Chương 8:
Nhưng nàng ta không ngờ, Tống Nhu đã hoàn toàn phát điên.
Nàng ta vượt qua mấy nha hoàn kia, trực tiếp lao về phía Thẩm Tâm Nguyệt.
“Ngươi vậy mà dám quyến rủ Tần ca ca của ta…”
Cả hai loạng choạng, không ai đứng vững, cuối cùng cả hai cùng rơi xuống nước.
…
Hai nữ nhân vì Tần công t.ử mà đ.á.n.h nhau đến rơi xuống nước, nên vị Tần công t.ử kia cũng không đứng nhìn được nữa.
Hắn đành phải nhảy xuống sông, kéo cả Thẩm Tâm Nguyệt lẫn Tống Nhu lên bờ.
May mà nước sông không sâu, nên hai vị tiên nữ đều không bị thương, chỉ là trông t.h.ả.m hại vô cùng y phục tóc tai đều ướt sũng thấm sát vào người, giày thêu cũng rơi mất.
Chuyện này, phiền toái rồi đây.
TruyenLau.com
Theo lẽ thường, nam t.ử đã nhìn thấy thân thể nữ tử, thì phải chịu trách nhiệm.
Mà hiện giờ, Tần công t.ử không chỉ phải chịu trách nhiệm, mà còn phải chịu trách nhiệm cùng một lúc hai người. TruyenLau
Bản thân hắn ngược lại rất sẵn lòng, nhưng có điều chính thê thì không thể có hai người được.
TruyenLau
Xét theo thế lực hiện nay của nhà họ Thẩm và nhà họ Tống, thì Tống Nhu rõ ràng chỉ có thể làm thiếp.
Tống Nhu ở trong nhà khóc lóc như đứt gan đứt ruột.
Tống Dục không còn cách nào khác, bèn nhân một đêm trăng, tìm cách gặp riêng Thẩm Tâm Nguyệt.
“Tâm Nguyệt, muội cũng biết rồi đó, nhà họ Tống chúng ta ba đời làm quan, Nhu nhi lại là đích nữ duy nhất, nên từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong nhung lụa vàng son, tuyệt đối không thể làm thiếp.
“Không bằng thế này, ta lập tức hưu Thẩm Tranh Diên, nàng gả cho ta, để Nhu nhi gả cho Tần công tử. Như vậy, người hữu tình đều thành quyến thuộc.”
Cho đến lúc này, Tống Dục vẫn luôn cho rằng Thẩm Tâm Nguyệt yêu hắn.
Có lẽ là vì sau khi nhà họ Tống sa sút, Thẩm Tâm Nguyệt vẫn đối với hắn ôn nhu dịu dàng.
Nhưng lúc này đây, Thẩm Tâm Nguyệt như thể vừa nghe phải một trò cười lớn, nàng mạnh tay hất phăng tay Tống Dục ra.
“Tống Dục, ta đã cho ngươi cơ hội rồi. Ta đã chờ ngươi khôi phục chức quan, nhưng ngươi có biết đã qua bao lâu rồi không? Chẳng lẽ ngươi muốn ta đợi ngươi cả đời sao?
“Phụ thân ta phải khó khăn lắm mới nhờ người nói được mối hôn sự với nhà họ Tần. Giờ bị Tống Nhu khuấy thành thế này, ngươi còn bảo ta phải nhường cho nàng ta?
“Ta dựa vào cái gì phải nhường cho nàng ta?
“Gả cho ngươi à? Ngươi đừng có đùa nữa! Ngươi bây giờ cái gì cũng không có, vậy mà còn mặt dày đến yêu cầu ta.”.
“Để ta nói cho ngươi biết, giờ nghe thấy ngươi nói ngươi thích ta, chỉ khiến ta muốn nôn!”
Thẩm Tâm Nguyệt phất tay rời đi.
Tống Dục thì đờ đẫn đứng dưới ánh trăng.
Rất lâu sau đó, hắn phun ra một ngụm máu, rồi ngã thẳng xuống đất.
…
Tống Dục ngã bệnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bệnh trạng rất giống với bệnh của ta kiếp trước, đều là vì chịu kích thích tinh thần quá lớn, uất khí xung tâm, khí huyết nghịch loạn.
Ở kiếp trước, Tống Dục hoàn toàn không đoái hoài gì đến ta, hắn chỉ bận rộn giao du với mấy vị thế thúc của hắn.
Vì vậy kiếp này, ta cũng hoàn toàn không quản hắn, chỉ chăm chú theo dõi chuyện bát quái của nhà họ Thẩm.
Thẩm Tâm Nguyệt dù đã đoạn tuyệt với Tống Dục, nhưng những ngày tháng tiếp theo của nàng ta cũng chẳng dễ chịu gì.
Xét về gia thế, thì nhà họ Thẩm chúng ta dù so với nhà họ Tống trước khi sa sút, hay so với nhà họ Tần hiện nay, thực ra đều kém hơn một bậc.
Vì thế, đối với Tần đại nhân và Tần phu nhân mà nói, Thẩm Tâm Nguyệt chỉ là một lựa chọn có thể cân nhắc, chứ không phải một lựa chọn bắt buộc.
Nhà họ Tần vốn dĩ vẫn luôn xem xét những quý nữ khác có gia thế môn đệ cao hơn.
Nếu tìm được người tốt hơn, thì chưa chắc đã cần Thẩm Tâm Nguyệt.
Đó cũng chính là lý do Thẩm Tâm Nguyệt phải chạy tới Lục Liễu Đê, tạo ra màn tình cờ gặp gỡ với Tần công tử.
Điều nàng ta mong muốn chính là giành được sự ưu ái của Tần công tử, để tăng thêm chút vốn liếng cho việc gả vào nhà họ Tần.
Mà Thẩm Tâm Nguyệt gần như đã nắm chắc việc có thể gả vào nhà họ Tần.
Chỉ là, khi ấy tại Lục Liễu Đê, Tống Nhu đã giữa chốn người qua kẻ lại ồn ào la hét rằng Thẩm Tâm Nguyệt và Tống Dục có tư tình.
Chuyện này rất nhanh đã ồn ào khắp thành.
Nhà họ Tần vốn đã cho rằng gia thế nhà họ Thẩm hơi thấp, nhưng danh tiếng bản thân Thẩm Tâm Nguyệt trước kia xem như không tệ nên vẫn có thể chấp nhận.
Còn giờ thì ưu điểm cuối cùng ấy cũng mất sạch.
Đối diện với người nhà họ Thẩm đích thân tới cầu thân, giọng điệu của Tần phu nhân lúc này nghe thì ấm áp, nhưng nội dung lại lạnh nhạt đến rõ ràng.
Bà ta thẳng thắn nói rằng: chính thê thì không được, quý thiếp thì có thể.
Gả hay không, đều do Thẩm đại nhân và Thẩm phu nhân quyết định.
Nhưng chuyện đã đến mức này, Thẩm Tâm Nguyệt dù không gả cho Tần công tử, cũng khó lòng bàn được mối hôn sự t.ử tế nào khác.
Vì thế, bất kể điều kiện ra sao, nàng ta cũng chỉ có thể c.ắ.n răng mà đáp ứng.
Còn Tống Nhu thì sao?
Với nhà quyền quý mà nói, thêm một người hay bớt một người cũng chẳng khác biệt gì.
Để tỏ ý thông cảm cho sự cố kia nên Tần đại nhân và Tần phu nhân đã cho Tần công t.ử nạp nàng ta luôn.
Về danh phận, thì chỉ có thể là lương thiếp thấp hơn quý thiếp một bậc.
Tần công t.ử lại lấy thêm một quận chúa làm chính thê.
Sau đại hôn, có hai cỗ tiểu kiệu đồng thời rước Thẩm Tâm Nguyệt và Tống Nhu vào Tần phủ.
Tất cả những chuyện ấy, Tống Dục đều không tận mắt nhìn thấy.
Cú đả kích quá lớn kia đã khiến thân thể hắn ngày một sa sút thấy rõ.
Hắn nằm trên giường, ho đến mức không ngồi dậy nổi.
Khi Tống Dục bệnh đến mức này, thì ta rốt cuộc cũng bắt đầu làm ăn đàng hoàng.
Thật ra trước đó ta đã âm thầm chuẩn bị, chỉ là chưa làm phô trương.
Giờ thì vạn sự đã đủ, ta phất tay một cái, mấy chục cửa tiệm đồng loạt cắt băng, bảy tám tửu lâu cùng ngày khai trương.
Thanh Lãnh Và Cao Quý
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.