hào sảng rộng rãi, phẩm tính cao khiết.

 

Còn nay, lại đồng loạt mắng hắn không hiểu nỗi khổ nhân gian, giả thanh cao, ích kỷ tự tư.

 

Giờ khi Tống Dục đến tửu phường, dọc đường nghe toàn là những lời c.h.ử.i rủa ấy.

 

Vị công t.ử từng được ca tụng là nguyệt bạch phong thanh năm nào, nay mặt mày đen sì như đáy nồi.

 

[Nguyệt bạch phong thanh: Trăng trắng gió mát

 

Hắn sắc mặt trầm xuống như nước tìm đến ta, rồi lại phát hiện ta đang vô cùng thong dong ngồi bên cửa sổ ngắm tuyết.

 

“À!”

 

ta say sưa ngâm nga:

 

“Mạn thiên đại tuyết phân dương dương, hựu tượng nga mao hựu tượng đường”

 

“Bất tri tượng mao hoàn thị đường, tư lai tưởng khứ tâm phảng hoàng.”

 

*Tạm dịch: Tuyết trời bay trắng xóa, tựa lông ngỗng, tựa đường phèn. Chẳng biết là lông hay là đường, nghĩ tới nghĩ lui vẫn chẳng xong.”

 

Ngâm xong, ta quay đầu lại, mới thấy sắc mặt Tống Dục âm trầm gần như sắp nhỏ nước ra.

 

“Phu quân đến rồi à.” - ta vui vẻ nói:

 

“Phu quân thấy bài thơ này của thiếp thân thế nào?”

 

Tống Dục trầm mặc hồi lâu, cuối cùng không đáp lấy một câu, chỉ lạnh lùng nói:

 

“Tửu phường này mở ra không có ý nghĩa gì nữa, đóng lại đi.”

 

Ban đầu, tửu phường này là do một tay ta lo liệu, Tống Dục gần như không bỏ ra chút sức nào.

 

Giờ đây, chỉ một câu của hắn, đã muốn ta đóng cửa.

 

Ta do dự nói:

 

“Phu quân, tửu phường này là tâm huyết của ta…”

 

Tống Dục quát: “Ta bảo nàng đóng lại!”

 

Trong lòng vui vẻ ta đáp một tiếng: “Được thôi.”

 

Ta gọn gàng dứt khoát, đóng cửa tửu phường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 



 

Đêm đó, tiếng Tống Nhu tìm Tống Dục cãi nhau lớn đến mức ta không cần phải lén nghe, mà vẫn vọng thẳng vào phòng ta.

 

Giọng Tống Nhu trở nên the thé:

 

“Tửu phường vừa mới bắt đầu có lời, sao huynh nói đóng là đóng!”

 

Vị Tống đại tiểu thư này, một khắc trước còn hùng hổ xông tới tìm ta hỏi tội.

 

May mà ta đã chuẩn bị tâm lý, chỉ nói với nàng ta rằng tất cả đều là chủ ý của Tống Dục, ta còn nói ta cũng không muốn đóng, nhưng thân là thê tử, chỉ có thể nghe theo phu quân.

 

Thế là bây giờ, toàn bộ tức giận của Tống Nhu đều chuyển sang nhắm vào ca ca nàng ta.

 

Tống Dục cũng nổi giận.

 

Hắn nói:

 

“Chỉ vì mở cái tửu phường này, mà thanh danh của ta giờ thành ra thế nào rồi?”

 

“Lúc trước vốn không nên dây dưa với đám dân chợ búa ấy. Cái tửu phường này, đóng sớm thì sớm được yên ổn.”

 

Tống Nhu vừa khóc vừa hét:

 

“Huynh chỉ biết nghĩ cho thanh danh của mình, huynh có bao giờ nghĩ đến ta chưa? Không có bạc, hồi môn sau này của ta phải làm sao? Thể diện nhà họ Tống không có bạc thì lấy gì mà chống đỡ?”

 

Sắc mặt Tống Dục xanh mét.

 

Hắn lạnh giọng nói:

 

“Nhu nhi, muội đã thay đổi rồi.

 

“Ngày trước muội cùng Tâm Nguyệt ngâm thơ vẽ tranh, cao khiết thanh nhã biết bao.”

 

“Giờ thì mở miệng ra là bạc tiền, ngậm miệng lại cũng là bạc tiền.

 

“Muội thật khiến ta thất vọng.”

 

Nói xong, Tống Dục xoay người rời đi, chỉ để lại Tống Nhu một mình khóc đến tắt tiếng.

 

Có lẽ vì thân phận huynh trưởng của Tống Dục vẫn còn chút uy nghiêm.

 

Nên sau một trận quở trách ấy, Tống Nhu yên ắng được hai ngày.

 

Tiểu Thúy ngồi bên cạnh tiếc rẻ, vừa c.ắ.n hạt dưa vừa nói:

 

“Đã hai ngày rồi đều không nghe thấy Tống Nhu cô nương đi tìm cô gia gây sự. Hạt dưa này của nô tỳ ăn cũng chẳng còn mùi vị.”

 

Ta cười cười:

 

“Ngươi yên tâm đi. Mấy món ăn kèm sau này, chỉ e là ngày này nhiều hơn ngày trước mà thôi.”

 

Ta không hề để Tiểu Thúy phải thất vọng.

 

Sau khi tửu phường đóng cửa được nửa tháng, ta trở tay một cái, giải tán toàn bộ người hầu trong nhà.

 

Sau khi Tống phủ bị tịch biên, ngoài lác đác vài nha hoàn, tiểu tư thân cận còn chịu ở lại, thì những người hầu khác đều đã bỏ đi.

 

Hiện giờ, đám người phụ trách việc nặng nhọc ở lại, đều là do ta tự bỏ bạc ra thuê.

 

Lúc thuê người, Tống Dục và Tống Nhu chưa từng nói lấy một chữ đa tạ, như thể đó vốn là việc ta phải làm.

 

Vậy mà giờ ta vừa cho giải tán, hai người bọn họ liền kẻ trước người sau tìm đến hỏi tội.

 

“Thẩm Tranh Diên, người trong viện của ta đâu rồi? Ngươi dựa vào đâu mà cắt bớt họ?”

 

Người xông vào trước là Tống Nhu, Tống Dục thì theo sát phía sau.

 

Mấy ngày trước hắn còn nói muội muội khiến mình thất vọng, vậy mà hắn lại để muội muội của hắn xông lên trước thay hắn tranh đoạt lợi ích.

 

Trong lòng ta cười lạnh, nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ khổ sở, nói:

 

“Nhu cô nương hiểu lầm rồi.

 

“Những người ấy không phải do ta cho giải tán. Chỉ là không biết họ nghe tin từ đâu, biết rằng tửu phường cũng đã đóng cửa, lo rằng tháng sau không phát nổi tiền công, nên từng người một đến xin từ chức."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu