Dù trong từng câu nói ban nãy hàm chứa rất nhiều sự căm ghét từ tận đáy lòng, nhưng có lẽ Hàn Nhi vẫn muốn dành lại một chút tôn nghiêm cho lão ta.
Nếu bảo bối đã nói như thế thì anh đây sẽ chiều, Tống Vu Quân sẽ cố gắng không làm náo loạn lên đâu.
Cả hai tiếp tục đi thẳng về phía ngoại ô, đường đi ngày càng thưa thớt nhà cửa và xe cộ, không khó để đoán được Hàn Nhi xuất thân tại một ngôi nhà nghèo khó ở vùng quê xa xôi.
Thế mà cô gái nhỏ này lại có can đảm sinh sống một mình tại thành phố lớn sầm uất như thế.
Đúng là khiến cho người ta cảm thấy nể phục.
Đi ngang qua ngôi nhà từng gắn bó suốt cả tuổi thơ của mình hiện tại bị người khác đập nát rồi xây lại ngôi nhà mới, Hàn Nhi có chút chạnh lòng không nói nên lời.
Chắc có lẽ ông trời muốn nhắn nhủ với cô rằng đừng để quá khứ xấu xa ảnh hưởng tới tương lai sau này.
Chưa kịp định thần lại thì di động trong túi của Hàn Nhi lại vang lên, số máy quen thuộc đầy ám ảnh đang nhảy nhót liên tục trên màn hình.
Chần chừ một chút, Hàn Nhi mới dè dặt lên tiếng.
“Ông gọi tôi có chuyện gì?”
Từ lần đầu tiên lão ta định đem Hàn Nhi đi bán cho chủ nợ để có tiền đi đánh bạc thì cô đã không còn coi ông ta là cha nữa rồi, một câu cũng không thèm gọi.
Nghe Hàn Nhi nói như thế, đầu dây bên kia không nhịn được mà lên tiếng quát mắng cô.
Lão nói.
“Mày gọi ai là ông hả đồ mất dạy? Tao là cha của mày đó, uổng công tao nuôi mày lớn đầu rồi mày ăn nói hỗn láo với tao thế à?”
Giọng nói lè nhè như gã say rượu liên tục chửi rủa ở phía bên kia màn hình, ngay lúc này Hàn Nhi có thể tưởng tượng được khuôn mặt nát rượu của lão ta đang ghê gớm tới mức độ nào, chắc chắn bên người còn có mấy chai rượu ngốn ngang dưới đất, tướng ngôi xiêu vẹo muốn ngã nhào xuống phía dưới.
Chưa kịp để cho Hàn Nhi lên tiếng, lão ta lại tiếp tục la lối om Sòm, âm thanh to tới nỗi Tống Vu Quân có thể nghe rõ mồn một.
Lão ra lệnh.
“Tao đang ở nhà bác hai của mày, khôn hồn thì mau đem tiền tới đây cho tao.
Website TruyenLau.com
Mày đừng tưởng có thể chạy trốn khỏi tay tao.
Một khi tao còn sống thì không cho phép mày được sống yên ổn bất cứ giây phút nào”
Nói xong lão ta nhanh chóng cúp máy cái rụp, lão biết chắc rằng Hàn Nhi sẽ không dám làm trái ý nên cứ ung dung ngồi rung đùi uống rượu, miệng còn nhai nhóp nhép vài con khô mực vừa mới nướng chín.
Bộ quần áo xộc xệch ngả đen từ bao giờ, ánh mắt lờ đờ như kẻ mất hồn.
Cả người còm nhom yếu đuối. TruyenLau.com
Suốt ngày chỉ biết đánh bạc để sống, có khi không còn tiền đánh lão cũng gán nợ luôn bộ đồ trên người để tiếp tục chơi.
Tống Vu Quân ngôi ở phía này có chút không thoải mái, rõ ràng là lấy tiên của người khác mà lại hổng hách phách lối như thế à? Nếu như vừa rồi Hàn Nhi không lên tiếng ngăn anh lại, không muốn anh làm hại tới lão thì bây giờ anh đã đá đít cho lão đó biến mất khỏi trái đất rồi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Cậu chủ ở đây chờ em nhé! Nhà bác hai chỉ cách nhà em vài ba canh, em đi bộ qua đó cũng được”
Hàn Nhi vừa nói vừa gỡ đai an toàn ra khỏi người.
Một tay cầm bịch tiền đầy ụ mà Tống Vu Quân đưa lúc nãy, tay còn lại nhanh chóng mở cửa xe rồi bước ra ngoài.
Ngay khi Hàn Nhi vừa đặt một chân bước xuống thì liền bị Tống Vu Quân kéo tay lại, khiến cho toàn thân của cô bất ngờ xoay người về phía đằng sau.
.
- Chương 1: 1: Nhân Viên Quèn
- Chương 2: 2: Tống Cổ Ra Khỏi Công Ty
- Chương 3: 3: Anh Cút Ra Khỏi Cuộc Đời Của Tôi Ngay Lập Tức
- Chương 4: 4: Đừng Có Đem Tôi Ra Làm Trò Cười
- Chương 5: 5: Trở Về Nhà
- Chương 6: 6: Chỗ Ở Hạ Đẳng
- Chương 7: 7: Ẩu Đả Với Tên Điên
- Chương 8: 8: Tôi Không Phải Là Kẻ Dễ Bắt Nạt
- Chương 9: 9: Tố Chất Của Công Của Phượng
- Chương 10: 10: Câu Chuyện Năm Xưa
- Chương 11: 11: Quân Ăn Cướp
- Chương 12: 12: Con Gái Cao Quý
- Chương 13: 13: Thu Mua Tất Cả Cho Tôi
- Chương 14: 14: Bạn Tốt
- Chương 15: 15: Hắt Nước Bẩn Vào Người
- Chương 16: 16: Cô Tính Đền Bù Thiệt Hại Cho Tôi Như Thế Nào
- Chương 17: 17: Tôi Sẽ Giúp Em
- Chương 18: 18: Mang Thức Ăn Cho Cậu Chủ
- Chương 19: 19: Tôi Muốn Ăn Cơm Do Chính Tay Cô Nấu
- Chương 20: 20: Cút Ra Chỗ Khác
- Chương 21: 21: Người Do Tôi Mang Về
- Chương 22: 22: Hàn Nhi Không Phải Đứa Ngốc
- Chương 23: 23: Oắt Con
- Chương 24: 24: Người Của Tôi
- Chương 25: 25: Sự Dịu Dàng Của Tống Vu Quân
- Chương 26: 26: Nước Cờ Sai Lầm Của Tống Mỹ Nhân
- Chương 27: 27: Tống Vu Quân Bị Ốm
- Chương 28: 28: Con Không Đồng Ý
- Chương 29: 29: Bị Bắt Quả Tang
- Chương 30: 30: Tâm Điểm Của Sự Chú Ý
- Chương 31: Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: Chương 110
- Chương 111: Chương 111
- Chương 112: Chương 112
- Chương 113: Chương 113
- Chương 114: Chương 114
- Chương 115: Chương 115
- Chương 116: Chương 116
- Chương 117: Chương 117
- Chương 118: Chương 118
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: Chương 120
- Chương 121: Chương 121
- Chương 122: Chương 122
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: Chương 125
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: Chương 128
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
Tổng Tài Ngoài Giá Thú Sủng Vợ Tận Trời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.